Lăng Xuyên cúi tém góc chăn cho y, gạt lọn tóc mai dính trán y , mỉm : “Đợi đến khi trong lòng Trường Âm chỉ chứa nổi một , sẽ thả ngươi .”
Như thế, dù trốn cũng chẳng trốn xa .
Kể từ đó, Phù Hòe tĩnh dưỡng hơn mười ngày, Lăng Xuyên gần như túc trực bên y rời nửa bước. Miên Miên thường xuyên chạy , nghiêng đầu quanh quẩn nơi cuối giường, Phù Hòe luôn ôm nó lòng, dịu dàng vuốt ve.
Còn về kẻ , đúng là mắt thấy thì tim phiền. Ngặt nỗi cứ c.h.ế.t sống chịu rời y quá xa, suốt ngày quấn quýt bên cạnh .
Lăng Xuyên bưng một bát t.h.u.ố.c an t.h.a.i đến, thấy y vẫn đang ôm mèo, bèn một tay cướp lấy Miên Miên, ôm nó : “Để con nghỉ ngơi chút, ngoài mà chơi.”
Miên Miên như cũng hiểu tiếng , ngoan ngoãn từ nhảy xuống, luyến tiếc liếc “” nó một cái, lắc lắc nhảy nhót ngoài.
“Uống .” Lăng Xuyên đưa bát t.h.u.ố.c qua, : “Ta bón cho ngươi ngươi tự uống?”
Phù Hòe đương nhiên chọn cách , dù cũng thuận theo ý , đành nhận lấy bát t.h.u.ố.c, uống cạn một .
Lăng Xuyên như thường lệ lấy một viên mứt quả từ trong hộp , cúi đưa đến bên môi Phù Hòe, thấp giọng bảo: “Há miệng.”
Phù Hòe do dự chốc lát, ngoan ngoãn hé môi ngậm lấy viên mứt, chậm rãi nuốt xuống.
“Đun ít nước , tắm rửa.”
“Ừ.” Lăng Xuyên nắm lấy cổ tay y, thăm dò nhiệt độ cơ thể, thấy ấm hơn mấy hôm một chút.
Lăng Xuyên bước chân ngoài, Miên Miên chạy trở , như thể tâm linh tương thông, nó chớp chớp mắt chờ Phù Hòe bế. Phù Hòe gắng sức ôm nó lên, dùng trán tì nhẹ trán nó, khẽ hỏi nhỏ: “Cha ngươi bảo ngươi ?”
Miên Miên gật cái đầu xù lông, kêu một tiếng meo.
Phù Hòe nắm lấy vuốt mèo của nó, bắt đầu dạy bảo: “Lần lời , đừng lời . Được ?”
“Meo—” Miên Miên đồng ý.
“Ngoan.” Phù Hòe khen thưởng bằng cách vuốt xuôi lớp lông mềm của nó. Miên Miên lật , phơi cái bụng nhỏ về phía y, hừ hừ trong cổ họng, cực kỳ ỷ y.
Lúc Lăng Xuyên xách thùng gỗ , hai đứa tụi nó vẫn còn giữ tư thế nương tựa lẫn như , khiến Lăng Xuyên mà sinh lòng đố kỵ. Hắn dùng gáo gỗ múc thêm ít nước lạnh sạch thùng, thò tay thử nước thấy vặn mới với Phù Hòe: “Xong .”
Phù Hòe “ừ” một tiếng, ngón tay thon dài gãi gãi rốn của Miên Miên. Miên Miên hiểu ý, hất tấm chăn đang đắp bụng , ngoan ngoãn nhảy xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-thanh-lanh-bi-do-nhi-dien-phe-cuong-doat/chuong-15.html.]
Nó vốn định nán trong phòng nhưng Lăng Xuyên cho, xách gáy nó bảo: “Chỉ mới xem ngươi tắm, ngươi , ngoài.”
Miên Miên bất mãn hừ một tiếng, nhăn mặt dùng vuốt nhỏ đ.ấ.m nhẹ cổ chân cha nó, lầm bầm ngoài.
Lăng Xuyên lo nó lẻn nên còn chu đáo cài then cửa .
“...” Phù Hòe thở dài một tiếng, gạt lớp chăn : “Lăng Xuyên, giúp cởi đồ.”
Lăng Xuyên sững , lập tức tới bên giường, giúp y tháo những nút thắt mảnh vạt áo, dịu dàng nhẹ nhàng cởi y phục cho y. Nhìn dáng vẻ sạch sẽ của mắt, mũi chợt thấy cay cay.
Hắn đè nén cảm xúc xuống, luồn tay xuống khoeo chân Phù Hòe, bế thốc y lên theo kiểu ngang hông đặt bồn tắm.
Trên mặt nước dập dềnh ít thảo d.ư.ợ.c và cánh hoa, là những thứ lợi cho cơ thể Phù Hòe mà Lăng Xuyên đặc biệt tranh thủ lúc y ngủ trưa để xuống núi mua về.
Phù Hòe khẽ dịch chuyển , cánh tay đang bám thành bồn gỗ khựng , y khẽ nhíu mày, phát một tiếng rên rỉ nghẹn .
“Chỗ nào thoải mái?” Lăng Xuyên đỡ lấy thắt lưng y, vội vàng hỏi.
“Chuột rút .”
Lăng Xuyên đưa tay làn nước ấm áp, nắm lấy bắp chân giúp y xoa bóp. Phù Hòe khẽ túm lấy cánh tay còn của để giữ vững hình. Có lẽ cơn co rút dịu , y khẽ: “Được .”
Lăng Xuyên ghé sát mặt y, khẽ hôn y một cái, híp mắt hỏi: “Hôm nay ngoan thế?”
“... Không .” Phù Hòe co đầu gối , gò má ửng lên một tầng hồng hào.
Ngâm trong bồn t.h.u.ố.c một lúc, thêm mấy nước ấm, thấy hòm hòm, Lăng Xuyên mới bế , lau khô thể. Vừa định lấy một bộ áo lót mặc cho y, Phù Hòe nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , thẹn thùng : “Mặc bộ váy dài màu trắng trơn .”
Lăng Xuyên bóp lấy ngón tay y, nheo mắt , thầm cảm thấy .
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo*.
*Câu nghĩa là tự dưng tỏ ân cần khi việc gì thì là ý đồ gian tà thì cũng là l.ừ.a đ.ả.o.
vẫn giả vờ như nhận , xoay tới tủ áo lấy bộ váy trắng trơn . Hắn đưa bộ y phục thoang thoảng hương đào cho Phù Hòe, cợt nhả bảo: “Trường Âm tự mặc , xem.”
Đuôi mắt Phù Hòe đều vương sắc đào hồng, y tháo dải lụa bộ nhu váy , dang rộng cánh tay mặc . Y nghiêng , hướng dải thắt lưng bên hông về phía Lăng Xuyên, dịu dàng : “Ngươi giúp thắt .”
Lăng Xuyên liếc đôi chân ngọc mà y cố tình để lộ ngoài, thầm nghĩ y quả nhiên rõ chỗ nào của là mê hoặc nhất. Hắn âm thầm nhếch môi, cố tình mắc bẫy mà kéo vạt áo lụa che kín cổ chân y, còn giả vờ dịu dàng: “Đừng để lạnh.”