Sư Tôn Thanh Lãnh Bị Đồ Nhi Điên Phê Cưỡng Đoạt - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-09 01:09:04
Lượt xem: 4

Lá trúc nhuốm sương lạnh, nơi sâu trong lối mòn uốn lượn, ẩn hiện một ngôi nhà nhỏ.

Một hồi xào xạc vang lên, vạt áo trắng tinh khôi lướt qua đám cỏ dại, một chậm rãi bước về phía nhà trúc. Y lặng lẽ ngoài phòng hồi lâu, bất chợt thở dài, khẽ nâng đầu ngón tay phủ lên cánh cửa, kịp dùng lực đẩy trong thì cửa tự mở .

Nam t.ử hắc y khoanh tay mặt y, đôi mắt hẹp dài, đuôi mắt thoáng vệt đỏ, trong con ngươi mang theo vài phần lệ khí, thẳng mặt.

Khoảnh khắc kế tiếp, chỉ một tiếng “rầm”, cánh cửa đột ngột đóng sầm .

“Phù Hòe, giờ ngươi mới tới? Ta suýt chút nữa định lên đỉnh Linh Nguyệt bắt ngươi về đây .” Hắc y nhân đè c.h.ặ.t đối phương lên cánh cửa, một tay ấn lên xương hông y, âm lãnh : “Hai tên đồ của ngươi nếu sư tôn của chúng chỉ dây dưa rõ với Giáo chủ Vô Vọng Giáo, mà thậm chí còn hưởng thụ, chúng sẽ cảm tưởng thế nào?” 

Phù Hòe nhíu mày, gương mặt thanh lãnh thêm vài phần giận dữ kín đáo, y lạnh lùng : “Buông , Lăng Xuyên.” 

Lăng Xuyên vẫn khóa c.h.ặ.t đôi tay y ép quá đỉnh đầu, kề sát bên tai y, đầy ẩn ý : “Trường Ấm, ngươi vốn thích đối xử với ngươi như thế mà. Ngươi lăn nhục thành dáng vẻ xinh thế nào, còn rõ hơn cả ngươi.” 

“Nghiệt chướng!” Phù Hòe thấp giọng mắng một câu, gắng sức vùng vẫy một phen nhưng vẫn thắng nổi nam nhân mặt, ngược còn ghì c.h.ặ.t, đẩy ngã lên bàn cờ cách đó xa. Ngực y áp sát bàn cờ lạnh lẽo, những quân cờ vốn đó rơi rụng xuống đất, phát tiếng kêu giòn giã.

Quần lót màu trắng đùn nơi cổ chân trắng nõn tinh gọn, Phù Hòe đầu lườm Lăng Xuyên một cái, đó y phục cũng lột sạch, cái lạnh từ l.ồ.ng n.g.ự.c thấm trong cơ thể.

Lăng Xuyên từ trong hũ cờ lấy vài quân cờ đen trắng, hôn qua từng tấc đường eo của y, cảm nhận sự run rẩy ngừng của , hài lòng nhếch môi, giễu cợt : “Sư tôn, thật là lẳng lơ.” 

“Cút!” Phù Hòe khó chịu cuộn tròn ngón út, bám c.h.ặ.t lấy mép bàn cờ, Lăng Xuyên bóp cằm y, ép y ngẩng đầu chiếc gương đồng mới tinh đối diện.

Dày vò một hồi, cả Phù Hòe nhũn , Lăng Xuyên cúi đỡ lấy y, cánh tay luồn qua khoeo chân, bế thốc y lên, rảo bước gian phòng ngủ bên cạnh.

Hắn đặt Phù Hòe lên giường, Phù Hòe nâng mí mắt, trong mắt vẫn còn hận ý, y chống tay định dậy Lăng Xuyên áp đè trở về. Phù Hòe thở dốc, hai tay vô lực bám lên vai nam nhân, y đẩy Lăng Xuyên nhưng sớm kiệt sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-thanh-lanh-bi-do-nhi-dien-phe-cuong-doat/chuong-1.html.]

Lăng Xuyên nheo mắt, giường lông mày thanh tú, thần sắc xa cách đến mức lạnh lùng cao quý, mạnh bạo hôn lên làn môi y, đợi đến khi y thở dồn dập thôi mới chịu buông . Hắn đôi mắt ngấn nước của Phù Hòe, gằn từng chữ: “Sư tôn của , hạng băng tư ngọc cốt* như ngươi, ở giường của đồ nhi cư nhiên cũng dáng vẻ .” 

*Băng tư ngọc cốt: da như băng, xương như ngọc.

Phù Hòe ngoảnh mặt , chằm chằm chiếc gối uyên ương bên cạnh, lãnh đạm : “Ngươi sớm còn là đồ của nữa .”

Lăng Xuyên dùng đầu ngón tay lau vệt lệ còn sót nơi khóe mắt y, nhưng ngữ khí chẳng lấy nửa phần xót xa: “Phù Hòe, ngươi nợ một đứa con, ngươi đền cho .”

Phù Hòe đột nhiên ngẩn , cánh tay đang lơ lửng cũng dần buông thõng xuống, trong con ngươi nhạt màu chợt hiện lên vài phần tan vỡ. Y nhắm mắt , kháng cự nữa.

...

Sáng sớm hôm , ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ chiếu trong phòng, rơi lông mày Phù Hòe. Y theo bản năng nhích sang bên cạnh vài tấc, nhưng vì cảm nhận sự trống trải mà giật tỉnh giấc.

Trên y áo lót sạch sẽ, giường đệm cũng dọn dẹp qua.

Y rũ mắt chằm chằm những vệt đỏ cổ tay đến ngẩn , thì thấy một tiếng đầy khó chịu: “Tỉnh thì qua đây ăn cơm.” 

Phù Hòe đầu , thấy tùy ý giật chiếc tạp dề bên hông xuống, đặt đĩa thức ăn trong tay lên bàn, liếc mắt qua, ngữ khí lạnh lẽo nghiêm khắc: “Ta bận rộn nãy giờ, ngươi mà dám ăn thì đè ngươi thêm vài hiệp nữa.” 

Phù Hòe khắp đau nhức rã rời, còn tâm trí để dây dưa với , tay ấn mép giường chậm rãi chống thẳng lên, chăn gấm từ n.g.ự.c y trượt xuống. Lúc y mới chú ý thấy, dây buộc áo lót của buộc kỹ, da thịt lộ , vài dấu vết tình ái đó vẫn còn, thế nào cũng là một dáng vẻ chà đạp xong.

Y vội vàng khép áo , nghiêng định xỏ giày, thì thấy Lăng Xuyên vẫn luôn chằm chằm, ánh mắt rơi nơi cổ ba tấc, hồi lâu dời . Y lườm một cái sắc lẹm, mặt định vớ lấy đôi giày để , khốn nỗi eo đau dữ dội, trong lúc y hít một khí lạnh, Lăng Xuyên đến mặt, hai lời, đỡ lấy thắt lưng bế y lòng, mặt lạnh tanh, bế y lên chiếc ghế trúc cạnh bàn.

Lăng Xuyên bưng một bát thang t.h.u.ố.c đặt mạnh mặt y, cho phép phản kháng: “Uống .”

Loading...