Ninh Xuyên bây giờ cũng đến tuổi rung động, khao khát chuyện tình ái cũng gì sai trái. Phù Hòe cũng lười suy đoán tâm ý của , cứ mặc kệ thôi.
Lúc dạy võ nghệ, Phù Hòe nay luôn nghiêm khắc, bàn đến trừng phạt thì nên phạt nên đ.á.n.h tuyệt đối nương tay. Ngoài chuyện đó , trong lúc hai ở bên , Phù Hòe luôn chiều chuộng nhiều hơn.
Một khúc Trường Sinh Điện, tình cảm thắm thiết của đế vương và phi t.ử.
“Một chén rượu mong nàng từ phương xa tới hưởng, đau đớn nàng mất nơi trạm dừng chân cổ xưa.”
“Trong đám loạn quân, một nắm đất liền vùi lấp, chẳng kịp tưới nửa bát nước mát.”
Phù Hòe diễn viên sân khấu tay áo mây uyển chuyển như sóng nước, gương mặt trang điểm nhuốm vẻ sầu bi, lòng y cũng chợt thắt . Chưa kịp suy nghĩ kỹ nỗi bất an sinh từ , y thoáng thấy vài tiếng nức nở, nghiêng đầu sang mới thấy Ninh Xuyên lệ ướt đẫm vạt áo.
“Ngươi cái gì?” Phù Hòe lấy từ trong tay áo một chiếc khăn tay, nhét tay : “Kịch kết thúc , hà tất như thế.”
Ninh Xuyên y chằm chằm một lát, nấc lên một tiếng đẩy khăn trả cho y: “Sư tôn lau giúp con.”
“...” Phù Hòe hiểu nổi tâm tư của , chỉ đoán chắc là cô nương nào tổn thương, nhất thời cũng nảy sinh lòng thương xót, khẽ nhấc cổ tay, dịu dàng lau nước mắt cho .
Đến khi y định rút tay , bỗng nhiên đoạt lấy chiếc khăn lụa đang kẹp giữa đầu ngón tay y, tự lau hốc mắt, ý định trả cho y nữa.
Thôi , chỉ là một chiếc khăn tay, vật ngoài đáng kể, y cũng ý định đòi .
Phù Hòe cảm thấy Ninh Xuyên hôm nay lạ lùng một cách khó hiểu, ánh mắt thỉnh thoảng né tránh, giống như trong lòng đang giấu giếm chuyện gì, dám để y .
Chỉ là, y bao giờ hạ dò xét tâm tư khác, nếu Ninh Xuyên , y tự nhiên cũng ý định hỏi han.
Giống như năm đó đầu gặp phố dài, y hỏi, cũng đáp.
Đêm , màn đêm lạnh lẽo thấm , ánh nến chập chờn, Phù Hòe khoác một chiếc áo, ngay ngắn bàn, nghiền ngẫm chữ nghĩa cuốn sách.
Tiếng gõ cửa vang lên khe khẽ.
Phù Hòe đặt cuốn sách xuống, nhanh chậm : “Vào .”
Ninh Xuyên bưng một chiếc khay rảo bước trong, khẽ đóng cửa , cung kính gọi một tiếng “Sư tôn”. Hắn bưng một bát sứ trắng ngọc đến mặt Phù Hòe, vẫn như thường lệ : “Chè trôi nước hoa quế, sư tôn dùng một chút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-thanh-lanh-bi-do-nhi-dien-phe-cuong-doat/chuong-6.html.]
Những ngón tay thon dài như trúc của Phù Hòe đặt lên thành bát, múc một thìa đưa bụng, định gì đó, lúc ngẩng đầu lên chợt thấy ý thức m.ô.n.g lung.
Y gục xuống bàn, còn ấn tượng gì thêm nữa.
Ninh Xuyên run rẩy vòng tay ôm lấy y, ôm c.h.ặ.t lòng một hồi lâu mới bế y lên, đặt y ngay ngắn giường.
Ánh nến bạc lay động, càng tôn lên dung nhan diễm lệ, tư thái thanh khiết lạnh lùng của giường.
Ninh Xuyên đắp chăn mềm cho Phù Hòe, ngay cả một nét u sầu giữa chân mày cũng vuốt phẳng giúp y. Hắn cúi xuống, quyến luyến vuốt ve tóc mai của Phù Hòe, cuối cùng biến nỗi lưu luyến thành một nụ hôn, đặt nhẹ lên đuôi lông mày nọ.
Chuyến , tình ý tiêu tan, từ đây đôi ngả.
...
Phù Hòe giấc ngủ lâu, trong mơ dường như vẫn thấy tiếng nồng đậm, y đấu tranh một hồi mới thoát khỏi cơn mơ.
phát hiện , tiếng là mơ.
Thúc phụ c.h.ế.t .
C.h.ế.t lưỡi đao của Ninh Xuyên.
Thúc mẫu nghẹn ngào rơi lệ, dung mạo tiều tụy, đôi mắt đỏ hoe, thấy y từ trong phòng bước mất khống chế, đ.ấ.m đá vai y, nức nở hỏi: “Sao ngươi thể nuôi một thứ nghiệt chướng như thế?! Thúc phụ ngươi một kiếm đ.â.m xuyên tim... c.h.ế.t nhắm mắt t.h.ả.m thiết nhường nào!!”
Phù Hòe nhất thời ngỡ ngàng, ngây tấm màn trắng xà nhà, tiếng nức nở liên hồi đặc biệt ch.ói tai. Y đỡ lấy thúc mẫu đang đến kiệt sức, dần đổ gục xuống, dám đối diện với đôi mắt đầy rẫy khổ đau , chỉ khẽ gọi một tiếng “Thúc mẫu”.
Thúc mẫu dằn lòng đẩy y , cần y nâng đỡ, chính kẻ “nuôi ong tay áo” mà y dưỡng hại gia đình bà tan cửa nát nhà. Nói đoạn, bà lấy tay áo che môi, thành tiếng, đến lệ cũng cạn khô.
Phù Chiêu im lặng tựa bên linh cữu, cúi đầu em trong quan tài, tay cũng tự chủ mà run rẩy. Chạm vệt m.á.u nơi l.ồ.ng n.g.ự.c Phù Diệc, ông bất lực đầu , khàn giọng : “Là hại ...”
Phù Chiêu xưa nay luôn đối đãi khoan dung, chẳng còn sắc mặt , ông mặt mày âm lãnh, liếc xéo Phù Hòe, lạnh lùng thốt: “Quỳ xuống.”
“Dạy nó võ nghệ thi thư, dạy nó nhân nghĩa lễ trí. Trường Ấm, ngươi gánh nổi hai chữ sư tôn ? Thúc phụ ngươi cả đời thủ giữ chính đạo, từng vượt quá khuôn phép, ông danh vang thiên hạ, mà táng mạng trong tay đồ của ngươi! Ngươi hãy tự vấn lòng ! Ngươi... ngươi...!!” Phù Chiêu tức đến mức đầu óc choáng váng, ôm n.g.ự.c sắc mặt xanh mét, đứa con trai đang quỳ linh sàng, phẫn nộ bất lực.