Sủng Ái Cô Nàng Tiểu Tri Thức - Chương 34: Trở Về Thôn, Đối Đầu Với Chị Dâu Đanh Đá
Cập nhật lúc: 2026-01-27 18:05:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Giang Triều, về đấy! Uầy, một xe đồ đạc phong phú quá, sắm Tết hả! Năm nay chắc ăn Tết to !" Một ông bác ven đường tùy miệng chào hỏi. Cũng ghen tị, năm nay thu hoạch , lương thực nhiều, sắc mặt ai nấy đều phấn chấn, chẳng việc gì ghen tị với nhà ai.
"Bác ạ, chúng cháu mới từ huyện về, ba cháu dặn sắm ít đồ Tết", Giang Triều trả lời, giọng trầm ấm, đầy nội lực.
Ông bác nhịn gật đầu, trẻ tuổi chuyện như mới đúng.
Đĩnh đạc, chừng mực, vững vàng.
Sau khi sắm sửa xong đồ Tết, hai bắt chuyến xe chiều về nhà, một hồi xóc nảy xe, mặt trời sắp lặn. Ánh hoàng hôn nghiêng nghiêng, ráng chiều phủ lên họ, kéo dài hai bóng hình mặt đất.
Chưa về đến nhà thấy con trai của chị dâu cả đang xổm cửa bới đất. Nhìn thấy đứa trẻ nghịch ngợm , đầu An Khê bắt đầu đau âm ỉ.
Trẻ con hư thật sự đáng ghét, đặc biệt là kiểu phụ bao che, hùa theo loạn.
Giang Chấn Nghiệp đầu thấy nhị thúc xách theo bao nhiêu đồ đạc, nó nhị thúc lên thành phố mua đồ ngon, thấy họ về là nó liền đòi ăn.
An Khê thấy thằng bé co giò chạy về phía , vội trốn lưng Giang Triều, để Giang Triều chịu trận.
Được lắm! Tiểu bá vương chỉ mặt nhị thúc mới chút quy củ, nhưng cũng chẳng quy củ bao nhiêu, nó vươn đôi tay đen nhẻm đầy bùn đất định bám Giang Triều: "Nhị thúc, cháu ăn, thúc mau đưa cho cháu."
"Muốn ăn thì tìm cháu ", Giang Triều vỗ một cái đầu tiểu bá vương, một tay xách cổ áo nó lôi trong nhà, chẳng thèm quan tâm thằng bé thoải mái .
Tiểu bá vương gào t.h.ả.m thiết tay , tiếng khiến Dương Ngọc Liên trong phòng hớt hải chạy . Bên ngoài trời lạnh hơn trong phòng nhiều, chị nhịn rùng mấy cái, run như cầy sấy.
Chưa thấy thấy tiếng hét vang trời: "Kẻ nào trời đ.á.n.h bắt nạt con trai lão nương thế ."
Nghe thấy tiếng Dương Ngọc Liên, tiểu bá vương như chỗ dựa, tiếng càng to hơn, dùng ống tay áo lau nước mũi, ống tay áo đóng một lớp vảy dày cộp, bóng loáng như gương, chẳng bao lâu .
Dương Ngọc Liên hùng hổ xông cửa thì vặn đụng mặt Giang Triều. Chị khựng , thấy hai xách đầy đồ đạc thì mắt sáng rực lên.
"Mẹ, nhị thúc đ.á.n.h con", tiểu bá vương thổi bong bóng nước mũi.
Dương Ngọc Liên thấy đồ ngon thì còn quản con trai , chị tươi hớn hở : "Giang Triều, hai vợ chồng đường vất vả . Nào, để chị dâu xách hộ cho."
Giang Triều ném tiểu bá vương xuống đất mặc kệ nó loạn, né tránh bàn tay đang vươn tới của Dương Ngọc Liên, dám giao đồ tay chị , nhà ai chẳng tính chị , đồ qua tay chị thiếu cân thiếu lạng mới là lạ.
"Không cần chị dâu, chút đồ em xách , phiền chị nhúng tay."
Mặt Dương Ngọc Liên cứng đờ, nhanh chị chuyển mục tiêu sang An Khê: "An Khê, em da thịt non nớt thế , tay túi xách hằn đỏ hết kìa! Chị mà xót quá, để chị xách hộ cho, em cũng thảnh thơi đôi chút."
Dương Ngọc Liên định giật đồ từ tay An Khê, An Khê vội giấu tay lưng: "Không cần chị dâu, chút đồ em xách , phiền chị nhúng tay."
Hai vợ chồng chuyện cùng một giọng điệu, khiến Dương Ngọc Liên tức đến trợn trắng mắt.
