Người vẫn về.
Thôi, về là nhất. Đỡ về chướng mắt y, khiến y sinh thêm phiền muộn vô cớ.
Lúc cơn buồn ngủ tan biến , chắc hẳn một chốc cũng ngủ , y dứt khoát xuống giường, tùy tiện quờ lấy một chiếc áo khoác choàng lên. Vô tình ngửi thấy mùi hương vương áo, y lộ vẻ kinh ngạc, vuốt ve đường chỉ vạt áo, lúc mới phát giác mặc nhầm y phục.
Y ngẩn một lát, bỗng dưng nảy sinh ý lười, chẳng bộ đồ đó của Lăng Xuyên nữa, cứ thế choàng vai, dù cũng ở đây.
Ngồi ngay ngắn bên bàn sách một lúc, nhưng tâm trí xáo trộn, một chữ cũng lọt đầu. Y gấp sách , đờ đẫn nghiên mực bên cạnh mà suy nghĩ xa xăm.
Vẫn về.
Chẳng lẽ c.h.ế.t ở bên ngoài ?
C.h.ế.t ở ngoài , y còn nhặt xác.
Suy nghĩ kéo bởi một hồi gõ cửa loạn nhịp, theo quy luật nào.
Phù Hòe chống tay cạnh bàn dậy, nhanh ch.óng đến bên cửa, rút then cài.
Khoảnh khắc tiếp theo, một bóng đen đậm đặc đổ ập lên y. Y loạng choạng, suýt chút nữa thì vững.
Đi kèm với đó là mùi m.á.u tanh nồng nặc nồng nặc. Y cúi đầu, vết thương vai nam nhân đập ngay mắt, m.á.u tươi rỉ ròng ròng, thấm ướt cả y phục.
“Sao thành thế ?” Giọng Phù Hòe lạnh buốt, nhưng giữa lông mày nhuốm vẻ lo âu. Y khó khăn cài then cửa, đầu ngón tay vô thức đặt lên phía vết thương của Lăng Xuyên một thốn*.
*Thốn: đơn vị đo lường chiều dài cổ đại, 3.33 cm.
Lăng Xuyên giữ c.h.ặ.t lấy eo y, sắc mặt xám ngoét, khóe môi còn vương vệt đỏ tươi, trán lấm tấm mồ hôi lạnh: “Bị ám toán, trúng một đao.”
Phù Hòe sầm mặt đỡ xuống giường, lấy t.h.u.ố.c mỡ, vải thưa xử lý vết thương cho . Y im lặng gần một canh giờ, cho đến khi thu xếp thỏa cho xong mới khẽ mở bờ môi mỏng, chút ấm: “Tà ma ngoại đạo, trộm cắp điển tịch truyền thế của khác, căm ghét, ám toán cũng là tự chuốc lấy cực khổ.”
“Phù Hòe, ngươi cho rõ, còn là đồ của ngươi nữa.” Lăng Xuyên cảm thấy những lời thật ch.ói tai, chạm vết thương, áp sát khuôn mặt nọ: “Không đến lượt ngươi quản .”
Phù Hòe liếc một cái, gì thêm, mặt . Thân hình bỗng chốc thả lỏng, thoáng cái ngã xuống giường, kéo tuột lòng.
Lăng Xuyên quen đường cũ mò đến nơi nhô lên n.g.ự.c y*, ôm c.h.ặ.t lấy thể y. Hơi thở nóng rực phả vành tai mỏng manh nhạy cảm của Phù Hòe, y nhất thời ngây , đưa tay đặt lên hông Lăng Xuyên, ôm đáp .
*Ở đây chỉ cái bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-thanh-lanh-bi-do-nhi-dien-phe-cuong-doat/chuong-17.html.]
“Ngủ .” Lăng Xuyên mất kiên nhẫn .
Phù Hòe vẫn gì, nhưng cũng đẩy . Lưng y dạo mỏi nhừ, tư thế quả thực thể giảm bớt đôi chút, đến mức khó chịu như .
Ngày hôm , khi Lăng Xuyên tỉnh dậy, bên cạnh còn bóng dáng ai. Hắn thấy tiếng động ở phía đông, đoán chừng Phù Hòe đang nấu cơm, tim đập thình thịch như sóng trào, trong đầu chỉ còn hai chữ: Xong .
Cơm canh Phù Hòe , hoặc là chẳng chút hương vị, nhạt nhẽo như nhai sáp, hoặc là quá tay, quá mặn hoặc quá ngọt.
Cũng chính vì mà Lăng Xuyên bao giờ để Phù Hòe xuống bếp. Hôm nay trúng một đao, ngủ say quá, để cho y dịp siêng năng một trận.
Hắn xỏ giày, túm lấy vạt áo, lao nhanh đến nhà bếp, đúng lúc thấy nọ một tay cầm xẻng xào, một tay dùng sức ấn bụng, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, như đang nhịn đau.
Lăng Xuyên lo lắng ôm lấy hình y, dùng ống tay áo lau mồ hôi trán y, trách mắng: “Bận rộn mù quáng cái gì, giờ ngươi thể thế nào chính ? Chỗ nào khỏe?”
Phù Hòe đặt đồ trong tay xuống, thở dốc ôm lấy bên hông bụng, hòa hoãn một chút mới : “Đứa bé động đậy.”
Cái đạp mạnh, y mới đau đến mức khựng một lát, giờ thì yên vị hơn .
Lăng Xuyên ngẩn , dời mắt xuống bụng y, đó áp lòng bàn tay lên.
Cái chân nhỏ của đứa trẻ vặn đá lòng bàn tay , lực.
Trong khoảnh khắc, não bộ chỉ còn sự trống rỗng.
Lăng Xuyên thụp xuống, nâng lấy bụng của y, áp tai nơi đứa trẻ đang quậy phá.
Hắn thầm nhủ. Con gái , đối xử với con một chút, đừng hành hạ , tính tình kém lắm, chịu khổ .
những lời cũng miệng , sợ kẻ xong trở mặt, nên đành nghẹn nơi cổ họng, hồi lâu cũng lời tiếp theo.
Phù Hòe thẩn thờ vuốt ve đỉnh đầu , khi sắp chạm thì sực tỉnh, nghiêng đầu thứ trong nồi: “Được , rau sắp cháy .”
Lăng Xuyên vẫn thấy thỏa lòng nhưng cũng thu tay , giành lấy cái xẻng sắt: “Ngươi , ở đây, vẫn đến lượt ngươi cầm bếp.”
Phù Hòe tranh chấp, đầu ngoài, để mặc một đống rau xanh bóng mỡ trong nồi mà bàng hoàng. Hắn nếm thử một miếng, suýt chút nữa thì phun .
Cái là cho bao nhiêu muối chứ...
Hắn còn cách nào, chỉ đành múc rau , xoay món khác. Vết thương vai vẫn còn đau, nhưng cũng hết cách, nếu xuống bếp thì sẽ món ăn của “ai đó” cho độc c.h.ế.t mất.