Sư Tôn Thanh Lãnh Bị Đồ Nhi Điên Phê Cưỡng Đoạt - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-09 03:16:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ninh Xuyên đền mạng là để trả cho tính mạng của thúc phụ con. Hòe Nhi, con đừng đem nợ ghi lên đầu .” Phù Chiêu chậm rãi : “Nếu con nguyện ý thì hãy nhận lấy nhiệm vụ , thành quan trọng, con cứ coi như để giải khuây.” 

Cân nhắc kỹ lưỡng, Phù Hòe vẫn nhận lời, cầm thư hành lễ đáp: “Hài nhi rõ.” 

Tổng đàn Vô Vọng Giáo cách thành Sơ Châu xa, kiệu ngựa cũng chỉ mất ba ngày.

Giáo chủ đương nhiệm tên là Lệ Thương, gia nhập Vô Vọng Giáo mới ba năm mà nhận sự tin tưởng của giáo chủ đời , tiếp nhận chưởng lệnh, kế thừa tôn vị.

Lệ Thương quả là một kẻ còn tâm xà hiểm hơn cả giáo chủ đời , thèm che giấu những hành vi ám bóng tối mà dứt khoát đưa lên mặt bàn, lúc thì trộm bí thuật của kiếm phái , lúc phái vùng ở đại tông , thề khuấy cho giang hồ tanh m.á.u mới thôi.

Phù Hòe theo kế hoạch cải trang xâm nhập tổng đàn, trộn giữa đám ám sĩ bịt mặt, theo dòng tiến điện Huyền Lan. Còn kịp kỹ dung mạo của Lệ Thương, thấy một giọng trầm đục đầy lệ khí: “Cút hết ngoài, trừ ngươi .”

Người vị trí cao cao tại thượng thong thả gõ gõ khớp xương, đôi mắt ung dung dừng ở một nơi, khóe môi khẽ nhếch, tùy ý dùng tay chống một bên đầu, nheo mắt đầy âm hiểm thốt lên: “Sư tôn, lâu gặp.”

Các ám sĩ khác lệnh lập tức rời , chỉ trong chớp mắt, điện Huyền Lan trống trải chỉ còn hai họ.

Phù Hòe sớm dự liệu điều , y nhận lời nội gián cũng là vì phỏng đoán Lăng Xuyên ở đây. Ngờ khi thực sự tái ngộ, tim y vẫn run rẩy, ngoài dự liệu.

Người nọ chễm chệ bảo tọa, hai chân vắt chéo, một tay đặt đầu gối. Sự non nớt của ba năm biến mất, đó là những đường nét sắc sảo, góc cạnh cùng với khí thế sát phạt đầy lệ khí tỏa khắp .

Phù Hòe trốn thoát , vươn tay giật bỏ lớp khăn đen che mặt, đối diện với ánh mắt của , một lời.

“Sao ngươi dám đến đây? Không sợ đòi mạng ngươi ?” Lăng Xuyên chế nhạo, phất áo bào, sải bước xuống bậc thang, chẳng mấy chốc đến mặt y: “Phù Hòe, ngươi đừng tự lượng sức , giống như năm đó, một kiếm đ.â.m xuyên n.g.ự.c nữa.” 

Vóc dáng Lăng Xuyên cao lớn, cao hơn Phù Hòe một chút, bả vai cũng rộng hơn, ở vị trí cao hơn dường như thể bao trùm lấy y.

Phù Hòe nhớ rõ, đây chỉ cao đến ngang hông .

“Có gì mà dám?” Phù Hòe lạnh lùng lên tiếng, mặt chút gợn sóng. Ngay khoảnh khắc , cổ y bóp c.h.ặ.t, Lăng Xuyên thô bạo lôi kéo y, ép y sát vách tường.

Lưng đập mạnh tường đau điếng, y ép ngửa đầu lên, gân xanh trán cũng nổi lên, nhưng đôi mắt vẫn như mặt nước lặng chằm chằm mặt.

Cuối cùng, Lăng Xuyên nới lỏng lực tay, khẽ nhíu mày, cụp mắt vết đỏ hằn cổ y, đưa ngón tay chạm yết hầu y: “Sư tôn, ngươi giờ kém cỏi thế ? Trước còn thể dùng kiếm Thanh Cực đ.á.n.h , giờ ngay cả sức lực để đẩy cũng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-thanh-lanh-bi-do-nhi-dien-phe-cuong-doat/chuong-9.html.]

Phù Hòe chống sức mạnh của , giơ tay tát một cái, thở dốc : “Cút .”

Lăng Xuyên siết c.h.ặ.t eo y, nhướng mày: “Ngươi bệnh ? Trước ngươi đ.á.n.h chỉ chút sức mọn .”

“Sư tôn, là tự ngươi dẫn xác đến cửa đấy nhé.”

Phù Hòe xoay , áp c.h.ặ.t mặt tường. Y xoay cổ tay định thoát , liền tóm c.h.ặ.t lấy, thể cử động.

“Nghịch chướng! Buông !” Vai Phù Hòe cảm thấy lạnh lẽo, y phục tuột xuống đến khuỷu tay, những đường nét tuyệt mỹ lộ ánh sáng mờ ảo của điện thờ, y lột sạch.

Lăng Xuyên tì lên vai y, cọ cọ vành tai, trầm giọng : “Trường Ấm, vài chuyện... khao khát quá lâu .”

“Ngươi còn hơn cả những gì tưởng tượng.”

Chỉ trong vòng một nén nhang, Phù Hòe còn vững nổi nữa. Lăng Xuyên ôm lấy y từ phía , bao bọc y trong lòng , bế về tẩm điện xa.

Phù Hòe ngã giường mềm, hồi chút sức định bỏ chạy, thì Lăng Xuyên nắm cổ chân kéo ngược trở . Hắn lấy từ một sợi xích, quấn ba vòng quanh cổ chân mảnh khảnh của y, chuông bạc vang lên lanh lảnh.

“Chạy cái gì? Ngươi chỉ thể là của thôi.” Giọng Lăng Xuyên trầm ấm đầy nam tính, tháo phát quán của y xuống, để mái tóc xanh của y xõa nhẹ nhàng giường.

Phải thừa nhận rằng, Phù Hòe là nhất mà từng thấy, ngay từ cái đầu tiên, Lăng Xuyên chiếm hữu y diện.

“Ngươi gầy nhiều quá, thực sự sinh bệnh ?” Lăng Xuyên ngừng động tác, vuốt ve tấm lưng gầy của y, ánh mắt mang theo vài phần xót xa.

“Liên quan gì... đến ngươi...” Mỗi khi Phù Hòe cử động, sợi xích chân phát tiếng động. Y xoay định tháo thứ đó , ngược Lăng Xuyên nắm c.h.ặ.t lấy tay.

Mười ngón tay đan , càng nắm càng c.h.ặ.t, ngay cả lớp mồ hôi mỏng trong lòng bàn tay cũng hòa quyện .

Lăng Xuyên nâng gáy y, áp lên làn môi y, thưởng thức thở mà hằng khát khao từ lâu.

Dần dần, Phù Hòe cũng còn phản kháng nữa, dung túng cho , đôi mắt ướt át , đuôi mắt ửng lên một vệt đỏ, cực kỳ diễm lệ.

“Ngoan...”

Loading...