Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 66: Sư tỷ, nếu một ngày tỷ xuất hiện như thế...
Cập nhật lúc: 2026-05-10 10:01:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kế hoạch gần như dốc lực của cả bản làng. Lão tộc trưởng đội mũ lông chim đào rỗng cả gia tài, khiêng mấy sọt lớn linh thạch quý giá cho Tễ Tình Vân sử dụng.
Đại sư tỷ giờ đây trở thành niềm hy vọng của cả tộc. Nàng hành lang, để mặc cho vây quanh tầng tầng lớp lớp mà cài cắm pháp trận lên .
Tễ Tình Vân tự tay dệt những sợi tơ pháp trận, tỉ mỉ tết hai b.í.m tóc dài của Dao Trì Tâm. Vì linh lực hạn, để đảm bảo hiệu quả, ông đành tết thêm thật nhiều sợi.
Lâm Sóc một bên chằm chằm cô nương đang chải đầu cho nàng, đến giờ vẫn tán thành việc để nàng mồi nhử, cứ lầm bầm soi mói: "Các thể nàng trông xí một chút ?"
Nói xong, đưa tay chỉ trỏ: "Chỗ , chỗ , cả chỗ nữa, bôi đen thêm chút..."
"Tóc tai cũng nên cho rối bời lên, là trét ít phân trâu lên , biến nàng thành mụ đàn bà đanh đá hơn ?"
"Lâm Sóc!" Dao Trì Tâm cuối cùng cũng mất kiên nhẫn: "Huynh thấy phiền hả?"
Nàng chìa cổ tay về phía Hề Lâm: "Không cần giúp, sư giúp vẽ."
Thiếu niên đón lấy cổ tay nàng cầm b.út vẽ trận pháp lên, trong lòng khẽ thở dài một tiếng. Hiển nhiên, cũng chẳng thấy nhẹ lòng hơn Lâm đại công t.ử là bao.
thể thêm gì nữa, những lời phản đối khác đủ , đây là quyết định của sư tỷ, thối chí nàng.
May mắn , vẫn còn một quân bài lật. Nếu thật sự gặp nguy hiểm, chỉ cần phóng sát khí, tin vẫn đủ sức bảo vệ nàng chu .
Chỉ là... những nguy hiểm thông thường thì .
Khi Hề Lâm nhíu mày ngước mắt lên, ánh của vẫn vô thức lướt qua vòng eo thon thắt lớp phục sức của Dao Trì Tâm. Giữa sắc hồng của phấn son và áo váy, làn da của nàng hiện lên trắng ngần đến lóa mắt.
Trong lòng bỗng chốc dâng lên một sự khó chịu khó giải thích, một nỗi bực dọc đầy bồn chồn.
Sau khi sự sẵn sàng, Tễ Tình Vân tiến gần kiểm tra một lượt, đưa cho nàng một túi linh thạch nhỏ, dặn dò nàng dùng thật tiết kiệm.
"Được , ba tiểu t.ử ."
Vị đại trưởng lão vỗ tay một cái, dùng giọng điệu gọi trẻ con để bảo: "Cho mượn bản mệnh kiếm của các con một chút."
Dưới ánh sáng tự nhiên, thanh Lôi Đình vốn màu đen xanh của ô kim; thanh Tinh Thần chuôi, phủ kín văn mây ; thanh Chiếu Dạ Minh cạnh chúng tỏ nổi bật hơn cả, tuy hoa văn nhưng dáng vẻ giản dị mà thanh cao, thoát tục. Cả ba đều là những thanh kiếm dày dạn trận mạc.
Dù cũng là đại năng kiếm tu, Dao Trì Tâm thấy ông dễ dàng bức ba luồng kiếm khí từ trong thanh sắt thường, đặt chúng chiếc vòng tay xâu bằng đồng tiền của nàng.
Tễ Tình Vân dặn: "Kiếm ý ở đây hề yếu, con cứ tùy tình hình mà dùng, lúc mấu chốt thể giữ mạng."
Xong ông trầm ngâm: "Có điều, mỗi một kiếm kích phát bộ uy lực đều tốn linh thạch. Chỗ linh thạch đưa chắc đủ cho một chiêu lực , nhất chỉ dùng để hỗ trợ, đừng mong dùng nó để g.i.ế.c cao thủ."
Chiếu Dạ Minh là thanh kiếm sát phạt, tính tấn công cực mạnh nhưng thuộc tính; Tinh Thần thể lung lay tâm thần nhưng phối hợp với tiếng đàn; Bạch Yến Hành liền suy tính bảo: "Điện quang của Lôi Đình thể tê liệt hành động, nếu nàng đ.á.n.h thể cầm chân đối phương trong chốc lát."
