Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 7: Lời Thanh nhi nói đều có lý

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

A .

Bạch Kính Huyền, đường đường phong chủ T.ử Tiêu Phong, uy phong bát diện, hô phong hoán vũ.

Vậy mà, là một kẻ lụy tình.

Là một fan của đại nữ chủ trọng sự nghiệp, Hạ Thanh chút khó thở.

Hận sắt thể rèn thành thép.

Đôi mắt xinh của Bạch Kính Huyền chớp chớp, tràn đầy chờ mong: "Thanh Nhi cảm thấy thế nào?"

"Ta cảm thấy chẳng gì!" Hạ Thanh nghiến răng .

"Ngô." Tiên Tôn tổn thương sâu sắc, trong mắt thoáng hiện vẻ ủy khuất, khó hiểu , "Vì ? Thanh Nhi cùng lập khế ước?"

Mắt thấy đáy mắt Bạch Kính Huyền hiện lên lệ quang long lanh, thật sự là đau lòng khổ sở, Hạ Thanh nhịn , luống cuống tay chân: "Căn bản chuyện như , đừng nghĩ nhiều!"

Bạch Kính Huyền chịu đả kích lớn, dễ dàng dỗ dành như , bĩu môi, đầu thèm để ý đến Hạ Thanh.

Hạ Thanh vò đầu bứt tai, dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục: "Sư tôn, nghĩ xem, chuyện ngày hôm qua chứng minh T.ử Tiêu Phong chúng là vững chắc như thép, ngấm ngầm chuyện , nếu lập tức công khai mối quan hệ giữa chúng , chẳng là tự dưng đưa bia đỡ đạn ?"

Bạch Kính Huyền lưng về phía Hạ Thanh, động tĩnh gì, nhưng Hạ Thanh vô cùng khẳng định nàng đang .

Cho nên đợi Bạch Kính Huyền trả lời, Hạ Thanh chủ động tiến gần, nâng tay Bạch Kính Huyền lên, tiếp tục : "Ta đương nhiên thiên vị , nhưng bây giờ lúc."

"Ta năng lực gì, tu vi cũng kém, cảm giác tồn tại thấp, đối với những đó mà uy h**p gì, cho nên bọn họ còn thể mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng..."

Nói những lời , Hạ Thanh nghĩ đến tình cảnh của , cảm thấy bốn bề đều là địch.

Nếu thật sự để Bạch Kính Huyền cử hành đại lễ kết khế chỉ càng thêm nguy hại, sự tình càng ầm ĩ, về chỉ sợ khó mà kết thúc.

nàng còn dứt lời, Bạch Kính Huyền bỗng nhiên lên tiếng ngắt lời nàng: "Nàng như ."

Hạ Thanh ngẩn , chớp chớp mắt.

Bạch Kính Huyền giận dữ rụt tay về, nhéo má Hạ Thanh: "Năng lực đồng cấp với tu vi, càng dùng để cân đo giá trị cá nhân, tài phú, danh vọng và quyền lực, chung quy đều chỉ là mây khói thoáng qua, ai đều thể lấy , nhưng đối với , điều duy nhất là thể nàng."

Quá đột ngột.

Đối mặt với lời thổ lộ nóng bỏng như của Bạch Kính Huyền, Hạ Thanh cảm động chút hổ.

Trong lúc nhất thời, nàng nghẹn họng, nên đáp thế nào.

Bạch Kính Huyền giận dữ liếc nàng một cái: "Nàng hiểu ?"

Tiên t.ử thanh khiết lạc bụi trần, nhiễm chút hương vị pháo hoa nhân gian, Hạ Thanh thật cố gắng để cái liếc mắt câu đến tâm thần xao động, đầu óc choáng váng.

"Ta hiểu hiểu !" Hạ Thanh trở tay che mu bàn tay Bạch Kính Huyền, gật đầu liên tục như gà mổ thóc.

Cuối cùng, nàng khó khăn lắm mới kéo về chút lý trí, chủ đề xong: "Chính là sư tôn, một khi để mật như , bọn họ chắc chắn sẽ coi là mối uy h**p của và nhân cơ hội tổn thương ."

"Người vì suy xét nhiều, đương nhiên cũng tính toán." Hạ Thanh lấy bình tĩnh, hít sâu một , thái độ kiên quyết, "Ta tuyệt đối cho phép chuyện như xảy !"

Hạ Thanh xong, Bạch Kính Huyền như đang suy tư điều gì.

Thấy Bạch Kính Huyền hồi lâu hé răng, Hạ Thanh khẽ lay cánh tay Bạch Kính Huyền: "Sư tôn."

Đột nhiên, Bạch Kính Huyền hề báo cúi , đôi môi mềm mại khẽ chạm má Hạ Thanh.

Đầu óc Hạ Thanh ong một tiếng, choáng váng.

Đợi đến khi mắt nàng khôi phục thị giác, tai thấy âm thanh, Bạch Kính Huyền lùi về, nghiêm túc suy nghĩ lời Hạ Thanh , gật đầu : "Lời Thanh Nhi đều lý."

