Sủng Ái Quân Nhân Thập Niên 70: Sau Khi Từ Chối Xuống Nông Thôn, Tôi Được Anh Chàng Lưu Manh Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-03-07 01:16:38
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Phong Đăng hiểu ý gật gật đầu:

 

“Đó là nhà và công việc của nhà họ Uông mà, bạn của chú tay cũng nhanh thật đấy!"

 

Nhạc Kỷ Minh gì thêm, dậy định cáo từ:

 

“Lão lớp trưởng, thời gian còn sớm nữa, em đây, chuyện của bạn em để tâm giúp nhé!"

 

Lâm Phong Đăng vỗ ng-ực hứa hẹn:

 

“Yên tâm !"

 

Đón lấy chìa khóa xe mà Lâm Phong Đăng quẳng qua, Nhạc Kỷ Minh tới cửa, liền vợ của Lâm Phong Đăng là Khâu Điền mỉm :

 

“Tiểu Nhạc, đường chậm thôi nhé, yên tâm, chị dâu nhất định sẽ bảo vệ cho cô ."

 

Ngữ khí đầy ẩn ý trong lời khiến Nhạc Kỷ Minh đang bước qua ngưỡng cửa thì chân lảo đảo một cái, đến mức ngã nhưng bước chân vội vã nhanh ch.óng biến mất trong lối cầu thang.

 

Tề Đường bên ngoài đang suy nghĩ Nhạc Kỷ Minh mượn xe đạp, ngờ tới, ở nhà máy cơ khí sẽ bảo kê.

 

Bình thường việc gì thì đương nhiên cần dùng đến, nhưng thật sự gặp rắc rối gì thì cái sẽ tác dụng lớn.

 

Chương 18 Mâu thuẫn kịch hóa

 

Nói thì dài dòng, nhưng thực tế đợi Nhạc Kỷ Minh ngoài cũng chỉ mới trôi qua đầy hai mươi phút.

 

Tiếng chuông xe đạp kéo suy nghĩ của Tề Đường trở về thực tại, cô nhướng mày :

 

“Cũng nhanh đấy nhỉ!"

 

Cảm giác về ranh giới giữa với quan trọng, nếu Nhạc Kỷ Minh mượn xe ở , chắc chắn sẽ chủ động nhắc tới.

 

Nếu , cô cũng cần mở miệng hỏi, dù đối với cô mà cũng chẳng chuyện gì to tát.

 

Ngồi lên yên xe đạp, Tề Đường vẫn còn chút thích nghi, thực sự là bao nhiêu năm nếm trải cảm giác .

 

Có lẽ là lúc còn nhỏ, bố đưa về nông thôn nghỉ hè, đạp chiếc xe đạp của ông nội chở cô lên huyện mua kẹo sữa ăn.

 

Đáng tiếc, những ngày tháng vô tư lự như sẽ bao giờ nữa.

 

Giọng trầm của Nhạc Kỷ Minh truyền đến từ phía :

 

“Ngồi chắc ?"

 

Lúc trời tối dần, khiến tâm trạng con khỏi trầm xuống vài phần.

 

giọng của đàn ông dường như mang theo một sức mạnh an ủi lòng , Tề Đường nhếch môi:

 

“Ngồi chắc !"

 

bao giờ là sẽ chìm đắm trong những nỗi đau quá khứ mà thoát , hiện tại cô tiền đồ rộng mở, nên sống , phát huy tối đa sinh mạng mà cha trao cho cô.

 

Suốt dọc đường, miệng hai cũng ngơi nghỉ, hết câu đến câu nọ tán dóc, hiểu hơn ít, mối quan hệ càng thêm gần gũi.

 

Tề Đường vẫn lời thật, cũng nhắc nhiều đến nhà họ Tề, chỉ bảo Nhạc Kỷ Minh thả ở trạm xe buýt, cô tự bộ về.

 

Nhạc Kỷ Minh vì lý do nghề nghiệp cũng thể tiết lộ quá nhiều, nhưng chuyện cha hy sinh, lớn lên ở nhà bà ngoại.

 

Điểm khiến trong lòng Tề Đường nảy sinh một chút cảm giác đồng bệnh tương lân, khi nhảy xuống xe, cô mò từ trong túi một gói giấy dầu đưa qua:

 

“Thấy thích ăn loại kẹo , cầm về mà ăn dần !"

 

Trong lòng Nhạc Kỷ Minh mừng thầm, miệng thì :

 

“Thế thì ngại quá nhỉ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-ai-quan-nhan-thap-nien-70-sau-khi-tu-choi-xuong-nong-thon-toi-duoc-anh-chang-luu-manh-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-23.html.]

