Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 68: Chia tay đi

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:48:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bạch Kính Huyền cùng Hạ Thanh lý lẽ, biện luận nàng một hai ba bốn năm sáu bảy tám vận đào hoa, nhưng Hạ Thanh cho nàng cơ hội.

Trở T.ử Tiêu Phong, Hạ Thanh liền viện cớ thí luyện núi gần kề, trở về động phủ của bế quan chuẩn .

Hoàn để ý đến sắc mặt Bạch Kính Huyền.

Nếu là đây, Hạ Thanh dù trong lòng bất mãn Bạch Kính Huyền, cũng tuyệt đối dám biểu hiện mặt, hiện giờ thì ngược , nàng bất chấp tất cả, cùng lắm thì Bạch Kính Huyền cho nàng một kiếm, nàng chịu .

nếu ký ức của Bạch Kính Huyền khôi phục, đại khái sẽ vô cớ g.i.ế.c nàng, nàng càng cần lo lắng.

Hạ Thanh nhàn nhạt thông báo Bạch Kính Huyền một tiếng , để Bạch Kính Huyền một ngơ ngác trong động phủ đỉnh núi.

Không qua bao lâu, nàng hồi phục tinh thần , hàng mi dài rủ xuống, đáy mắt tràn ngập cô đơn.

Ngay đó, nàng mở lòng bàn tay, ánh mắt lạnh lẽo dừng ngón út tay trái.

Đoạn cuối ngón út ngọc hóa, đó là Huyễn yêu nàng phong ấn.

Pháp lực bốc , diện tích huyết nhục ngọc hóa chậm rãi tăng lên, khi lan đến bộ bàn tay, lòng bàn tay nàng đột nhiên xuất hiện một xoáy nước, từ giữa chảy xuống một giọt m.á.u.

Một thanh sắt nhỏ như một cây kim đ.â.m thủng da thịt, từ lòng bàn tay chậm rãi trồi .

Thanh sắt càng rút , ngân quang kích động bên trong huyết nhục ngọc hóa càng thêm kịch liệt, khoảnh khắc thanh sắt rời khỏi bàn tay, vầng sáng bạc hội tụ thành một cây gai nhọn, từ xoáy nước đột nhiên bắ n , thẳng yết hầu Bạch Kính Huyền.

Sắc mặt Bạch Kính Huyền đổi, chỉ trong nháy mắt, ba ngàn đạo kiếm khí đồng thời xé tan vầng sáng bạc, biến thủy ngân lỏng thành từng mảnh từng mảnh, lộ con mắt màu đen ở giữa.

Không đợi thủy ngân tụ , đầu ngón tay Bạch Kính Huyền khẽ động, con mắt đen liền mạnh mẽ kéo , rơi lòng bàn tay nàng.

Mà những mảnh thủy ngân lơ lửng trung, lúc mới chậm rãi rơi xuống.

Chưa chạm đến mặt đất, một ngọn lửa lớn từ bùng cháy thiêu rụi.

Con mắt đen trong lòng bàn tay phát tiếng thét ch.ói tai kinh hoàng, thủy ngân bao bọc, nó chỉ thể mặc xâu xé.

"Bạch Kính Huyền!" Huyễn yêu thất thanh kêu thét, "Chuyện gì cũng từ từ! Thù hận giữa ngươi và cũng đến mức c.h.ế.t thì ngừng, ngươi thả , hoặc là trâu ngựa cho ngươi, giao hồn ấn cho ngươi! Ký khế ước chủ nô với ngươi!"

"Khế ước chủ nô?" Trong động phủ yên tĩnh lạnh lẽo, vang lên giọng Bạch Kính Huyền lạnh như băng sương, "Ta thiếu loại tớ như ngươi ?"

Huyễn yêu nghẹn lời, nhưng khát vọng sống sót bùng nổ, mặt dày tiếp tục khuyên nhủ: "Ngươi cần tớ cũng , còn giá trị khác!"

Bạch Kính Huyền lập tức động thủ g.i.ế.c nó, mặt lộ một nụ suy tư, nhàn nhạt liếc nó một cái.

