Sư Tôn Mỹ Nhân Luôn Khuyên Ta Tu Hợp Hoan Đạo - 69

Cập nhật lúc: 2025-04-01 20:22:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nữ nhân trở về muộn, nàng ta tính toán, nghĩ đến canh giờ này hẳn là lúc đồ nhi tan học trở về, sợ bị đụng phải, cho nên bấm quyết trực tiếp dịch chuyển vào trong phòng, ngay cả cây đào cũng không đi qua.

 

Kết quả vừa vào cửa, liền nhìn thấy phong thư này nghênh ngang dùng bút chặn đè ở trên bàn, Việt Nhĩ nhíu mày, suy tư nhặt lên, không cần mở ra cũng có thể đoán được là ai để.

 

Quả nhiên là bút tích của tiểu đồ nhi.

 

Chữ của hài tử này không biết học theo ai, trong nét thanh tú ẩn giấu mấy phần sắc bén, nhưng quả thật đẹp mắt, nhìn qua rất dễ chịu, lúc này Việt Nhĩ còn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, đợi nàng ta nghiêm túc đọc qua phong thư này một lần, mới ngây ngẩn cả người.

 

Sư tôn thân khải:

 

Kiến tự như ngộ, triển tín thư nhan. (Thấy thư như gặp mặt, mở thư giãn mặt)

 

Đồ nhi tự biết làm phiền sư tôn nhiều năm, lại không tiến bộ, nhiều lần làm sư tôn không vui, nghĩ đến người đã nhẫn nại rất lâu, lời ngày đó kỳ thật đồ nhi đã nghe thấy, nơi này vốn là chỗ ở của sư tôn, đâu có đạo lý chủ nhân rời đi khách nhân ở lại, người không cần vì trốn tránh ta mà rời đi, đồ nhi tự sẽ dọn ra khỏi Triều Miên Phong, không ở nơi này chướng mắt sư tôn nữa.

 

Vọng tôn khang kiện. (Mong người mạnh khoẻ)

 

Việt Nhĩ đột nhiên bị phong thư này hù dọa, đáy mắt toát ra vẻ kinh ngạc.

 

Tiểu đồ nhi đây là ý tứ, là bỏ nhà ra đi rồi sao?

 

Nữ nhân lớn tuổi sau này mới nhận ra, chuyện ngày hôm qua thương lượng rời đi ngọn núi hẳn là bị hài tử này nghe lén được.

 

Nàng ta đau đầu đỡ trán, rốt cuộc ý thức được, tiểu đồ nhi đã đến mười ba mười bốn tuổi——độ tuổi phiền toái nhất của đám nhóc con này.

 

Vốn là quyết tâm rời đi một thời gian, lúc này lại có chút d.a.o động.

 

Mấy năm nay, nàng ta một là vì quẻ bói kia bôn ba khắp nơi, chuẩn bị cho kế hoạch của mình, hai là mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt của tiểu đồ nhi, lại thấy Hỏa Linh Căn của hài tử này, liền không ngừng nhớ tới người kia trong ký ức.

 

Không dám thân cận, không dám gặp nhiều, mình đã thử buông nàng ta nhiều năm, thật vất vả mới có chút khởi sắc, chỉ vừa gặp Chúc Khanh An liền bị đánh về nguyên hình, đau lòng không thôi.

 

Việt Nhĩ càng cảm thấy thống khổ, thở dài đem phong thư cất kỹ.

 

Khuyết điểm của việc nuôi hài tử nhiều năm như vậy rốt cuộc cũng xuất hiện.

 

Nàng ta rốt cuộc không đành lòng mặc kệ cô nương này ở trong tông môn tự sinh tự diệt.

 

Vẫn phải đi đem người nhặt về, Việt Nhĩ lại mở thư, định xem tiểu đồ nhi ở đâu.

 

Nhưng nhìn kỹ hai lần, phong thư đơn sơ kia một chút cũng không viết hướng đi của đứa nhỏ xui xẻo này.

 

Việt Nhĩ phượng mâu lạnh lùng, không nhịn được——

 

Mạnh mẽ đem phong thư vò nhăn.

Loading...