Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 9: Sư tôn, Khanh khanh?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó lâu, phía vang lên ngoài ý liệu tiếng kinh hô.
"Thanh Nhi!"
Hạ Thanh nghi hoặc ngẩng đầu, tới là Bạch Kính Huyền?
Tiếp theo thể đột nhiên cảm thấy trọng lực, cảnh tượng quanh lóe biến.
Trong nháy mắt, nàng từ bên cạnh ma nhân giữa trung cách xa mười trượng, một cánh tay từ hư xuất hiện, ôm lấy vòng eo nàng, kéo nàng lòng.
Hạ Thanh quen ôm, khẽ cựa nghiêng vai tránh né.
Không kết quả, nàng chớp chớp mắt thử nhẹ giọng gọi: "Sư tôn?"
Vẻ mặt Bạch Kính Huyền giấu nổi sự kinh giận, giọng thấp thỏm, run rẩy: "Sao nàng ở đây?"
Nàng theo thở ma nhân tìm đến, từ xa thấy bóng dáng Hạ Thanh một , khoảnh khắc , tim của nàng suýt nữa ngừng .
Chẳng lẽ Hạ Thanh giao chiến với ma nhân?!
Hạ Thanh bình tĩnh đáp: "Ta đang đợi ."
Cảm xúc đang trào dâng mạnh mẽ một câu của Hạ Thanh dập tắt, còn chút gợn sóng.
Bạch Kính Huyền thả lỏng tâm tình, ôm Hạ Thanh chậm rãi đáp xuống đất.
Hạ Thanh khẽ kêu: "Tê ——"
Bạch Kính Huyền một khẩn trương: "Nàng thương?!"
"Không , chỉ là trật chân, đau một chút." Hạ Thanh lắc đầu đáp, "Sư tôn, bình tĩnh , đừng kinh hãi như ."
Kêu la quát tháo như , một chút cũng cao lãnh, quá phong phạm của một phong chủ.
Bạch Kính Huyền k1ch thích, coi lời nàng là gió thoảng bên tai, lực chú ý đặt chân Hạ Thanh: "Nàng xuống, xem xem."
Hạ Thanh lay chuyển , Bạch Kính Huyền đỡ xuống một tảng đá bên đường.
Bạch Kính Huyền lời nào nắm lấy bắp chân nàng, đợi Hạ Thanh phản ứng, chiếc hài Bạch Kính Huyền cởi .
Năm ngón tay thon dài cách một lớp vớ mỏng nhẹ nhàng chạm mắt cá chân Hạ Thanh, một dòng khí ấm áp thấm da thịt, tràn kinh mạch, cơn đau kỳ diệu biến mất, đó là một cảm giác tê dại.
Tai Hạ Thanh ửng hồng, lúng túng : "Sư tôn, như ... khác thấy ."
"Có gì ?" Bạch Kính Huyền cũng ngẩng đầu, cẩn thận chữa thương cho Hạ Thanh, "Ta xem thương cho đồ nhi của , còn cần để ý đến sắc mặt khác ?"
Hạ Thanh: "..."
Hình như cũng sai.
Đối với những gì Bạch Kính Huyền , ngoài , chỉ hiểu là tình sư đồ thắm thiết.
Hạ Thanh tiếp tục chủ đề , mà : "Ma nhân c.h.ế.t , và Liễu sư tỷ cùng g.i.ế.c ."
"Liễu Hạm Vân?" Bạch Kính Huyền cuối cùng cũng ngẩng mắt, nhíu mày nghi hoặc, "Sao nàng ở cùng nàng ? Nàng ?"
Hạ Thanh đành kể tỉ mỉ chuyện nàng gặp Liễu Hạm Vân đường xuống núi.
Sau khi xong, Bạch Kính Huyền như đang suy tư: "Thì là thế."
Vết thương mắt cá chân Hạ Thanh đỡ hơn nhiều, Bạch Kính Huyền giúp nàng xỏ hài vớ, lúc mới buông chân nàng .