Không bắt kẻ quấy đục nước trong phong, ái đồ của nàng sẽ yên tâm, nàng là sư tôn, lúc lấy gương, lấy đại cục trọng.

Như mới thể bảo vệ Hạ Thanh hơn.

Bạch Kính Huyền Hạ Thanh thuyết phục, hứa hẹn: "Vậy đợi chuyện trong phong định, chúng tổ chức đai lễ kết khế, Thanh Nhi yên tâm, vi sư sẽ để nàng chờ lâu ."

Hạ Thanh: "..."

Đầu óc nàng ngơ ngác, tim đập thình thịch, nhanh đến dừng .

Thế cục rõ ràng phát triển theo hướng nàng đoán , nhưng nàng ẩn ẩn cảm thấy chuyện gì đó đang lặng lẽ mất kiểm soát.

Đón nhận ánh mắt chuyên chú thâm tình của Bạch Kính Huyền, đại não Hạ Thanh trống rỗng, chỉ thể khô khốc đáp : "Ta, nguyện vì sư tôn giải ưu cởi nạn."

Đây vốn chỉ là một câu nịnh hót lấy lòng, ngờ, Bạch Kính Huyền : "Trước mắt vi sư quả thật một việc cần Thanh Nhi giúp đỡ."

Thần trí Hạ Thanh đang bay loạn khắp nơi kéo về một chút, mắt lộ vẻ nghi hoặc.

"Thanh Nhi, bế quan của vi sư, trong mộng cảnh chút cảm ngộ, ở man hoang thường xuyên xảy tai hoạ, chính khí Tiên giới dần suy yếu, dị tượng phong ấn Ma Thần lan tràn, vi sư dự đoán, trong vòng trăm năm, tam giới tất đại họa, chừng hiện tại ngay trong Tiên giới, gian tế của Ma tộc trộn."

Hạ Thanh giật , tỉnh táo.

Bạch Kính Huyền nhắc đến gian tế chẳng chính là nàng Hạ Thanh ?

Nguy cơ lật thuyền bất ngờ từ trời giáng xuống, tim Hạ Thanh thắt , vẻ mặt vẻ gì, lắp bắp : "Cái , nghiêm trọng ?"

Nếu một khắc Bạch Kính Huyền còn đang cùng nàng thương lượng chuyện tổ chức hỷ sự, nàng nghi ngờ Bạch Kính Huyền manh mối, cố ý thử nàng .

"Đây chỉ là dự cảm và phỏng đoán của vi sư, chứng cứ xác thực." Bạch Kính Huyền thở dài một tiếng, "Vi sư phận hạn, điều tra việc cũng tiện, bên cạnh tâm sự, nên chỉ thể chuyện với Thanh Nhi."

"Cần tổ lật thì còn trứng lành, nếu đúng như , tất sẽ là một hồi đại kiếp, càng an bình càng nên lo lắng, hy vọng Thanh Nhi ngày thường để tâm nhiều hơn, nếu gió thổi cỏ lay, lấy an nguy bản trọng."

Hạ Thanh thở phào nhẹ nhõm đồng thời âm thầm kinh hãi, đây là trực giác của cao thủ ?

Để tránh nhiều sai nhiều, khiến Bạch Kính Huyền nghi ngờ, Hạ Thanh chỉ còn cách gật đầu phụ họa, cảm giác nguy cơ trong lòng càng thêm mãnh liệt.

Nếu Bạch Kính Huyền phát hiện nàng chính là gian tế của Ma tộc, hậu quả dám tưởng tượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-7-loi-thanh-nhi-noi-deu-co-ly.html.]

Nói một đằng, một nẻo, phương pháp giải quyết vấn đề căn bản là cần nhanh ch.óng rời khỏi T.ử Tiêu Phong, mà mấu chốt để trốn thoát ở thực lực cá nhân, cùng với việc tận dụng thiên thời địa lợi.

"Ta hiểu ." Ý nghĩ Hạ Thanh khôi phục rõ ràng, "Ta sẽ chú ý, sư tôn cũng cẩn thận."

Gió núi thổi ào ào, Hạ Thanh men theo đường núi xuống, càng lúc càng xa động phủ của Bạch Kính Huyền.

Nguyên ở chân núi một động phủ của riêng , từ khi Hạ Thanh xuyên tới, còn trở về xem qua.

Để an , Hạ Thanh chuẩn về động phủ xem xét, kiểm tra xem manh mối nào thể bại lộ phận bỏ .

Nàng lấy lý do về động phủ tu luyện để cáo lui, ban đầu Bạch Kính Huyền nàng , nàng khuyên can mãi, cuối cùng hứa sẽ trở về khi trời tối, Bạch Kính Huyền mới bằng lòng để nàng rời .

Lúc sắp , Bạch Kính Huyền quyến luyến, với nàng: "Vậy Thanh Nhi về sớm đấy."

Hạ Thanh đối với việc là một xanh lừa gạt tình cảm cảm nhận vô cùng rõ ràng.

Đi đến giữa sườn núi, Hạ Thanh lạc đường trong rừng cây.

Hạ Thanh: "..."

Thật là một sự phát triển ngoài dự kiến.