Đại trưởng lão tận tình mẫu cho nàng: "Cách bức linh khí từ linh thạch cũng giống như cách con điều động linh khí trời đất thường ngày thôi. Nếu sợ lộ, cứ ngậm sẵn linh thạch trong miệng."
Dao Trì Tâm nghiêm túc gật đầu ghi nhớ.
Chỉ thấy Lâm Sóc bên cạnh khoanh tay : "Đừng mải mê với cái nhan sắc quá. Ở nơi dùng linh khí thì tự cẩn thận, nếu thấy thì chạy cho nhanh, đừng cậy mạnh."
"Biết ."
Nàng lầm bầm, ai nấy đều càm ràm như già .
Duy chỉ sư là chẳng dặn dò gì thêm, trực tiếp đưa phần linh thạch của cho nàng: "Sư tỷ, cầm thêm ít linh thạch , để đề phòng bất trắc."
Dao Trì Tâm còn đang ngẩn ngơ túi vải nhỏ thì đầu Hề Lâm đại trưởng lão ấn xuống một cái. Ông dở dở : "Cái thằng nhóc , đưa hết cho nó thì con lấy gì mà dùng?"
"... Con cần nhiều đến thế."
Nhật Nguyệt
"Sao cần? Không linh khí thì con cầm kiếm diễn xiếc ?"
Tễ Tình Vân lệnh chút nhân nhượng: "Không bướng bỉnh, thu ngay!"
Trước cổng làng dừng sẵn một chiếc kiệu nhỏ đơn sơ do hai khiêng, dành riêng cho nàng.
Đến giờ xuất phát, thể dân làng trong thiên hố kéo đến tiễn đưa. Những dân lam lũ thời thượng cổ vốn tính tình thuần phác, lòng ơn của họ dành cho sự nghĩa hiệp của Dao Trì Tâm chẳng kém gì vị thiên thần mà họ tôn thờ.
Chỉ trong nửa ngày, họ cùng kết một chiếc vòng cổ trừ tà, mỗi mắt xích đều mang theo hy vọng và lòng tri ân của cả tộc.
Chẳng đời ai lập bia đúc tượng để thờ phụng nhỉ?
Đại sư tỷ thầm nghĩ.
Nữ nhân tết tóc cho Dao Trì Tâm chính là tặng nàng con bướm cỏ ban sáng. Chẳng đợi nàng kịp gì, cô bé nhào tới ôm chầm lấy nàng.
Dao Trì Tâm thấy một giọng nghẹn ngào bên tai: "Cô nương, hãy bình an trở về nhé."
"Chúng sẽ chuẩn rượu ngon thịt ngọt chờ các vị."
Nàng xoa đầu thiếu nữ, sảng khoái: "Nhất định , nhất định ."
Bình an trở về chắc thành vấn đề, chỉ là chắc nàng còn ở đây. Tự dưng nàng thấy chút bùi ngùi. Mùi rượu nồng nàn, ánh lửa nhiệt liệt, những cô gái hát sơn ca hái quả dại, và cả sườn đồi đầy cỏ dại l.ồ.ng lộng gió... Chuyến , tất cả sẽ vùi lấp trong ký ức của ba ngàn năm .
Rời khỏi bản làng, băng qua cánh rừng già , họ tiến vùng đồng bằng rộng lớn.
Nơi hẹn giao xa dòng suối nhỏ họ từng dừng chân, chỉ là dấu vết của "lão tổ tông" gà thả vườn biến mất tăm. Những tráng sĩ khiêng kiệu đặt Dao Trì Tâm xuống bờ suối, mỗi đều nghiêng kính cẩn tạ ơn nàng.
"Đi , các đừng nán đây lâu." Đại sư tỷ phẩy tay giục họ rời .
Chiếc kiệu nhỏ nàng thực giống một cái l.ồ.ng chim hơn là kiệu, các mặt đều thưa thớt, thể rõ tình hình bên ngoài qua khe hở giữa những thanh gỗ tròn.
Giữa vùng hoang dã tĩnh mịch, ráng chiều treo nơi cuối chân trời, sắc cam đỏ còn rực rỡ. Nàng chẳng tên sắc quỷ khi nào mới đến, và sẽ đến bằng cách nào. Sự chờ đợi xen lẫn lo âu khiến nàng nảy sinh một chút hưng phấn lạ lùng.
Dao Trì Tâm mấy sợ hãi, vì nàng đại trưởng lão và nhất định đang ở gần đây quan sát .
Tễ Tình Vân cùng ba vị hậu bối đang ẩn bụi cây gần đó. Dĩ nhiên, họ đang dùng ẩn phù để che giấu hành tung.
