Tiểu sư tổ đây là, sắp Trúc Cơ rồi.
Chúc Khanh An làm ra động tĩnh quá lớn, khiến những người khác không khỏi chú ý đến nàng, đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Đây là môn sinh của trưởng lão nhà nào, nhìn tuổi không lớn, lại có thể trong tình huống này mà Trúc Cơ?
Thiên phú này cũng quá tốt rồi nhỉ?
Nghĩ đến có người đang ở thời khắc mấu chốt, mọi người đều yên tĩnh lại, tự giác bao quanh nàng một vòng, tránh cho đứa nhỏ này bị quấy rầy.
Trên đài, Từ Ngâm Tiêu khoanh chân ôm đàn, một thân váy hồng, cô ta chính là người bên cạnh Trì Thu Thủy lúc nãy, cũng phát giác ra biến cố dưới đài, cô ta biết tiếng đàn của mình là mấu chốt, ngón tay không ngừng, vẫn vững vàng gảy đàn, vì nàng hộ pháp.
Chúc Khanh An nửa khắc sau mới ngưng lại, có chút ngượng ngùng cảm nhận giọt nước nhỏ bằng ngón tay trong cơ thể khó khăn lắm mới ngưng tụ thành, bởi vì nàng là Hỏa Linh Căn, giọt nước này giống như viên mã não đỏ óng ánh, trong đó còn lưu chuyển một tia sáng kỳ dị.
Cô nương tóc bạc chậm rãi mở mắt, khẽ thở ra một hơi trọc khí, đáy mắt ẩn chứa hưng phấn tìm kiếm người bạn bên cạnh: “Thành công rồi!"
"Tốt!"
"Thật là lợi hại!"
"Tuổi trẻ tài cao."
Đáp lại nàng lại không phải là bạn tốt, mà là những âm thanh ồn ào xa lạ của nữ tử khác.
Chúc Khanh An run rẩy, cứng ngắc nhìn xung quanh, quả nhiên thấy một đám người vốn đang chăm chú nghe đàn đều dồn ánh mắt vào nàng, trong mắt đều là hâm mộ.
Chuyện gì xảy ra?
Một tia sợ hãi không thể kiềm chế tràn lên từ trong lòng nàng, chỉ muốn biến mất khỏi nơi này, nhưng đám người này liên tiếp đến chúc mừng, bao vây xung quanh kín mít, không để cho nàng một con đường sống.
Trong cảnh tượng đáng sợ này, đầu óc Chúc Khanh An trống rỗng, chỉ có thể nhớ tới một người khiến nàng an tâm hơn: “Sư, sư tôn..."
Nàng vô thức thì thầm gọi.
Dường như sự thành kính của nàng được ông trời nghe thấy, bên ngoài đám người, quả nhiên bay tới một thân ảnh quen thuộc.
Cây dù hoa văn vàng đỏ che trên đỉnh đầu người phụ nữ, che đi ánh mặt trời và sóng nhiệt, chỉ lộ ra một góc cằm trắng như ngọc ẩn trong bóng tối.
Mặt dù mềm mại nhưng không thể kháng cự, che chắn hết thảy ồn ào cho chủ nhân của nó.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, mép dù khẽ nâng lên.
Lộ ra một đôi mày mắt xa xôi nhưng vẫn quen thuộc, chỉ cần đối diện, tâm thần hoảng loạn của Chúc Khanh An liền an định lại, ngay cả nỗi sợ hãi bị mọi người vây quanh dường như cũng tan biến rất nhiều.
Người phụ nữ chậm rãi đáp xuống bên cạnh nàng, ánh mắt lạnh lẽo, khiến Chúc Khanh An đột nhiên tỉnh táo lại, nhớ tới lời Trì Thu Thủy hỏi ngày đó.