Con nhỏ ngày càng kiêu ngạo, tưởng tìm Giang Triều chỗ dựa là thể coi chị gì, đợi lúc Giang Triều nhà xem chị trị nó thế nào, Dương Ngọc Liên hậm hực lườm cô một cái.
Từ cái đầu tiên, Dương Ngọc Liên ưa cô thanh niên trí thức từ thành phố tới , bộ tịch, kiều khí vô cùng. Nhìn qua là hạng hồ ly tinh giỏi quyến rũ đàn ông.
Chị nghĩ đàn ông đều đáng tin, ngay cả Giang Triều cũng , hồ ly tinh thỏ thẻ vài câu là hồn siêu phách lạc, chẳng còn là ai nữa.
Dương Ngọc Liên lườm cô, An Khê coi như thấy, lách qua Giang Triều thẳng nhà chính, đặt những thứ Giang Đại Hữu dặn mua xuống. Trong nhà chính khói bốc nghi ngút.
Chậu than đốt than mà đốt cành cây nhặt chân núi. Một trận khói mù mịt, An Khê nhịn ho khan vài tiếng.
"Ba, hai ngày nay trong nhà chuyện gì chứ ạ?"
"Có chuyện gì mà lo", Giang Đại Hữu đảo mấy cành củi, tăng diện tích tiếp xúc với khí, lửa trong chậu cháy to hơn, khói cũng giảm bớt.
Trong phòng chỉ Giang Đại Hữu, Dư Tú Lệ, Giang Tiểu Mai và Giang Ba cũng ở đó, An Khê kéo chiếc ghế nhỏ cạnh Giang Triều, khói hun ho thêm vài tiếng, trong phòng đầy khói, cửa sổ đóng kín, ngột ngạt đến khó chịu.
Giang Đại Hữu ở trong phòng lâu nên cảm thấy gì, An Khê mới từ ngoài nên cảm giác ngột ngạt là rõ ràng nhất.
"Bác Giang..." Đầu lưỡi An Khê kịp uốn , Giang Triều bí mật nhéo lòng bàn tay cô một cái, khẽ khụ một tiếng.
An Khê mất một lúc mới phản ứng , ánh mắt mong đợi của Giang Triều, cô đỏ mặt đổi miệng: "Ba, con mở cửa sổ một chút, trong phòng ngột ngạt quá cho sức khỏe ạ."
"Ừ! Con !" Giang Đại Hữu để tâm xua tay.
An Khê tới bên cửa sổ mở , hít một khí mang theo hương vị lạnh lẽo bên ngoài, đại não tỉnh táo hẳn lên.
Dương Ngọc Liên cuối cùng cũng dỗ tiểu bá vương, bế nó phòng, chị liếc xéo An Khê đang bên cửa sổ : "Mở cửa sổ gì, thổi gió lạnh thì ngoài mà thổi! Dựa mà bắt cả nhà chịu lạnh theo cô."
An Khê thở hắt , thèm để ý đến chị , vẫn mở cửa sổ cạnh chậu than.
Chị dâu cả tức giận hừ hừ mấy tiếng, "rầm" một cái đóng sầm cửa sổ .
Khi tới cạnh chậu than, miệng chị vẫn ngừng lẩm bẩm: "Giang Triều, chú bảo ban tức phụ của chú , nhà họ Giang chúng chiều cái tính đại tiểu thư của cô . quá ích kỷ, ai cũng chỉ nghĩ cho mà màng đến cảm nhận của khác thì cái nhà còn thể thống gì nữa."
"Ngọc Liên, năng kiểu gì thế!" Giang Ba ngẩng đầu, cảm thấy mất mặt.
Nếu thật sự đến ích kỷ thì chẳng ai bằng Dương Ngọc Liên chị . Nhà họ Giang cái gen ích kỷ , là chị mang cái gen đó tới nhà , đứa trẻ tính cách là bản của chị .
Dương Ngọc Liên lườm chồng một cái, thầm mắng vô dụng, ai cũng thể bắt nạt .
"Chị dâu, mở cửa sổ là để khí lưu thông hơn, củi đốt sẽ giải phóng khí CO2 và một khí độc, hít những khí lâu ngày sẽ dẫn đến ch.óng mặt, ù tai, chân tay bủn rủn, tinh thần uể oải, nếu nghiêm trọng hơn sẽ nguy cơ ngạt thở t.ử vong, chị dâu chẳng lẽ cảm thấy khó thở ? Ái chà! Em với chị nhiều thế gì, chị hiểu ."
An Khê thở dài, chị như kẻ ngốc, đầy vẻ bất đắc dĩ.