Sống c.h.ế.t mắt, Huyễn yêu nào dám tiếp tục càn rỡ, vội ngừng vắt óc tự quảng cáo: "Ba ngàn năm nay Ma giới cài ít gian tế Tiên giới......"

Lời nó một nửa, Bạch Kính Huyền hỏi: "Ngươi thể tìm hết bọn chúng?"

"A......" Huyễn yêu hổ, "Không thể."

Bạch Kính Huyền lạnh, liền động thủ tru yêu.

Huyễn yêu kêu t.h.ả.m thiết: " thể đến Ma Uyên gian tế cho ngươi!"

Động tác bấm tay niệm chú của Bạch Kính Huyền khựng , đuôi lông mày khẽ nhướng lên: "Chỉ bằng ngươi? Ma tộc sẽ tin ngươi?"

Dường như chút d.a.o động trong giọng Bạch Kính Huyền, Huyễn yêu thừa cơ: "Đương nhiên sẽ tin! Ta đoạt xá Bạch Kính Huyền thất bại phản phệ, đ.á.n.h cho hồn phi phách tán, vất vả lắm mới trốn , trong lòng thù hận khó tan, Ma tộc chắc chắn nguyện ý giúp báo thù!"

Mi mắt Bạch Kính Huyền rũ xuống một bóng đen, che khuất ánh mắt nàng.

Huyễn yêu lo sợ bất an, e rằng Bạch Kính Huyền chịu tha cho nó, tiếp tục nài nỉ khuyên bảo: "Ngươi nếu thả , mỗi tháng đều truyền mật báo cho ngươi, ngươi bảo gì, cái đó!"

"Nghe vẻ thú vị." Bạch Kính Huyền .

Huyễn yêu dường như thấy ánh bình minh hy vọng, mắt sáng lên: "Vậy......"

thốt một chữ, đột nhiên lòng bàn tay Bạch Kính Huyền bùng lên một ngọn lửa tím, nuốt chửng con mắt đen của nó.

Bạch Kính Huyền lạnh lùng : " cần."

Nàng ai đang quấy phá, cũng đối phương ẩn náu ở .

Là một tai họa nàng nhất thời mềm lòng để nhiều năm .

Chỉ trách nàng lúc chỉ rút gân tiên, cạo cốt tiên, âm thầm giữ mạng sống cho nó.

Mà nay, kẻ mà nàng đích thả năm xưa đến đòi mạng nàng.

Hạ Thanh bế quan hơn nửa tháng, cảm giác tu vi chút đột phá, nhưng đột phá đến trình độ nào, nàng rõ lắm.

Ngày xuất quan, mở cửa liền thấy Bạch Kính Huyền.

Nàng theo bản năng đóng cửa , tay Bạch Kính Huyền quét qua, cửa gỗ dường như vật gì đó chống vẫn nhúc nhích, bất đắc dĩ chỉ Bạch Kính Huyền hết lời.

"Ta đến trả đồ cho nàng." Bạch Kính Huyền , từ trong tay áo lấy Định Sa Thần Châm.

Hạ Thanh theo bản năng về phía tay trái Bạch Kính Huyền, nàng nhớ rõ mượn Định Sa Thần Châm cho Bạch Kính Huyền trấn áp Huyễn yêu.

Đoạn ngón tay ngọc hóa của ngón út tay trái Bạch Kính Huyền biến mất, xem Huyễn yêu tiêu diệt, Hạ Thanh thấy , trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng nhận lấy pháp bảo từ tay Bạch Kính Huyền, thấy Bạch Kính Huyền nguyên tại chỗ , nàng nghĩ nghĩ, : "Thí luyện sắp bắt đầu, t.ử trong phong tham gia thí luyện khi nào cần tập hợp?"

Bạch Kính Huyền chậm rãi đáp: "Ba ngày ."

"Ừm." Hạ Thanh gật đầu, "Vậy bế quan tu luyện ba ngày."

Nói xong liền đóng cửa, nhưng Bạch Kính Huyền , cửa đóng .

Hạ Thanh thể ngẩng đầu nữa, tầm mắt dừng Bạch Kính Huyền ngoài cửa, xem nàng còn .

