Sủng Ái Quân Nhân Thập Niên 70: Sau Khi Từ Chối Xuống Nông Thôn, Tôi Được Anh Chàng Lưu Manh Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 275

Cập nhật lúc: 2026-03-07 02:18:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói trắng , cô chỉ Hà Đan hiểu rõ ràng tại rơi kết cục thê t.h.ả.m như , mà cách nào xoay chuyển.

 

Như , quãng đời còn Hà Đan sẽ hận hối, ngày nào yên .

 

Ha ha...

 

Mỗi đều trả giá cho những việc .

 

Đã tâm địa hại , thì chuẩn sẵn tinh thần để báo thù.

 

Chớp mắt, hai ngày trôi qua.

 

Lại là nửa đêm.

 

Tôn Lại T.ử đang ngủ say, bỗng thấy mặt mấy giọt nước rơi xuống, lạnh buốt, dường như còn thoang thoảng mùi m-áu tanh.

 

Hắn giật mở mắt, đối diện ngay với một đôi mắt đang trợn trừng.

 

“Á..."

 

Chương 211 Sáng mùng Một Tết

 

“Ồn ch-ết ."

 

Giọng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn vang lên trong phòng.

 

Nghe giọng điệu quen thuộc đó, cùng với mùi m-áu tanh nồng nặc xộc mũi, Tôn Lại T.ử lập tức tỉnh táo .

 

Nhờ ánh trăng hắt qua cửa sổ, mới rõ, những giọt m-áu nhỏ lên mặt là của một con thỏ ch-ết.

 

Và đôi mắt , chính là đôi mắt “ch-ết nhắm mắt" của con thỏ đó.

 

Mẹ ơi, sợ ch-ết .

 

Tề Đường tùy tiện ném con thỏ hoang săn núi giường Tôn Lại Tử, thèm bận tâm việc m-áu me bẩn tấm chăn rõ màu gốc của .

 

Cô cất giọng đầy giễu cợt:

 

“Tiến triển thế nào ?"

 

Lời cô chẳng chút đe dọa nào, nhưng Tôn Lại T.ử run b-ắn .

 

Dường như chỉ cần trả lời cô hài lòng, thì sự xuất hiện của cô lúc chính là bản án t.ử hình dành cho .

 

Hắn cố nuốt nước bọt, trả lời:

 

... mua chuộc một thanh niên tri thức trong viện tên là Tiền Hồng."

 

“Sáng mai sẽ chúc Tết, lúc đó cô sẽ bỏ thu-ốc cốc nước của Hà Đan, sẽ mang cô về."

 

Lý do mang Hà Đan về là để sự việc phát triển một cách thuận lý thành chương hơn.

 

Đợi đến khi “gạo nấu thành cơm", sẽ với rằng và Hà Đan vốn lén lút qua với từ lâu.

 

Nếu , lẻn đến nhà lúc ai?

 

Còn về chuyện , hai đang yêu , “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", khác cũng thể hiểu .

 

Nếu Hà Đan cả đời chỉ trỏ, thì chỉ còn cách gả cho .

 

Đến lúc đó, những giữ mạng, mà còn một vợ.

 

Tề Đường quan tâm Tôn Lại T.ử dùng cách gì, nhưng nhắc đến Tiền Hồng thì ngạc nhiên một chút, đúng là trùng hợp thật.

 

Khi tìm hiểu về tình hình Đại đội Liễu Thụ và viện thanh niên tri thức, cô tình cờ để mắt đến Tiền Hồng – luôn tranh giành đàn ông với Hà Đan.

 

Cũng như kẻ vô công rỗi nghề Tôn Lại T.ử mặt đây.

 

Không ngờ rằng, vận mệnh an bài, cuối cùng hai trở thành quân cờ để cô nhắm Hà Đan.

 

Thôi bỏ , cũng chuyện gì quan trọng.

 

“Đợi tin của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-ai-quan-nhan-thap-nien-70-sau-khi-tu-choi-xuong-nong-thon-toi-duoc-anh-chang-luu-manh-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-275.html.]

 

Tề Đường buông một câu xoay biến mất màn đêm.