"Bá! Bá! Bá!"
Vài bóng nhảy khỏi rừng cây, là các chấp sự và trưởng lão đến truy kích ma nhân, trong đó mấy còn thương .
Nhìn thấy Bạch Kính Huyền, kinh hãi, vội vàng cúi đầu bái lạy: "Phong chủ!"
Bạch Kính Huyền xua tay, bọn họ liền tự động lui , như đàn ong vỡ tổ chạy về phía ma nhân.
Vị trưởng lão dẫn đầu cẩn thận kiểm tra t.h.i t.h.ể ma nhân, thấy sọ tảng đá đập nát, óc văng tung tóe nhặt , tắt thở từ lâu, lắc đầu : "Đã c.h.ế.t, manh mối đứt đoạn."
Vị chấp sự theo hỏi: "Chẳng lẽ là kẻ chủ mưu?"
"Hắn đương nhiên , còn nghi ngờ gì nữa." Vị trưởng lão dẫn đầu giọng bất đắc dĩ, "Con cá lớn nếu c.h.ế.t, còn thể hỏi mục đích của Ma tộc, đáng tiếc giờ c.h.ế.t đối chứng, thể tra tiếp nữa."
Hạ Thanh dựng tai lắng , đến đây, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, chút động tĩnh chuyển hướng Bạch Kính Huyền, hỏi: "Chuyện xử lý thế nào?"
Bạch Kính Huyền Hạ Thanh từ xuống một lượt, xác nhận nàng vết thương nào khác, cũng thèm bên một cái, trả lời: "Không manh mối tiếp theo, chỉ thể bỏ dở thôi."
Hạ Thanh yên tâm, cảm khái nhỏ giọng : "Sư tôn lâu đây mới qua chuyện , ngờ nhanh như ứng nghiệm."
Bạch Kính Huyền nắm lấy tay Hạ Thanh, vẻ mặt cũng thoải mái, môi mỏng khẽ mím , đang nghĩ gì.
Hạ Thanh cũng lên tiếng, khép mắt dưỡng thần.
"Hạ sư !"
Tiếng gọi của Liễu Hạm Vân từ xa vọng .
Hạ Thanh tiếng mở mắt, thấy Liễu Hạm Vân nhanh chân tới, khi đến mặt các nàng liền hướng Bạch Kính Huyền hành lễ.
Hạ Thanh ngửa đầu nàng hỏi: "Sao tỷ ?"
"Ta vẫn chút yên tâm, nên xem ." Liễu Hạm Vân trả lời nàng, lo lắng hỏi: "Vết thương ở chân thế nào ?"
Hạ Thanh với Liễu Hạm Vân: "Không , Giang sư ?"
"Cứu chữa kịp thời nên giữ tính mạng, nhưng thương khá nặng, cần giường tịnh dưỡng một thời gian..."
Bạch Kính Huyền Hạ Thanh, Liễu Hạm Vân, hai gặp vui vẻ trò chuyện, thoạt quan hệ tệ.
Giọng Hạ Thanh nhẹ nhàng, nụ mặt dường như còn nhiều hơn khi ở bên cạnh nàng. Bạch Kính Huyền cảm thấy buồn bã vui.
"Hôm nay nếu Hạ sư ở đây, Giang sư chỉ sợ lành ít dữ nhiều." Liễu Hạm Vân nắm lấy tay Hạ Thanh, chân thành bày tỏ cảm tạ, "Nếu Giang sư thực sự chuyện xảy , cũng thể trốn tránh trách nhiệm, Hạ sư là ân nhân cứu mạng của và Giang sư !"
Hạ Thanh vẻ mặt nghiêm túc của Liễu Hạm Vân chọc : "Nói quá lời , sư tỷ, bản lĩnh lớn như , Giang sư cứu là công lao của tỷ chứ của ."