Bạch Kính Huyền trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng vẫn nhịn hỏi: "Thanh Nhi còn giận chuyện xảy ở Thánh Thành ?"

Sau khi trở về từ man hoang, thái độ của Hạ Thanh đổi, Bạch Kính Huyền thể nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-68-chia-tay-di.html.]

Tuy rằng bề ngoài Hạ Thanh hề xung đột với nàng, nhưng ý định lảng tránh của Hạ Thanh rõ ràng, mượn cớ bế quan để ở chung với nàng, ngay cả tiếng lòng cũng thấy.

Hạ Thanh những lời của Bạch Kính Huyền chọc : "Giận nàng? Ta dám, nhanh đừng chậm trễ tu luyện."

Bạch Kính Huyền: "...... Thanh Nhi."

"Nàng nếu , ." Hạ Thanh từ trong phòng bước , "Ta tìm Liễu sư tỷ."

Nếu nàng đoán sai, Liễu Hạm Vân hẳn là cũng tham gia thí luyện, hẳn là từ man hoang trở về.

Thật trùng hợp, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.

Hạ Thanh dứt lời, ngoài viện liền truyền đến tiếng gọi của Liễu Hạm Vân: "Hạ sư !"

Liễu Hạm Vân thấy ai khác đẩy cửa viện Hạ Thanh, đang bước , đột nhiên thấy rõ trong viện.

Cửa viện mở rộng, Liễu Hạm Vân ngây giây lát ở cửa, bỗng nhiên, loảng xoảng một tiếng, cửa viện đóng sầm .

Sau cánh cửa, giọng Liễu Hạm Vân kinh hoảng thất thố: "Xin , coi như đến!"

Quỷ nàng lúc con chồn nhỏ chính là Bạch Kính Huyền thì nội tâm chịu bao nhiêu chấn động, đến nỗi đó đường tìm kim linh thảo mấy ngày liền dám nhắm mắt, sợ nhắm mắt sẽ nghi ngờ là đang mơ.

Chồn nhỏ là Bạch Kính Huyền, Bạch Kính Huyền là chồn nhỏ, Hạ Thanh ký kết đạo lữ khế ước với chồn nhỏ, chính là Hạ Thanh và Bạch Kính Huyền......

Liễu Hạm Vân thật cảm thấy gặp quỷ.

Nếu Bạch Kính Huyền Hạ Thanh tự tiện ký đạo lữ khế ước với con chồn nhỏ là do nàng khuyến khích...... Không dám nghĩ.

Nàng sợ đến hồn bay phách lạc.

Tiếng bước chân nhanh ch.óng rời xa cánh cửa viện.

Hạ Thanh: "......"

Nàng nhẹ nhàng đến ngoại viện, nhẹ nhàng .

Hạ Thanh dừng bước, nhẫn nại về phía Bạch Kính Huyền.

Chuyện đến nước , giằng co cũng giải quyết gì, Bạch Kính Huyền tức giận đối với nàng mà chút lợi ích nào.

Đầu óc Hạ Thanh xoay chuyển nhanh ch.óng, nên thừa dịp Bạch Kính Huyền vẫn còn cảm thấy áy náy với nàng, nhanh ch.óng lên kế hoạch rời khỏi T.ử Tiêu Phong.

Biết , hôm nay chính là một cơ hội .

Nàng nhiều kiên nhẫn, yên tĩnh chờ Bạch Kính Huyền mở miệng.

Không ngờ, Bạch Kính Huyền một hồi im lặng lâu, : "Liễu Hạm Vân tìm kim linh thảo , Tương châu chủ giúp Giang T.ử Thu tái tạo gân cốt, vết thương của Giang T.ử Thu hồi phục, ít ngày nữa sẽ tỉnh , Liễu Hạm Vân đến đây, hẳn là cho nàng tin vui ."

"Thật sự xem như một tin vui." Hạ Thanh gật đầu.

Lúc Giang T.ử Thu rơi xuống vực sâu Liễu Hạm Vân thương, Hạ Thanh ít nhiều gánh vác chút trách nhiệm, còn vì chuyện đó mà áy náy một thời gian dài.