"Cô hươu vượn cái gì, bao nhiêu năm nay vẫn sống sờ sờ đấy thôi, đừng tưởng vài chữ là thể hù dọa khác."
"Sách giáo khoa thế đấy, em chỉ thuật y nguyên thôi, hù dọa chị là em, chị mà tìm biên soạn giáo trình mà lý luận ! Xem là chị đúng họ đúng."
Dương Ngọc Liên nghẹn họng, chị còn thể thật sự tìm biên soạn giáo trình mà lý luận .
"Chị dâu, biên soạn sách giáo khoa đều là bậc đại tri thức, chút tâm tư nhỏ mọn của chị mặt tác dụng gì , là thôi kẻo mất mặt hổ!" Giang Tiểu Mai hì hì .
"Tiểu Mai, con nhỏ bậy, tin chị đ.á.n.h c.h.ế.t mày ." Dương Ngọc Liên hậm hực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-ai-co-nang-tieu-tri-thuc/chuong-34-tro-ve-thon-doi-dau-voi-chi-dau-danh-da.html.]
Chẳng là thêm vài cuốn sách thôi , ghê gớm lắm chắc!
Giang Tiểu Mai thè lưỡi, chẳng sợ chị : "Tẩu t.ử, chị với nhị ca lên thành phố gặp chuyện gì ho ?"
Bị gọi tên, An Khê ngẩn một lát mới nhận Giang Tiểu Mai gọi "tẩu t.ử" là gọi . "Chỉ chụp tấm ảnh kết hôn, dạo bách hóa đại lâu, ngoài gì khác."
Dưới ánh lửa, Giang Triều nắm lấy một bàn tay của An Khê, ngừng xoa nắn, nhéo nhéo như đang nghịch một món đồ chơi mới lạ. Lòng bàn tay đầy vết chai, nhéo tay An Khê chút đau nhẹ.
Cái cảm giác đau nhẹ đó khiến An Khê nhớ những đoạn ký ức tối qua khi tay Giang Triều lưu luyến , kìm rùng một cái. Cô lườm Giang Triều một cái, trả lời Giang Tiểu Mai chút thất thần.
Mặt An Khê ánh lửa chiếu đỏ rực, cái liếc mắt chứa đựng phong tình khiến Giang Triều khỏi rạo rực, nóng bỏng trong lòng.
"Ba , trời còn sớm, con với An Khê ngủ đây, ba cũng nghỉ ngơi sớm , đừng thức khuya quá hại sức khỏe." Giang Triều trưng bộ mặt đứa con hiếu thảo lo lắng cho cha .
Giang Đại Hữu gật đầu: "Hôm nay hai đứa cũng chạy vạy cả ngày , nghỉ ngơi sớm cũng ."
Bên ngoài gió thổi khá to, kêu vù vù. Như tiếng quỷ sói hú. Giang Triều ôm An Khê lòng, An Khê vặn vẹo : "Giang Triều, em tắm."
Hai ngày nay cứ lăn lộn xe, chăn màn ở nhà khách cũng sạch sẽ, cảm giác như lăn lộn trong thùng rác, giờ cô thấy ngứa ngáy khó chịu vô cùng, cảm giác ngay cả móng tay cũng đầy bùn đất.
Giang Triều thì cảm thấy gì, dù bẩn hơn thế cũng trải qua, lúc cấy mạ còn lăn lộn trực tiếp bùn.
tức phụ của giống đám đàn ông thô kệch như họ, kiều khí một chút cũng là lẽ đương nhiên. Nếu thì khuôn mặt trắng nõn nà mà dưỡng . Giang Triều luôn cảm thấy An Khê gả cho là chịu thiệt thòi, điều thể là sủng cô, chiều cô, dù cô hái trời cũng sẽ hái xuống cho cô.
"Để đun nước."
"Giang Triều, thật ", An Khê kiễng chân hôn nhẹ lên mặt một cái.
"Gọi Triều Ca", Giang Triều ép An Khê cánh cửa, thở ấm áp phả lên mặt cô.
Đêm nay thấy một ngôi nào, chỉ mặt đất phản chiếu ánh sáng trắng lạnh lẽo. Màn đêm buông xuống thấp, mây bao phủ.
An Khê đỏ mặt vòng tay qua cổ Giang Triều, thấp giọng gọi một tiếng: "Triều Ca."
"Tiểu yêu tinh", Giang Triều vỗ nhẹ cánh cửa bên cạnh, mút mát đôi môi cô mấy cái, ngọt ngào như bôi mật .