Khó khăn lắm mới thi triển pháp thuật một , nhưng họ chẳng còn tâm trí mà hưởng thụ cảm giác tự tại của tu sĩ —— cứ mỗi nửa canh giờ tốn một viên linh thạch, cái sự "tự tại" ông đau lòng xót ruột vô cùng.
Ông thầm cầu khẩn tên Ngự Thú đừng cái thói lề mề, đến muộn.
lúc , Bạch Yến Hành khẽ nhắc: "Có động tĩnh ——"
Hắn bổ sung ngay: "Ở trời."
Dao Trì Tâm cũng gần như cùng lúc với ngước mắt lên. Hoàng hôn buông, nắng chiều trở nên vàng óng như mật. Giữa những đám mây hồng, một điểm đen từ xa bay tới, đôi cánh vỗ mạnh ngày một hiện rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-66-su-ty-neu-mot-ngay-ty-xuat-hien-nhu-the.html.]
Đó là một loại yêu thú đầu sừng, lưng mọc cánh, khắp phủ vảy cứng. Nhớ lời lão tộc trưởng, loài gọi là Nhất Sừng Tranh.
Con thú bay nhanh, chỉ trong chốc lát sà xuống gần, bộ móng vuốt sắc lẹm ngoắc thanh gỗ đỉnh kiệu, lập tức nhấc bổng nàng lên trung. Hóa cái kiệu đúng là một cái l.ồ.ng sắt thực sự!
Phía , Tễ Tình Vân quyết đoán hạ lệnh: "Truy, ngự kiếm truy kích!"
Linh thạch lúc tiếc, kiếm khí của mấy đồng loạt bốc lên, túi linh thạch vơi trông thấy nhưng ông cũng chẳng thèm chớp mắt.
"Sư tỷ."
Đã lâu ngự kiếm, cảm giác xuống từ cao chút lạ lẫm. Dao Trì Tâm đang quan sát xung quanh thì thấy tiếng sư vang lên bên tai.
"Tỷ ?"
"Ta vẫn ." Thấy chuyện, nàng vội ngay ngắn : "Các thì ?"
Hắn vẫn bình tĩnh: "Đang ở ngay tỷ, hiện tại vẫn thuận lợi."
Nàng trong l.ồ.ng, theo bản năng phía . Cánh đồng hoang vắng rộng mênh m.ô.n.g, chẳng thấy bóng dáng ai, chắc là do ẩn phù hiệu quả.
Dao Trì Tâm ôm gối vững, về phía .
Chẳng con yêu thú sẽ mang , lòng nàng bỗng nảy sinh chút lo lắng: "Sư , thấy thế ?"
Hề Lâm ban đầu hiểu: "Thế nào là ?"
Nàng hỏi: "Trông ăn mặc thế đủ lộng lẫy ? Có đủ để khiến mê mẩn đến thần hồn điên đảo ? Ta chẳng gu của thời ba ngàn năm thế nào, ngộ nhỡ thích kiểu thì ?"
"..."
Loay hoay cả một buổi chiều chỉ để trang điểm, giờ nàng còn thế nào nữa?
Có thành thật .
Hề Lâm mất một lúc lâu mới trấn tĩnh : "Tỷ đừng hỏi vấn đề ."
"Tại hỏi?" Nàng tò mò: "Chẳng cũng là nam nhân ? Này, nếu một ngày sư tỷ xuất hiện cửa phòng với bộ dạng , động lòng ?"
Hề Lâm: "..."
Chẳng hiểu , nàng mô tả, điều nghĩ trong đầu là: Chẳng cần cố tình trang điểm như cũng .
Giống như ngày , nàng gọi tới tiểu viện chỉ điểm tu luyện.
Hắn đẩy cửa bước , ánh trăng, hình ảnh nàng thổi tiêu và giai điệu Phù Tra vương bên tai... chỉ riêng cảnh tượng đó thôi dường như khiến cảm giác, dù nàng bảo gì, cũng sẵn lòng.
Mãi thấy trả lời, Dao Trì Tâm tự cổ vũ thở dài: "À, , mặt."
Cũng chẳng rốt cuộc cái gì.
Dù thì "chồng cũ" dĩ nhiên sẽ nhan sắc nàng cho nghiêng ngả, Lâm Sóc thì càng bàn, chắc ở cạnh nàng hai trăm năm nên phát chán .
Cực khổ trang điểm một hồi mà chẳng nhận lấy một ánh mắt kinh ngạc nào.
Đại sư tỷ cảm thấy thất vọng tràn trề!
Dưới ánh hoàng hôn, những tia nắng cuối ngày lấp lánh bên sườn mặt nàng, rạng rỡ đến mức khiến mở mắt . Con Nhất Sừng Tranh vỗ cánh vài cái, cuối cùng cũng đặt l.ồ.ng gỗ xuống đất một cách vững chãi.