May mắn chuyện giờ kết quả, vết thương của Giang T.ử Thu hồi phục, thể là một kết cục viên mãn, nàng và Liễu Hạm Vân chạy đến hoang dã lăn lộn mấy tháng cũng coi như uổng phí.

Thấy vẻ mặt Hạ Thanh hòa hoãn, chịu tiếp chuyện, đáy mắt Bạch Kính Huyền lộ một chút ánh sáng.

Nàng mím môi, cuối cùng cũng đủ dũng khí mở miệng: "Thanh Nhi, sai ."

Hạ Thanh nhướng mày, sai ?

Nói , tra nữ chính là tra nữ, quỳ li3m xin thật là thuần thục, câu nào là thật lòng, câu nào là giả ý.

Bạch Kính Huyền đến tìm nàng, trả đồ, xin , nhưng những điều nàng những thứ .

"Ngày đó sự việc xảy đột ngột, lựa chọn nào khác......"

" thôi ." Hạ Thanh cắt ngang lời nàng, "Cái gì gọi là lựa chọn nào khác?"

Nếu ngày tái ngộ chuyện tương tự, Bạch Kính Huyền sẽ thế nào? Chẳng lẽ cứ hễ gặp tình huống khi đối đầu trực diện với Ma tộc, liền g.i.ế.c nàng một kiếm ? Cũng nên quá khôi hài.

Pháo hôi thì ? Pháo hôi cũng là mà? Là pháo hôi thì thể coi nàng là công cụ kích hoạt để sử dụng qua ?

"Chia tay ." Hạ Thanh .

Đồng t.ử Bạch Kính Huyền bỗng chốc co rút , sắc mặt trắng bệch: "Nàng, nàng cái gì?"

"Lúc ký khế ước là vì cứu mạng nàng, hiện tại Huyễn yêu trừ, cần thiết dùng khế ước trói buộc nàng nữa." Giọng Hạ Thanh lạnh nhạt, "Giải trừ khế ước , tham gia thí luyện, nàng tìm những đóa hoa đào rải khắp man hoang của ngươi, cả đôi đường."

Mỗi khi Hạ Thanh thêm một chữ, sắc mặt Bạch Kính Huyền trắng thêm một phần.

Đến khi Hạ Thanh xong, Bạch Kính Huyền cuối cùng thể nhẫn nhịn nữa: "Không , đồng ý."

"Nàng nếu cảm thấy phụ nàng cũng , hủy bỏ tư cách tham gia thí luyện của cũng ." Hạ Thanh lạnh lùng tiếp tục, "Người phong đều thích , nàng cứ tùy tiện tìm lý do đuổi khỏi sư môn, sẽ bao giờ lảng vảng mặt nàng nữa, càng đến việc giận dỗi nàng."

Khi những lời , mu bàn tay nàng đau nhói một cái, giống như tàn t.h.u.ố.c lá nóng bỏng ấn .

Hạ Thanh mặt đổi sắc hết lời.

Nếu Bạch Kính Huyền trong cơn tức giận đuổi nàng khỏi T.ử Tiêu Phong, thì , còn miễn cho quá trình lên kế hoạch phức tạp khúc khuỷu.

Giọng Hạ Thanh dứt, Bạch Kính Huyền bỗng nhiên mặt trắng bệch, nôn một ngụm tâm huyết.

"!" Hạ Thanh sửng sốt.

Thân hình Bạch Kính Huyền lung lay, giống như lúc nào cũng thể ngã xuống.

Hai tay Hạ Thanh rũ bên đột nhiên nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, thiếu chút nữa nhịn tiến lên đỡ.

Bạch Kính Huyền lung lay vài cái, lùi về hai bước cuối cùng cũng vững, nhưng khí chất thanh nhã thong dong của nàng còn nữa, chỉ còn vẻ chật vật.

"Không chia tay." Bạch Kính Huyền ngẩng đầu lên, đôi mắt u tĩnh như vực sâu sâu Hạ Thanh, "Thanh Nhi, chia tay, ?"

 

 

Loading...