"Thôi, chúng đừng nữa!" Liễu Hạm Vân sảng khoái vẫy vẫy tay, "Từ nay về , Hạ sư , chính là tỷ khác họ của , chúng hôm nay kết nghĩa kim lan, sư cần gì, Liễu Hạm Vân dù lên núi đao xuống biển lửa cũng chối từ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-9-su-ton-khanh-khanh.html.]
Sự nhiệt tình quá mức mãnh liệt, Hạ Thanh tránh kịp.
Mắt thấy Liễu Hạm Vân sắp kéo Hạ Thanh quỳ xuống khấu đầu bái thiên địa, đột nhiên một bàn tay từ bên cạnh vươn .
"Bang!"
Bắt lấy tay Liễu Hạm Vân từ cánh tay Hạ Thanh.
Sắc mặt Bạch Kính Huyền , trách mắng Liễu Hạm Vân: "Ngươi kết bái với đồ nhi của bổn tọa, từng hỏi qua bổn tọa đồng ý ?"
Liễu Hạm Vân sững sờ, vẻ mặt ngơ ngác.
Hạ Thanh: "..."
Liễu Hạm Vân ngây một lát hồn, cẩn thận hỏi: "Vậy, phong chủ, t.ử cùng Hạ sư ..."
Bạch Kính Huyền nhướng mày, lạnh lùng phun hai chữ: "Không ."
Liễu Hạm Vân: "..."
Hạ Thanh đỡ trán.
"Thanh Nhi, theo vi sư hồi phủ."
Bạch Kính Huyền lệnh một tiếng, Hạ Thanh chỉ đành vẫy vẫy tay với Liễu Hạm Vân: "Hẹn gặp , sư tỷ."
Liễu Hạm Vân nháy mắt với Hạ Thanh: Phong chủ còn xen chuyện ngươi kết bái với ai ?
Hạ Thanh bất đắc dĩ nhún vai, đáp.
Đường về đơn giản hơn lúc xuống núi, tu vi Bạch Kính Huyền cao thâm, gian bí pháp đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, chỉ chớp mắt các nàng trở động phủ.
Động phủ Bạch Kính Huyền xây ở đỉnh núi phong cảnh nhất, xa là một tiểu viện lớn, lều tranh trúc xá, dựa núi gần sông, thanh nhã u tĩnh, bước nhà hoa quang lưu chuyển, bên trong ẩn chứa cả một thế giới.
Lúc trời còn tối hẳn, Bạch Kính Huyền dặn dò Hạ Thanh: "Nàng cứ ở đây tu luyện, chuyện bên ngoài cần bận tâm."
Nói xong, nàng đẩy cửa bước ngoài, để Hạ Thanh một ở trong phòng.
Hạ Thanh đó một lúc lâu, âm thầm suy nghĩ.
Xong , Bạch Kính Huyền hình như giận .
Bạch Kính Huyền giận, nghĩa là độ hảo cảm giảm xuống, độ hảo cảm giảm xuống sẽ khiến luyến ái não giảm bớt, luyến ái não giảm bớt khả năng dẫn đến việc Bạch Kính Huyền khôi phục lý tính, từ đó chú ý đến những chi tiết bất thường nhỏ nhặt trong cuộc sống, đẩy nhanh tốc độ khôi phục ký ức.
Đối với Hạ Thanh mà , đó chẳng khác nào một tai họa đáng sợ.
Trước khi nàng chuẩn cho việc trốn thoát, nàng định Bạch Kính Huyền, thể để lực chú ý của Bạch Kính Huyền rời khỏi nàng.
Đã để luyến ái não của Bạch Kính Huyền tạm thời chữa khỏi , thể để Bạch Kính Huyền trói buộc nàng quá nhiều, đây thật là một môn triết học EQ phức tạp.
Cách vách trong thư phòng, Bạch Kính Huyền cầm một quyển sách bên cửa sổ, hai mắt chằm chằm chữ sách, hồi lâu vẫn động đậy.