Đã tới nơi. Chiếc kiệu nhỏ hạ xuống đất vang lên một tiếng rầm.
Nàng định thần , quan sát xung quanh và kinh ngạc nhận ... Đây là một mỏm đá nhô sát vách núi bên rìa đồng bằng, phía chính là vực thẳm vạn trượng. Đối phương thực sự cảnh giác, chọn một nơi ẩn tuyệt đối an . Ít nhất là phàm bình thường chắc chắn thể mò tới đây.
Tễ Tình Vân dám áp sát, sợ kinh động đến linh cảm của tu sĩ đối phương. Mấy hạ kiếm đáp xuống ở đằng xa, quan sát địa hình xung quanh, sắc mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng.
Địa thế đối với họ là cực kỳ bất lợi. Ban đầu họ cứ ngỡ là một nơi nào đó giữa đồng hoang, bằng phẳng dễ quan sát, ngờ là vách đá treo leo, đại pháp trận chỗ để triển khai.
Huống hồ...
Ông dõi mắt về phía . Con Nhất Sừng Tranh vỗ cánh, chậm rãi trở đàn yêu thú, lười biếng ngáp một cái phục xuống đất nghỉ ngơi. Cả một dải ven vách núi là những con yêu thú khổng lồ.
Kẻ Ngự Thú bản thể giỏi chiến đấu, nhưng vô cách điều khiển thú dữ để liều c.h.ế.t ác chiến . Lũ yêu quái chính là nanh vuốt và mạng sống thứ hai của .
Bắt buộc khống chế bản tôn tên Ngự Thú, đồng thời kìm chân đám đại yêu ở đây. Nếu là ở hiện thế, kiếm trận của Tễ Tình Vân , ngàn vạn đạo hào quang sẽ quét sạch tất cả trong nháy mắt.
ở đây thì thể, từng đốm linh khí đều tằn tiện, đủ để ông thực hiện những chiêu thức dời non lấp bể.
Hiện tại, sự sắp xếp ban đầu đều gặp khó khăn chồng chất, chỉ còn trông chờ pháp trận Dao Trì Tâm.
Đại sư tỷ trong l.ồ.ng gỗ, nhanh ch.óng quan sát vị trí của . Đây là một mỏm đá nhô hẳn khỏi vách núi, càng về phía càng hẹp. Chiếc kiệu của nàng ngay sát rìa... chỉ là sát rìa, nàng cảm giác chỉ một bước chân thôi là rơi xuống vực, gió thổi qua mà chiếc kiệu cũng rung bần bật!
Tên sắc quỷ vấn đề gì ?
lúc , từ vách núi vắng vẻ vang lên một giọng lười biếng: "Chà."
Giữa đám yêu thú lô nhô bỗng động tĩnh, một con Toàn Quy thượng cổ to lớn cõng lưng một đang chậm rãi bò . Hai con Nhất Sừng Tranh và Thổ Lâu bên cạnh lập tức cung kính nhường đường.
Bóng khoanh chân lưng rùa, tay chống cằm, hờ hững gẩy cành cây, thái độ vô cùng tùy tiện: "Hôm nay dâng tới ? Đám dân dã xem cũng điều đấy."
Con Nhất Sừng Tranh đón Dao Trì Tâm về như tranh công, quẫy đuôi tiến gần. Hắn vươn tay vỗ về cái đầu đầy vảy của nó.
"Để xem nào, năm nay định lấy thứ gì lấy lệ đây."
Nói đoạn, b.úng tay một cái.
Chiếc kiệu gỗ Dao Trì Tâm đang tức khắc vỡ vụn, bụi mù bốc lên mịt mù.
Giọng vẫn nhàn nhạt: "Nếu là hạng già nua, xí thì cứ tự nhảy xuống vực , đỡ tốn linh khí của ."
"Nếu là loại ồn ào lóc đòi sống đòi c.h.ế.t, cũng mời tự nhảy xuống luôn cho khuất mắt. Ở hoang dã lâu ngày quen yên tĩnh , chịu nổi mấy tiếng la hét ."
Dứt lời khai màn, mới thẩn thơ ngước mắt lên.
Lúc , bụi bặm tan , giữa đống đổ nát là một cô nương mảnh mai trong bộ y phục đỏ rực lộng lẫy đang đó. Hai b.í.m tóc đen nhánh tết chỉ màu rủ n.g.ự.c, tà váy đỏ thắm xòe như cánh hoa lựu rải đầy mặt đất.
Đôi mắt nàng như làn nước mùa thu, rưng rưng lệ , hàng mi dài khẽ chớp động.
Trong khoảnh khắc, ánh nắng chiều tà vương cổ nàng tựa như phủ lên một lớp hào quang mờ ảo.