Sủng Ái Quân Nhân Thập Niên 70: Sau Khi Từ Chối Xuống Nông Thôn, Tôi Được Anh Chàng Lưu Manh Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 286

Cập nhật lúc: 2026-03-07 02:18:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hôm nay cô đến đây, sẽ khuyên cô hãy sống tiếp , càng khuyên cô ly hôn, bởi vì đó là cuộc sống của cô, cuối cùng cần chính cô quyết định.”

 

Thôi Lan dùng hai tay nâng ly nước trong lòng bàn tay, ấm của nước cùng với giọng của Tề Đường chậm rãi truyền tim cô .

 

Hai mắt cô đỏ hoe, giọng khàn, “Chị dâu, em , em chỉ là sợ cha em chê.”

 

Câu trả lời .

 

Tề Đường nhướng mày, xem trong lòng nghiêng về phía ly hôn .

 

Chỉ là lẽ vẫn hạ quyết tâm.

 

Cô cảm thấy thể hiểu , ngay cả trong thời hiện đại khi tỷ lệ ly hôn cao như , thì lúc tình cảm thực sự rạn nứt xảy chính bản , ai mà chẳng trải qua một phen tổn thương gân cốt?

 

“Cô hãy bàn bạc kỹ với cha , nghĩ thì họ càng mong cô hạnh phúc hơn đấy.”

 

Cuối cùng, Tề Đường vẫn đưa một lời khuyên mang tính định hướng.

 

Thôi Lan gật đầu, tùy ý kể những vướng mắc giữa cô và Trịnh Ái Quân suốt thời gian qua, đến cuối cùng thì hạ quyết tâm.

 

Uống cạn nước trong ly, cô liền dậy cáo từ.

 

Cúi chào Tề Đường một cái thật sâu, “Chị dâu, đây lẽ là cuối cùng xưng hô với chị như , cảm ơn chị.”

 

Đợi cô và Trịnh Ái Quân ly hôn thì sẽ đến khu nhà tập thể nữa.

 

Càng đến chuyện gọi Tề Đường là chị dâu.

 

Tề Đường vươn tay vỗ vỗ vai Thôi Lan, “Không , đừng khách sáo, phụ nữ chúng thể cần dựa dẫm đàn ông để sống, chúc cô thoát khỏi vũng bùn, tương lai là một con đường bằng phẳng.”

 

Thôi Lan dùng lực gật đầu, xoay rời .

 

Chương 219 Làm loạn tận cửa

 

Sau khi Thôi Lan , Tề Đường trong nhà, khẽ thở dài một tiếng.

 

Cô chỉ đến đó thôi, còn tùy thuộc lựa chọn của chính cô .

 

Hy vọng Thôi Lan thể dứt khoát khi cần dứt khoát, phụ lòng chính , phụ lòng những yêu thương .

 

Buổi tối, Nhạc Kỷ Minh về.

 

Hai vợ chồng ăn cơm bên bàn, Nhạc Kỷ Minh cố ý vẻ bí hiểm mở lời, “Vợ ơi, kể cho em chuyện , ?”

 

Tề Đường phối hợp gật đầu, vẻ mặt hóng hớt, “Nghe chứ, .”

 

Nhạc Kỷ Minh hắng giọng, “Chiều nay, Chính ủy trung đoàn gọi Trịnh Ái Quân lên văn phòng gì, đợi ngoài thì đầu liền đ-ánh báo cáo ly hôn lên cấp .”

 

Ồ, động tác của Thôi Lan cũng nhanh thật đấy.

 

Tốt lắm lắm, cô tán thưởng.

 

“Ừm, .”

 

Thấy Tề Đường vẻ mặt dự liệu như , Nhạc Kỷ Minh thắc mắc hỏi, “Sao trông em vẻ chẳng bất ngờ chút nào thế?”

 

Tề Đường nhàn nhạt thốt , “Ừm, sáng nay Thôi Lan đến tìm em.”

 

Nhạc Kỷ Minh ngạc nhiên trợn to mắt, “Vợ ơi, đừng với là em khuyên Thôi Lan ly hôn đấy nhé?”

 

Anh cảm thấy sâu sắc rằng vợ thể chuyện .

 

Tề Đường cau mày, lườm Nhạc Kỷ Minh một cái, “Nhạc Kỷ Minh, , em là hạng đó ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-ai-quan-nhan-thap-nien-70-sau-khi-tu-choi-xuong-nong-thon-toi-duoc-anh-chang-luu-manh-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-286.html.]