Đột nhiên một cái đầu ló bên cửa sổ: "Sư tôn?"
Bạch Kính Huyền hồn, ánh mắt liếc xéo Hạ Thanh một cái, nhưng nhanh dời .
Nàng nghiêng lưng về phía cửa sổ, quyển sách trong tay nhẹ nhàng lật sang một trang.
Hạ Thanh chớp chớp mắt.
Được thôi, đang giận dỗi, giận dỗi vẫn còn thể cứu vãn.
"Kẽo kẹt" một tiếng, cửa phòng mở .
Hạ Thanh vòng qua chiếc bàn nhỏ đến mặt Bạch Kính Huyền, mạnh dạn đưa tay nắm lấy gáy sách kéo xuống, cho đến khi thể thấy mắt Bạch Kính Huyền.
"Sư tôn." Hạ Thanh gọi một tiếng, "Để ý đến mà."
Vẻ mặt Bạch Kính Huyền hờ hững, cố ý nàng: "Nàng nên ở trong phòng tu luyện ?"
Hạ Thanh đáng thương vô cùng: "Đã thử , nhưng tiến độ đặc biệt chậm, cảm giác thuận lợi bằng lúc sư tôn ở đây."
Bạch Kính Huyền , khóe môi cong lên, suýt chút nữa kiềm lý trí đ è xuống, vẻ nghiêm trang: "Tham công liều lĩnh , tu luyện chỉ thể từng bước một mà tiến."
"Sư tôn dạy bảo chí lý." Hạ Thanh gật đầu lia lịa.
Bạch Kính Huyền liếc nàng một cái, vẻ bề : "Đã hiểu thì tu luyện ."
Hạ Thanh những , mà còn xuống một chiếc bồ đoàn khác bên cạnh Bạch Kính Huyền, tùy tiện gõ nhịp: "Hôm nay trời tối , ngày mai tu luyện."
Bạch Kính Huyền ngoài cửa sổ ánh nắng tươi , hừ nhẹ: "Đâu tối?"
"Ai da, đừng vô tình như chứ!" Hạ Thanh bò đến bên bàn , giở trò vô , nhéo ống tay áo Bạch Kính Huyền, lay lay bên trái bên , "Sư tôn, Bạch lão sư?"
Bạch Kính Huyền tỏ vẻ thờ ơ, Hạ Thanh chút thất vọng, quyết định tạm dừng thế công nghỉ ngơi một chút.
Tiện thể rót cho một ly nóng giải khát.
Bỗng nhiên, Bạch Kính Huyền đầu đuôi thốt một câu: "...Ta già lắm ?"
Hạ Thanh ngẩn hai giây mới hiểu Bạch Kính Huyền vì hỏi như , nhất thời nhịn , bật thành tiếng, ngụm uống phun hết lên Bạch Kính Huyền.
Mặt Bạch Kính Huyền đen .
Hạ Thanh đến dừng , sặc nước liền ho khan vài tiếng.
Khó khăn lắm mới bình tĩnh , nàng kéo cổ áo Bạch Kính Huyền lau lau, đồng thời giải thích: "Lão sư là một cách xưng hô kính trọng, sư phụ đối với t.ử cũng như lão sư đối với học sinh, liên quan đến tuổi tác."
Sắc mặt Bạch Kính Huyền dịu , nhưng vẫn hài lòng: "Đổi cách xưng hô khác , thích."
Dừng một chút, nàng bổ sung: "Cũng cần gọi sư tôn."
Nàng rũ mắt chằm chằm chữ sách, ngập ngừng : "Đổi cái... so với sư tôn, lão sư mật hơn."
Ví dụ như "Kính Huyền" chẳng hạn.
"Vậy hiểu !"
Hạ Thanh bừng tỉnh, há miệng liền : "Sư tôn, Khanh Khanh?"
Bạch Kính Huyền: "!"