Tay thì chẳng hề do dự đón lấy, nhét túi áo.

 

Đối với hành động nhỏ , Tề Đường chỉ coi như mù, phẩy phẩy tay:

 

“Về mau !

 

Trời tối đạp chậm thôi, chú ý an ."

 

Nói xong xoay bước , chút dây dưa.

 

Nhạc Kỷ Minh chống một chân xuống đất, đợi cho đến khi bóng dáng cô gái biến mất trong tầm mắt mới khẽ một tiếng, chân phát lực, phóng v.út thật xa.

 

Suốt chặng đường , đều đạp nhanh, chỉ sợ đồng chí tiểu Tề về nhà quá muộn sẽ khiến nhà trách mắng.

 

Mặc dù bây giờ gần bảy giờ rưỡi, cũng muộn , nhưng sớm chút nào chút nấy.

 

Trên đường bộ về khu tập thể, Tề Đường sờ sờ cái bụng mới cảm thấy đói, mới nhớ cô và Nhạc Kỷ Minh đều ăn cơm tối.

 

Lấy từ gian hai quả trứng kho, thêm một cái đùi gà, nhanh ch.óng ăn xong súc miệng mới bước khu tập thể, về nhà họ Tề.

 

Gõ cửa một hồi lâu, trong nhà mới vang lên tiếng bước chân, để lộ khuôn mặt âm trầm của Tề Hồng Vĩ.

 

Nhìn bộ dạng , Tề Đường ngay Tề Hồng Hạnh hôm nay ước chừng chịu đả kích nhỏ.

 

Phớt lờ ánh mắt oán trách của Tề Hồng Vĩ qua, Tề Đường bước , Tề Phong Thu và Vương Thúy Nga đang ở gian chính, cô với ánh mắt thiện cảm.

 

Đối với cảnh tượng , đường về cô nghĩ sẵn cách đối phó, lấy từ trong túi hai đồng tiền đưa qua:

 

“Bố , hôm nay bạn học tìm con chút chuyện, nên lỡ mất chuyến xe cuối, con bộ về."

 

Nghe thấy lời giải thích, thấy tiền, biểu cảm của hai dịu , Vương Thúy Nga hỏi:

 

“Chuyện gì thế?"

 

Tề Đường dối chớp mắt:

 

“Bạn học con thành phố họ hàng, trong nhà đứa trẻ đang chuẩn thi cấp hai, hỏi con đến đó , mỗi tháng trả sáu đồng."

 

Nói đoạn, mặt lộ vẻ tình nguyện:

 

“Con thấy chút xa quá, về về bằng xe buýt mất hai tiếng, lắm."

 

Vương Thúy Nga và Tề Phong Thu một cái, Tề Phong Thu lên tiếng:

 

“Con ở nhà cũng việc gì, !"

 

Ngữ khí tuy quá cứng rắn nhưng rõ ràng là hạ quyết định cho cô.

 

Trong lòng Tề Đường lạnh lẽo một mảnh, sớm trong dự liệu, vẫn nhíu mày :

 

“Bạn học con nhà đó nhiều phòng, thể cho con ở đó, một tuần về một ."

 

“Ban đầu con thấy như lắm, nhưng bên đó bao cơm trưa và cơm tối, nếu ăn xong cơm tối e là kịp chuyến xe cuối."

 

Vừa tiêu tốn lương thực ở nhà, còn tiền mang về, Tề Phong Thu và Vương Thúy Nga vốn dĩ quá để tâm đến đứa con gái thứ hai , chút đắn đo mà đồng ý ngay, thậm chí còn dặn dò Tề Đường cho .

 

Biết nghiệp cấp ba còn thể thi giáo viên dân lập, lương bổng đãi ngộ , truyền ngoài bọn họ cũng thể diện.

 

Thấy Tề Đường dễ dàng lấp l-iếm chuyện về muộn như , Tề Hồng Vĩ dù trong lòng bất mãn nhưng cũng nhiều lời.

 

Lúc Tề Phong Thu và Vương Thúy Nga đang cơn nóng giận, dám chạm vận xui.

 

Tề Hồng Hạnh đ-ánh đến mức giờ vẫn giường dậy nổi, cơm tối cũng ăn , ngày mai chắc đến trường cũng nổi.

 

Tề Đường đối phó xong vợ chồng Tề Phong Thu, đến một ánh mắt thừa thãi cũng thèm chia cho Tề Hồng Vĩ đang ở phòng khách, về phòng .

 

 

Loading...