Hơn nữa, cho dù thực sự là cô khuyên thì ?

 

Nhạc Kỷ Minh thấy vợ hiểu lầm ý , vội vàng giải thích, “Vợ ơi, ý đó, Thôi Lan khá lời khuyên của em đấy, chuyện lắm.”

 

Bộ dạng nịnh nọt Tề Đường nhịn bật .

 

Vốn dĩ liên quan đến bọn họ, hai vợ chồng xong liền tạm thời quăng đầu.

 

ngờ tới, ăn xong bữa tối bao lâu, cửa viện đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa kịch liệt.

 

Tiếng rầm rầm rầm truyền đến, tư thế đó cứ như thể đối phương đang gõ cửa mà là đang đ-ập cửa để phát tiết .

 

Tề Đường mà bốc hỏa, đặt ly nước trong tay xuống bàn.

 

Nhanh bước , mạnh bạo mở cửa, một bà già lạ mặt mặc áo cánh màu xanh hải quân suýt nữa thì đ-âm sầm lòng cô.

 

Dọa cho Tề Đường vội vàng tránh sang bên cạnh, thiếu kiên nhẫn mở miệng hỏi, “Bà là ai ?”

 

Bà già chới với giữ vững hình, đầu chống nạnh gào thét đầy khí thế mặt Tề Đường:

 

“Con ranh con nhà cô còn dám hỏi là ai , cô xúi giục Thôi Lan con đĩ nhỏ ly hôn với con trai , rốt cuộc là tâm địa gì hả?”

 

Vẻ mặt Tề Đường ngay lập tức trở nên như thể ch.ó đớp, cô ôm trán thở dài một tiếng.

 

Mới phản ứng rằng, “Thế nhé, bà lớn tuổi nghĩa là mặt bà lớn, nếu thể chuyện t.ử tế thì , thể t.ử tế thì cút khỏi đây cho .”

 

Tề Đường cô từ bao giờ chịu cái loại tức giận chỉ mũi mắng mỏ như thế ?

 

Để hối hận vì tham gia chuyện của Thôi Lan ư?

 

Thế thì tự nhiên là hối hận .

 

Phụ nữ thể giúp đỡ phụ nữ, đó là một việc vô cùng ý nghĩa, gì mà hối hận chứ.

 

Hơn nữa, Tề Đường cô dám thì năng lực ứng phó với hậu quả.

 

Bà già tức đến mức nước bọt văng tung tóe, mở miệng mắng, “Ái chà, con ranh con còn ghê gớm lắm…”

 

Lời còn dứt, Tề Đường hung hăng ném một viên đ-á về phía miệng bà già.

 

Trong phút chốc, viên đ-á đ-ập cho bà già mồm đầy m-áu, lập tức im bặt, ôm miệng rên rỉ đau đớn.

 

lúc , từ cổng viện xông một , là Trịnh Ái Quân nồng nặc mùi r-ượu, mặt đỏ gay.

 

Anh kéo tay bà già, thần sắc kích động, “Mẹ, đến đây gì, hại ch-ết con ?”

 

Bà già hung hăng hất tay Trịnh Ái Quân , biểu cảm còn phẫn nộ hung tợn hơn cả lúc nãy, “Sợ cái gì, cho dù cấp bậc của nó lớn hơn con thì trong bộ đội cũng một nơi thể lý lẽ chứ?”

 

Lúc chuyện, cơn đau trong miệng càng kích thích dây thần kinh của bà .

 

Gào xong, bà đầu trừng mắt hung dữ Tề Đường.

 

Trịnh Ái Quân lôi kéo bà già của , khuyên bảo, “Mẹ, về với con , con với Lan Lan ly hôn , chuyện cứ thế mà kết thúc !”

 

Đáng tiếc, nếu thể chủ già thì sự việc diễn biến đến nước .

 

“Cái đồ hèn nhát nhà con, sợ cái gì, hôm nay nhất định đòi công bằng mới .”

 

Hiệu suất của quân đội vẫn khá cao.

 

Chỉ trong vài câu , bên ngoài viện tụ tập ít xem náo nhiệt.

 

Còn Đoàn trưởng Tiết dẫn theo vợ là Tần Trân Trân, ngoài Chính ủy trung đoàn, cũng chính là của Thôi Lan - Võ Văn Sơn cũng vội vã chạy tới.

 

 

Loading...