 

Tôn Lại T.ử sợ hãi vuốt mặt, ngẩn hồi lâu mới dám vươn tay cầm lấy con thỏ ch-ết .

 

Hắn còn tưởng đối phương chê việc chậm trễ nên đem “bữa cơm tiễn biệt" đến cho chứ.

 

May quá, may quá, cô cũng quá vô lý.

 

Chỉ là vắt óc cũng hiểu nổi, nhất định tìm đến chứ?

 

Trong thôn thiếu gì kẻ độc , trong mắt đó, chỉ là tệ hại nhất, xứng đáng công cụ để gây ghê tởm khác thôi ?

 

Hu hu...

 

Người đàn ông cao mét bảy, ôm chăn giường như một đứa trẻ chịu ấm ức.

 

Sáng hôm , mùng Một Tết.

 

Tề Đường và Nhạc Kỷ Minh thức dậy, kịp bước khỏi phòng tiếng pháo nổ vang dội khắp nơi, ngớt bên tai.

 

Không khí Tết nồng đậm khiến tự chủ mà vui vẻ lây.

 

Hiếm khi hôm nay Nhạc Kỷ Minh cần ngoài huấn luyện, hai cùng vệ sinh cá nhân, xuống bếp nấu mì thủ công với nước dùng gà từ tối qua.

 

Ăn xong, Nhạc Kỷ Minh đang rửa bát trong bếp thì sân nhà vài gương mặt quen thuộc bước .

 

Là Hồ Ái Hoa và Chu Thanh Thụ, cùng hai cô con gái, chị cả năm nay 12 tuổi, em út mới 6 tuổi.

 

Hai cô bé ăn mặc gọn gàng, tết tóc hai bên, thấy ai cũng tươi rói, gọi vang:

 

“Chú Nhạc, thím Tề."

 

Tề Đường híp mắt xoa đầu hai đứa, bưng đĩa kẹo bàn :

 

“Nào, Đại Nha, Nhị Nha ăn kẹo ."

 

Tề Đường lấy thêm hai bao lì xì, mỗi bé một cái:

 

“Nào, đây là lì xì của thím Tề cho hai đứa, cất mua kẹo nhé."

 

Hồ Ái Hoa thấy định từ chối, Tề Đường ngăn :

 

“Ái Hoa, ngày Tết ngày nhất, chút lòng thành của thím thôi."

 

Đang chuyện thì một gia đình khác bước , vẫn là cấp của Nhạc Kỷ Minh dẫn vợ con đến chúc Tết.

 

Đến mười giờ sáng, tiễn xong đợt khách, Nhạc Kỷ Minh mới lên tiếng:

 

“Đường Đường, thôi, chúng đến nhà Trung đoàn trưởng Tiết chúc Tết."

 

Tề Đường gật đầu:

 

“Được."

 

Hai vợ chồng xách theo hai hộp đồ hộp và một túi kẹo, cửa đến nhà Trung đoàn trưởng Tiết.

 

Trước đây khi Nhạc Kỷ Minh trúng cổ độc và xuất viện, Trung đoàn trưởng Tiết đặc biệt đến giải thích về tình huống đặc biệt khi nhiệm vụ.

 

Sau đó Nhạc lão gia t.ử nhúng tay , cụ thể tra chuyện gì.

 

Chỉ Lữ đoàn trưởng Vương vấn đề điều , giáng chức điều đến biên giới Tây Bắc.

 

Ngồi ở vị trí Lữ đoàn trưởng, chắc chắn trong tay nuôi dưỡng ít tín.

 

tống xa như , cũng chẳng khác nào “tư lệnh quân".

 

Hơn nữa rõ ràng là vì đắc tội khác nên mới đày , cần nghĩ cũng ngày tháng sẽ chẳng dễ chịu gì.

 

, khi xử lý Quý La Lan, Tề Đường và Nhạc Kỷ Minh cũng truy cùng đuổi tận Lữ đoàn trưởng Vương nữa.

 

Không thể g-iết ch-ết , thì cứ để ông dùng quãng đời còn mà trả giá cho lựa chọn sai lầm của chính .

 

Loading...