Nguyên là một kẻ mù đường, trong đầu nhiều thông tin về bản đồ, hơn nữa khi Bạch Kính Huyền bế quan, nàng lên núi giảm bớt, khả năng nhận đường giảm sút nghiêm trọng.

Hạ Thanh những ngã rẽ choáng váng, đang chần chừ đường nào, nên bói một quẻ xem , bỗng nhiên một giọng gọi nàng .

"Hạ sư !"

Hạ Thanh ngẩng đầu, thấy một nữ t.ử tới.

Lát , Hạ Thanh nhận tới: "Liễu Hạm Vân!"

"Là ." Liễu Hạm Vân đến mặt Hạ Thanh, khẽ , "Còn kịp chúc mừng sư , trận chiến hôm qua dũng mãnh phi thường, thật khiến lau mắt mà !"

Hạ Thanh quen lắm với việc khác khen ngợi, gãi gãi ót tiếng cảm ơn, đó chuyển chủ đề: "Tỷ đây là ?"

Liễu Hạm Vân nhún vai: "Hôm nay là trực, đang tuần sơn."

Hạ Thanh kinh ngạc: "Tỷ một ?"

Trong ấn tượng, loại nhiệm vụ tuần tra , chẳng ít nhất hai một tổ ?

" ." Giọng Liễu Hạm Vân đương nhiên, "Ta vốn cộng sự, là một sư cùng châu với , họ Giang, nhưng nàng tính tình nóng nảy, đợi , một canh giờ tự xuất phát ."

Hạ Thanh: "..."

Liễu Hạm Vân là kẻ đến muộn tiếng, chuyện nàng thể .

Hạ Thanh ngẩng đầu lên trời, mặt trời lên cao giữa trưa, sai biệt lắm sắp đến trưa.

"Bây giờ tỷ mới liệu kịp ?" Hạ Thanh tò mò.

"Sẽ sẽ , quen đường, thể đường tắt, thứ đều trong dự liệu." Liễu Hạm Vân dứt lời, bỗng nhiên đầu óc xoay chuyển, "Ài, sư , nếu ngươi việc gì gấp, là cùng ? Nói thật một chán."

Hạ Thanh: "..."

Không hổ là ngươi.

Bất quá, nàng thầm tính toán, cũng .

Đây quả thực là buồn ngủ đưa gối.

Nàng đang lo lắng về việc quen thuộc địa hình T.ử Tiêu Phong, tùy tiện khắp nơi chỉ dễ khiến nghi ngờ, còn dễ kinh động dã thú trong núi, nhỡ sơ sẩy một chút là bỏ mạng nơi hoang dã.

Liễu Hạm Vân chủ động mời, lý do che đậy, cận vệ, thật tuyệt vời.

"Được, tỷ dẫn đường!"

Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân một một trong những lùm cây rậm rạp.

T.ử Tiêu Phong trận pháp bảo vệ, đường trong núi chỉ thể bộ.

Liễu Hạm Vân đẩy những bụi cây chắn mặt, chuyện phiếm với Hạ Thanh.

"Hạ sư , trận chiến hôm qua của với Hàn T.ử Khiếu thật xuất sắc, thấy ban đầu hãm hạ phong mà hề hoảng loạn, tính toán kỹ lưỡng, chẳng lẽ ngay từ đầu nghĩ phương pháp đối phó ?"

Hạ Thanh lắc đầu: "Không , chỉ một môn bói toán bí thuật, ngay từ đầu trận chiến dự đoán sẽ cơ hội chuyển , cho nên cố gắng kéo dài thời gian."

Liễu Hạm Vân kinh ngạc: "Bói toán bí thuật? Bí thuật gì mà cần thi pháp phụ trợ vẫn thể đoán ?"

"Nếu là bí thuật, đương nhiên giống thường, giống với bói toán bình thường." Hạ Thanh trả lời.

Liễu Hạm Vân ha ha : "Cũng ."

Lời nàng dứt, Hạ Thanh bỗng nhiên trượt chân, "xoạt" một tiếng ngã xuống, nửa chân lọt một mương nước nhỏ.

Vẻ mặt Liễu Hạm Vân ngơ ngác: "Sư ?"

Ngẩn một lát, nàng mới phản ứng , tiến lên đỡ Hạ Thanh dậy.

"Từ từ!" Hạ Thanh giơ tay ngăn Liễu Hạm Vân, sắc mặt đột biến, "Thủy Sơn Kiển, phía nguy hiểm... Chuyến biến!"

Liễu Hạm Vân bỗng dưng sững sờ.

Đang định hỏi rõ nguyên do, đột nhiên một tiếng thét t.h.ả.m thiết xé tan sự tĩnh lặng trong rừng.

Đồng t.ử Liễu Hạm Vân co rút : "Là Giang sư !"

__________

Lời editor: "水山蹇" 'Thủy Sơn Kiển', là quẻ 39 trong Kinh Dịch. Quẻ báo hiệu những khó khăn và thách thức, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở về sự cần thiết của sự kiên nhẫn, thận trọng và hy vọng tương lai.

 

 

Loading...