Sư Tôn Thanh Lãnh Bị Đồ Nhi Điên Phê Cưỡng Đoạt - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-09 02:42:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phù Hòe lặng lẽ túc trực linh sàng suốt một ngày trời, tâm rõ e là thúc phụ thấy , nhưng để sám hối chuộc , y buộc quấy rầy sự thanh tịnh của thúc phụ.

Thúc phụ Phù Diệc của y là một cực kỳ , mang vẻ khiêm nhường ôn nhuận của nhà họ Phù, cũng ba phần hiệp nghĩa lẫm liệt, quanh năm bôn ba bên ngoài, hành sự vì chính đạo giang hồ, vung kiếm vì chính nghĩa.

Thế nhưng, lúc ông trong quan quách, chẳng còn nửa phần sinh khí.

Thực sự là do Ninh Xuyên ...

Phù Hòe trở về Thanh Vận Các, từ trong hộp gấm lấy thanh kiếm Thính Vi , y dùng đầu ngón tay chạm lên hoa văn mây chuôi kiếm, ảo tưởng về thần sắc của Ninh Xuyên khi điêu khắc vật .

Y đeo kiếm, rời khỏi đỉnh Linh Nguyệt. Y lúc Ninh Xuyên sẽ ở phương nào, nhưng trong lòng một giọng dẫn lối y về một nơi.

Trên con đường hẹp lưng chừng núi, trúc xanh đón gió, cát cuốn bụi mù.

Nơi sườn núi một chỗ ẩn khuất, y từng ở đây truyền dạy kiếm pháp cho Ninh Xuyên, dạy học chân ý của Quan Lan. Trước đống đá chồng, bóng hình ngày cũ dường như vẫn còn đó, khiến y nhất thời hốt hoảng.

Từ sâu trong rừng trúc, một bóng vững bước .

“Sư tôn, ngươi tới .” Đáy mắt nọ thêm phần quầng thâm, mắt hằn tia m.á.u, cổ vẫn còn vương những vệt m.á.u khô.

Phù Hòe đăm đăm , đầy vẻ lạnh nhạt, y nén thở giây lát, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Quả thực là ngươi ?” 

“Là thì ?” Hắn bất cần , chậm rãi bước tới gần, chẳng còn nửa phần thiết của ngày xưa, làn môi mấp máy, lạnh lùng thốt: “Từ đầu đến cuối đều lừa gạt ngươi, họ Lăng, Ninh là họ của .”

“Ta tên Lăng Xuyên, cha chính là Lăng Tùy, c.h.ế.t kiếm của Phù Diệc. Ngươi còn nhớ ?” Lăng Xuyên thẳng y, trong ngữ khí lấy một chút ấm, nhạt một tiếng : “Ngươi đương nhiên nhớ rõ, cái c.h.ế.t của cha năm đó, cũng phần của ngươi.”

Ánh mắt Phù Hòe khựng , ngay lập tức nhớ tên Lăng Tùy trong miệng .

Lăng Tùy vốn là hậu duệ của một danh gia y thuật, cùng thê t.ử sống tại y quán trong phố, vốn dính dáng đến chuyện giang hồ. Sau , ông tình cờ học tâm pháp Phế Tâm, đây là tà môn ngoại đạo, vì các môn phái địa phương kiêng dè ông, dần dần trong giang hồ dung thứ.

Mười năm , những kẻ danh vọng trong giang hồ cùng thư cho Phù Diệc, thỉnh cầu ông bóp c.h.ế.t kẻ thuộc tà giáo, để tránh gây sóng gió bất an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-thanh-lanh-bi-do-nhi-dien-phe-cuong-doat/chuong-7.html.]

Về , Phù Diệc phụ sự ủy thác, tại Lận Đô dụ g.i.ế.c Lăng Tùy. Khi , Phù Hòe đang cùng thúc phụ du ngoạn bên ngoài, tuy đích nhúng tay việc nhưng cũng tận mắt chứng kiến Lăng Tùy mất mạng.

“Lăng Xuyên.” Phù Hòe đạm nhiên tên một , đầu ngón tay run rẩy dữ dội, mắt khiến y cảm thấy vô cùng xa lạ.

“Năm đó cha trưởng nghi kỵ, trục xuất khỏi Lăng thị, vốn định hành y một góc, bình thản qua ngày. Ngờ Lăng gia thế nào cũng chịu buông tha cho ông, truy sát ngừng, còn khắp nơi tung tin đồn nhảm về cha . Cha vì bảo vệ và mẫu , lâm đường cùng mới buộc học tà thuật để uy h.i.ế.p lũ ch.ó săn Lăng gia.”

Lăng Xuyên cực gần y, gang tấc đối diện, thở thể thấy : “Người Lăng gia c.h.ế.t , vốn là đạo trời khó dung tha, kẻ ác gặp báo ứng, còn các thì ? Cái gọi là hiệp nghĩa chính đạo các , kiêng dè ông, căm ghét ông, cứ nhất quyết dồn ông chỗ c.h.ế.t!” 

“Ông gì chứ!! Ông từng hại bất kỳ một kẻ vô tội nào! Ông hành y cứu ! Ông chỉ bảo vệ và mẫu !! Chính là Phù Diệc, là ngươi! Lũ miệng giữ nghĩa ôm hiệp các ngươi, đến một con đường sống cũng cam lòng rộng lượng ban cho!!” 

Phù Hòe dáng vẻ đau đớn đến mất kiểm soát của , những lời cũng đè nén khiến y khó lòng hít thở.

“Cho nên, ngươi nhận từ sớm?”

“Năm đó quỳ phố dài, chính là để đợi ngươi.”

Lăng Xuyên hạ mắt liếc thấy thanh kiếm Thính Vi trong vòng tay y, cũng cảm thấy mỉa mai: “Từ đầu đến cuối đều là lừa gạt ngươi, ngươi hài lòng ? Sư tôn.”

“Từ nay về , ngươi và còn can hệ gì nữa.” Phù Hòe thốt từng chữ một: “Cút . Vĩnh viễn đừng để thấy ngươi nữa.” 

Lăng Xuyên sững sờ trong chốc lát, đăm đăm đuôi lông mày y, hồi tưởng nụ hôn đêm , trái tim đau đớn khôn cùng. Hắn thêm nữa, nghiêng xuống núi.

Vừa ba bước, n.g.ự.c bỗng nhiên đau nhói.

Hắn hạ mắt xuống, thấy một vật sắc nhọn xuyên ngang qua thể , mũi kiếm còn treo những giọt m.á.u, vài giọt rơi xuống, đ.â.m trong cát bụi, càng thêm vẻ u ám.

Lăng Xuyên khó khăn đầu, trong mắt vẻ hận thù càng đậm, mỗi một cử động, nỗi đau âm ỉ nơi n.g.ự.c càng rõ rệt.

“Ta hận ngươi.” Hắn nhiều, cuối cùng cũng chỉ thốt một câu như .

Hai chân dần mềm nhũn, còn sức chống đỡ, đành từ từ ngã xuống đất. Thanh kiếm rút khỏi cơ thể , rơi rụng xuống đất, nhưng rơi một vòng tay.

 

Loading...