SỰ TRẢ THÙ CỦA NGƯỜI MẸ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:54:36
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đường Tống , nỡ để Lưu Phong hành hạ em như thế... Đường Tống, cứu em với, đ.á.n.h em, ép em... Đường Tống ôm em , chúng từ đầu, em yêu , tất cả đều là vì ."

thản nhiên khoanh tay Đường Tống. Để xem xem, cái não của nó tẩy rửa sạch sẽ chút nào .

"Mẹ, con..."

"Được ."

Lẽ nên kỳ vọng gì ở Đường Tống, nó Lâm Vi "tẩy não" mất . Thấy dịu giọng, cả Đường Tống và Lâm Vi đều khựng một nhịp.

"Mẹ, con thương con nhất mà. Trước đây là Lâm Vi hiểu chuyện, là chúng con sai, chúng con nhất định sẽ hiếu thuận với !"

nở một nụ lạnh lẽo: "Gần đây mơ, thấy ông ngoại bên cạnh hỏi rằng: Tại để kẻ nhẫn tâm hại c.h.ế.t ông sống thảnh thơi?"

"Mẹ..."

"Đường Tống, là con trai , hiểu bản tính , tuyệt đối dám chuyện hại ông ngoại. Nói cho , rốt cuộc hôm đó xảy chuyện gì?"

"Dì ơi, chuyện gì ạ. Sau chúng một nhà, hòa thuận mới là quan trọng nhất." Lâm Vi ánh mắt né tránh, cắt ngang lời.

"Nói cho sự thật, thể coi như chuyện gì xảy ."

Lâm Vi lập tức hỏi tới: "Dì để Đường Tống công ty chứ?"

"Được."

Lâm Vi và Đường Tống một cái đầy ẩn ý.

"Đường Tống, từng mơ thấy ông ngoại ?" thẳng mắt nó mà hỏi. Thấy nó sững sờ, tiếp: "Anh còn nhớ lúc nhỏ câu cá với ông, nghịch ngợm ngã xuống nước suýt c.h.ế.t đuối ? Chính ông ngoại bất chấp tính mạng lao xuống cứu . Không ông, còn mạng mà đây! Ông ngoại cứu màng sống c.h.ế.t, còn thì ?"

"Con..." Đường Tống há miệng, định gì đó nhưng thốt nên lời.

"Mang !"

lệnh một tiếng, gã Lưu Phong trói như bao tải ném phịch xuống đất.

"Lâm Vi, thủ đoạn của cô giỏi thật đấy. Con gái vì cô mà tan nát, con trai vì cô mà đoạn tuyệt quan hệ với , cha vì cô mà mất mạng!"

"Dì... dì đang linh tinh gì thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-tra-thu-cua-nguoi-me-ilyv/chuong-8.html.]

"Đường Tống, chuyện ngày hôm nay, hãy mở to mắt cho kỹ!" Đối với đứa con trai , quá thất vọng.

Có lẽ vì âm thanh quá lớn, Thanh Thanh ở trong phòng giật sợ hãi. hạ thấp tông giọng, chậm rãi từng chữ: "Lâm Vi và cái gã Lưu Phong là thanh mai trúc mã, năm đó kẻ cùng cô bắt nạt em gái chính là . Kẻ chụp những bức ảnh nhạy cảm của em gái cũng là . Bao nhiêu năm qua, bọn chúng phối hợp kẻ tung hứng, một đứa lo đ.á.n.h bạc, một đứa lo trả nợ.

Đường Tống, Lâm Vi lấy tiền trả nợ ? Cô lăn lộn bên cạnh đủ loại đàn ông, những đêm hầu hạ vài ba gã một lúc. Còn về ông ngoại, hỏi tại ông c.h.ế.t ư? Tại Lâm Vi quỳ xin ư? chỉ hỏi một câu: Sau khi hai rời hôm đó, Lâm Vi trở nhà ông ngoại một ?"

Mỗi một câu thốt , gương mặt Đường Tống sụp đổ thêm một phần. Cho đến câu cuối cùng, nó chịu nổi nữa, ôm đầu thụp xuống đất.

"Đường Tống, đừng tin bà ! Bà cố tình hãm hại em để chia rẽ chúng đấy. Lưu Phong, ! Nói cho Đường Tống sự thật !" Lâm Vi gào thét.

mỉm nhạt: "Lưu Phong, ."

"Đường thiếu gia, cái con đàn bà là một tai họa. Nó lừa , và nó cũng lừa cả !" Lưu Phong lên tiếng.

"Cái gì? Nói rõ xem nào!" Đường Tống phát điên, xông đến túm cổ áo Lưu Phong, mắt đỏ sọc.

"Đường Tống, cô với là một 'con bò béo', thể cung cấp nguồn tiền vô tận cho chúng , thế nên mới màn kịch 'tình cờ gặp gỡ' giữa và nó."

"Còn đứa bé?"

"Lâm Vi quan hệ với nhiều , chính nó cũng chẳng t.h.a.i đó của ai , nên nó đổ vấy cho đấy. Nó chịu trách nhiệm để đào mỏ.

Còn chuyện ông ngoại ... Khụ khụ... Sau khi , Lâm Vi . Nó cố tình dùng những lời lẽ cay độc kích động ông cụ, nó mong ông c.h.ế.t sớm để thừa kế. Nó còn đưa những bức ảnh em gái bạo hành năm xưa cho ông xem. Ông cụ chịu nổi cú sốc nên lên cơn đau tim. Ban đầu nó chỉ định ép ông sửa di chúc, ngờ gây mạng . Chính Lâm Vi... Lâm Vi ngăn cho cứu ông ngoại !"

"Lưu Phong! Câm miệng!" Lâm Vi lao Lưu Phong nhưng Đường Tống đẩy mạnh .

"Nói cho , thật ? Từ đầu đến cuối, cô đều lừa ? Cô từng yêu ? Lâm Vi, trả lời !" Đường Tống túm lấy Lâm Vi gào thét.

Thấy chuyện còn đường cứu vãn, Lâm Vi bộc phát bộ mặt thật: "Phải! Từ đầu đến cuối tao đều lừa mày đấy! Đứa bé của mày, ông già cũng là tao hại c.h.ế.t. À đúng , còn con em gái tao nữa, năm đó tao bắt nạt nó đơn giản vì tao ngứa mắt thôi. Dựa cái gì mà hạng như nó cha yêu thương, mặc váy , còn tao thì quần áo giặt đến rách nát?"

"Mày... mày cái gì? Thanh Thanh là em gái mày..."

"Mẹ mày cho mày ? Ha ha ha! Đường Tống, cho kỹ , tao cố ý đấy! Tao lừa mày rằng bà thiên vị để mày lưng với bà . Mày đúng là thằng ngu, tao dắt mũi bấy lâu nay!"

"Câm miệng!"

"Tao câm! Đường Tống, mày chính là một thằng đần, một thằng phế vật! Tao bao giờ yêu mày, mỗi ở gần mày tao đều thấy buồn nôn!"

 

Loading...