Sư Tôn Thanh Lãnh Bị Đồ Nhi Điên Phê Cưỡng Đoạt - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:05:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn thắt xong dải lụa eo cho nọ, dang tay ôm lấy phía Phù Hòe: “Có ngoài dạo ?”

Phù Hòe áp lòng bàn tay mu bàn tay , nhất thời đáp . Một lát , y nghiêng đầu, cố ý nhiễm thêm vài phần kiều mị hỏi: “Ngươi ?”

“Đang chờ ở đây , nương t.ử?” Lăng Xuyên thấu tâm tư y, cẩn trọng xoa nhẹ vòng tròn bụng y, nhưng giọng điệu càng thêm lạnh lẽo: “Cố ý quyến rũ , để kiềm chế , ý loạn tình mê mà mất chừng mực, mượn tay để đứa bé mất chứ gì?”

Hắn khựng một chút, giả bộ tán thưởng: “Sư tôn, vẫn cứ như xưa... lòng rắn rết, ngay cả cốt nhục của chính cũng tha.”

Phù Hòe thấy đoán tâm tư, thần sắc chợt khựng , bàn tay đang níu lấy cánh tay cũng ngượng nghịu siết c.h.ặ.t: “Ngươi cũng đấy, đứa trẻ vốn nên đến với thế gian .”

Lăng Xuyên giận, ngược ý càng đậm, thêm vài phần lạnh lẽo: “Trường Âm, nó thể đến với thế gian , do quyết định.”

“Không thể dùng đứa trẻ để đ.á.n.h đổi, thể giữ nó .” Phù Hòe liếc một cái: “Nó là ác quả của sự nghịch luân. Những thứ khác... ngươi thế nào cũng .”

Nụ của Lăng Xuyên nhạt , đáy mắt xẹt qua một tia u ám, cúi đầu hôn Phù Hòe, cho phép phản kháng mà : “Ngươi tưởng ngươi thể cho cái gì? Cha c.h.ế.t , mẫu vì u uất quá độ, đầy nửa năm cũng . Ngươi và Phù Diệc hại tan cửa nát nhà, giờ đây chỉ đòi một mạng, ngươi còn đền cho một mạng nữa.”

Hắn áp tay lên nơi bụng của Phù Hòe, nhướng mày: “Mạng , ngươi nợ , dĩ nhiên đền cho .”

Phù Hòe đẩy tay , : “Những năm qua ngươi khuấy đảo khiến giang hồ tanh m.á.u, nội bộ tông môn rối ren, bao hiệp sĩ c.h.ế.t vì Vô Vọng Giáo, thứ ngươi đòi còn đủ nhiều ?”

“Là bọn chúng màng thị phi trắng đen , kẻ nào c.h.ế.t mà oan uổng chứ? Kẻ nào mà tay gánh nợ m.á.u?” Lăng Xuyên mím môi, đầu ngón tay ấn lên bờ môi Phù Hòe, âm hiểm : “Cũng giống như nhà họ Lăng , c.h.ế.t hết tội. Ta chỉ giải quyết những kẻ mà cho rằng đáng c.h.ế.t. Chuyện còn ... đến lượt ngươi quản.”

“Phần Tâm Thuật tổn hại thể lẫn tâm trí, ngươi mới sa tà đạo lâu, vẫn còn lúc cứu vãn, nếu muộn hơn chút nữa, thất khiếu chảy m.á.u mà c.h.ế.t cũng còn là nhẹ đấy.”

Lăng Xuyên ngỡ ngàng, xoay lấy đôi giày xỏ chân cho y, im lặng hồi lâu mới : “Giả nhân giả nghĩa quan tâm gì chứ? Thuở suýt chút nữa c.h.ế.t ở sườn núi Hạc Minh, nếu nhờ Vu Châu ngang qua cứu mạng, thì hôm nay kẻ đối diện với ngươi... e là hồn ma của .”

Phù Hòe thở hắt một , gì thêm.

“Đứng dậy chút , nhiều xương cốt cũng rệu rã .” Lăng Xuyên bảo.

Miên Miên ở bên ngoài quậy phá một hồi lâu, kêu meo meo suốt, cửa đẩy , nó lao tới húc Lăng Xuyên, nhe răng, chút giận dữ lườm .

Lăng Xuyên tóm nó lên, dỗ dành t.ử tế: “Đừng quậy với cha, cẩn thận buổi tối cho ngươi ăn gì , cho ngươi nhịn đói ba bữa đấy.”

Phù Hòe bước , thì thấy Miên Miên đang đầy vẻ tủi , tiếng kêu cũng mềm nhiều. Y mủi lòng, đón lấy nó từ trong lòng Lăng Xuyên, dỗ dành: “Hắn lừa ngươi đấy, dám .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-thanh-lanh-bi-do-nhi-dien-phe-cuong-doat/chuong-16.html.]

“Ngươi đối với nó còn dịu dàng hơn đối với nhiều.” Lăng Xuyên hậm hực bất bình.

Phù Hòe ngẩng đầu , nhàn nhạt đáp: “Đừng so đo với nó, nó còn nhỏ.”

“Đợi đến khi nhỏ , ngươi cũng đối với như chứ?” Lăng Xuyên hỏi một câu hợp thời điểm.

“... Không .”

Lăng Xuyên thoáng thấy đôi lông mày vương nét dịu dàng của y, trong lòng tan chảy thành một vũng nước xuân, thầm nghĩ đứa trẻ đời, y cũng sẽ đối xử với con của bọn họ như thế ?

Suốt cả mùa hè, Phù Hòe cũng rời khỏi nơi .

Lăng Xuyên xử lý giáo vụ cũng về trong ngày, phần lớn là xuống trấn núi gặp mặt thuộc hạ. Tuy nhiên đây cũng chỉ là suy đoán của y, y hỏi, Lăng Xuyên cũng chẳng đáp.

Vẫn y như năm nào.

Đêm , gió lạnh vù vù, cái rét theo khe cửa thấm trong phòng, ùa lớp áo lót màu trắng mỏng manh của đang giường.

Hơi thở của Phù Hòe dồn dập hơn đôi chút, y từ từ tỉnh giấc, cảm thấy trong lạnh đến khó chịu. Y rủ mắt, theo bản năng xoa xoa cái bụng nhỏ nhô lên, tình cờ chạm một mảng mềm mại.

Miên Miên đang cuộn tròn trong lòng y ngủ say, cái vuốt mèo mềm nhũn của nó khẽ đặt bụng y, thi thoảng còn phát tiếng hừ hừ.

Lòng y tan mấy phần ấm áp, giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve hình nhỏ bé của Miên Miên.

Không qua bao lâu, Miên Miên tỉnh dậy, xòe vuốt ngáp một cái, chậm rãi dậy, dùng đôi mắt ngây ngô mà trong vắt y.

“Meo—” Nó cất giọng yếu ớt kêu lên, giơ một cái vuốt như đang chờ đợi điều gì.

Thân hình Phù Hòe nặng nề, tốn chút sức mới dậy . Hiểu ý nó, y đưa lòng bàn tay cho nó dắt lấy.

Chơi với Miên Miên một lúc, lẽ mèo nhỏ cũng chơi mệt , bèn meo meo mấy tiếng nhảy từ giường mềm xuống, chui góc phòng tự chơi một .

Phù Hòe chống tay eo, ngước mắt trời, tối đen như mực, chắc hẳn gần nửa đêm .

 

Loading...