Giang Triều nhóm lửa thạo, chỉ một lát bếp bùng lên ngọn lửa hừng hực, cứ như biến ảo thuật , lúc An Khê tự nhóm lửa cả tiếng đồng hồ cháy, còn lấm lem đầy tro bếp, trông thật t.h.ả.m hại.
Sau khi phát hiện củi khó cháy, cô dám bếp nữa, thật sự mất mặt, ngay cả nhóm lửa cũng xong. An Khê cạnh bếp, phát huy tác dụng duy nhất của là đưa củi cho Giang Triều.
"Giang Triều, tại nhóm là cháy ngay, còn em thì ." An Khê ánh lửa, trong mắt cô lấp lánh hai ngọn lửa nhỏ.
"Vì em ngốc", Giang Triều buồn đáp một câu.
"Anh mới ngốc ", cô cầm khúc củi đ.á.n.h nhẹ , đôi mắt trợn tròn.
"Nhóm lửa thì em để trống ở giữa cho khí , em cứ xếp củi khít rịt thì cháy thế nào ", Giang Triều giải thích cho cô gái nhỏ thiếu kiến thức sống .
An Khê gật đầu nửa hiểu nửa , Giang Triều nhéo mũi cô: "Không nhóm thì thôi, còn đây mà!"
Giang Đại Hữu và Dư Tú Lệ chuyện từ nhà chính , hướng về phía phòng , thấy trong bếp còn sáng đèn, phản chiếu hai bóng , Dư Tú Lệ : "Chắc là vợ chồng Giang Triều , đây còn lo hai đứa hợp , giờ xem lo hão, chẳng ân ái ! Chỉ thiếu điều dính lấy cả ngày thôi."
"Chẳng thế ? Hồi đầu hỏi An Khê, lúc đó con bé còn gả cho Giang Triều, còn tưởng tiểu t.ử lọt mắt nó, lúc đó còn sợ ép hai đứa thành đôi thành một đôi oán lữ chứ!" Giang Đại Hữu ha hả .
Nói xong hai cũng mặc kệ, thẳng phòng.
Trong nồi lớn, nước đang sủi tăm, nóng mịt mù bốc lên, lửa trong bếp cũng đang dịu dần, Giang Triều múc nước sôi thùng, giúp An Khê xách phòng tắm.
An Khê ôm quần áo từ trong phòng , Giang Triều khoanh tay canh bên cạnh phòng tắm: "An An, để tắm cùng em cho."
"Giang Triều, còn hổ hả."
Giang Triều chút tiếc nuối lắc đầu, khi còn ghé tai cô hà một , tay bóp nhẹ phần thịt mềm bên eo cô: "Thật sự cần giúp , sẵn lòng đấy."
An Khê rùng một cái, dẫm chân một cái, nghiến răng : "Không cần."
Có giỏi thì đừng chỉ dùng nửa để suy nghĩ .
An Khê trốn trong phòng tắm lườm nguýt, "phi" một cái.
Phòng tắm bốn bề lộng gió, An Khê lóng ngóng cởi quần áo, tắm rửa thật nhanh, trong bóng tối, răng cô đ.á.n.h cầm cập, sờ soạng mặt trái mặt quần áo nhanh ch.óng mặc .
Lần tắm cô chỉ mất năm phút là xong, đặt quần áo bẩn sang một bên, cô mới bước khỏi phòng tắm, chạy nhanh tới cửa phòng, nhưng khi tay chạm cửa cô do dự.
Shakespeare : Vào , đó là một vấn đề?
Vậy rốt cuộc là đây.
Cô cảm thấy tối nay Giang Triều chút "phong tao" quá mức, thấy hoảng thì .
An Khê chút khổ sở gãi gãi đầu.
cứ ngoài thổi gió lạnh cũng cách! Dù sớm muộn gì cũng trốn thoát, thôi thì "sớm c.h.ế.t sớm siêu sinh" !
An Khê hít một thật sâu, vẻ mặt đầy rối rắm đẩy cửa bước , trong phòng tối, thấy bóng . Bóng tối tăng thêm cảm giác của con , lòng bồn chồn.
Bóng tối vô tận trong căn phòng như cái miệng khổng lồ của quái vật, nuốt chửng lấy cô.
Tim cô thắt , đóng cửa ngăn cách với tiếng gió lạnh gào thét bên ngoài.
"Giang Triều, ở ?" An Khê gọi một câu bóng tối.
Không tiếng trả lời, An Khê nuốt nước miếng, thận trọng sờ soạng bước trong.
"A!" An Khê kêu lên một tiếng.
Một đôi tay siết c.h.ặ.t lấy eo cô, thở ấm áp bao bọc lấy cả cô, mang theo một chút mùi vị nam tính nồng đậm.