Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 57: Lại nghe lén!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:48:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Liễu Hạm Vân cũng ngờ sẽ như thế, các nàng ở trong sương mù dày đặc phí hoài nhiều thời gian, thì từ sớm kỳ thú phát hiện.

Lần , các nàng lẽ từng cơ hội thấy con thú , nhưng các nàng nắm lấy cơ hội.

"Vậy bây giờ nên gì?" Liễu Hạm Vân nhíu mày hỏi.

Hạ Thanh hết Bạch Kính Huyền thế nào, đó thuật : "Còn cách khác, nhưng chúng thể dùng ngôn ngữ giao tiếp."

Liễu Hạm Vân ngạc nhiên: "Vậy..."

Hạ Thanh vẫy tay ngắt lời nàng, ngay đó tay trái lật, từ trong tay áo lấy một lá bùa vàng, cầm b.út phương pháp lên giấy bùa.

Phương pháp phức tạp, chẳng qua là các nàng im lặng dùng cách chuyện để truyền đạt thông tin nữa.

Bởi vì tai của kỳ thú thính, chỉ cần các nàng mở miệng, kế hoạch bắt giữ sẽ tiết lộ.

Hơn nữa, kỳ thú theo dõi các nàng một đường, vẫn luôn ở bên cạnh rình mò, hiển nhiên là coi các nàng như con mồi.

Đối phương cảm thấy hứng thú với các nàng, như sự tình sẽ dễ hơn nhiều.

Chỉ cần các nàng nghĩ cách che giấu khí tức, đợi đối phương thể truy tìm bằng khí tức, con mồi đến miệng biến mất thấy, kỳ thú tự nhiên sẽ mất phương hướng, chừng sẽ phá vỡ quy luật hành động đó, do đó bước bẫy rập của các nàng, bại lộ nhược điểm.

Nói ít ý nhiều, Hạ Thanh đưa lá bùa cho Liễu Hạm Vân xem, đợi Liễu Hạm Vân xem xong, nàng hỏi: "Hiểu ?"

Liễu Hạm Vân vẻ mặt bừng tỉnh, gật đầu đáp: "Hiểu ."

Hạ Thanh trở tay đốt lá bùa.

Trong thời gian tiếp theo, Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân đều ngậm miệng chuyện với .

kỳ thú linh trí khá cao, việc các nàng luôn im lặng cũng sẽ khiến đối phương nghi ngờ, vì thế theo lời nhắc nhở của Bạch Kính Huyền, Hạ Thanh thỉnh thoảng đáp Liễu Hạm Vân vài câu, chẳng qua những lời đều cố ý chỉnh sửa.

Nói cách khác, chỉ cần các nàng mở miệng, liền thật.

Về việc che giấu khí tức... Liễu Hạm Vân một loại pháp thuật thể che giấu khí tức, nhưng yêu cầu nhất định về tu vi.

Còn Hạ Thanh, thì nghĩ đến chiếc mặt nạ mà Bạch Kính Huyền cho nàng đây.

Nàng và Liễu Hạm Vân liếc , từ ánh mắt sự ăn ý.

Kế hoạch đủ chu đáo c.h.ặ.t chẽ, vạn vô nhất thất.

Chồn tuyết nhỏ rúc lòng Hạ Thanh, buồn bực đến mức sùi bọt mép.

Các nàng tìm một nơi thích hợp để bắt giữ kỳ thú, Hạ Thanh đeo mặt nạ, Liễu Hạm Vân thì thi triển pháp thuật che giấu khí tức, khi xong xuôi, lập tức di chuyển, tìm chỗ ẩn nấp gần đó.

Nơi sương mù dày đặc, chỗ nào cũng thể trốn.

Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân an tĩnh chờ đợi.

Không vì tầng mây trời dày thêm , Hạ Thanh cảm giác sắc trời càng tối hơn một chút.

Một lúc nào đó, trong đầu Hạ Thanh vang lên giọng Bạch Kính Huyền: "Tới !"

Tinh thần Hạ Thanh chấn động, khuỷu tay khẽ huých Liễu Hạm Vân.

Liễu Hạm Vân theo bản năng cúi thấp hơn, hai mắt chớp chằm chằm đất trống cách đó xa.

Không bao lâu, ở trung tâm đất trống sương mù dày đặc , quả nhiên hiện hình dáng một con dị thú hình nai.

Trên đỉnh đầu nó mọc một đôi sừng hươu cực lớn, đôi mắt cư nhiên lóe lên ánh hồng quang.

Cách mấy trượng gian, đôi mắt đỏ như m.á.u đảo qua, Hạ Thanh hiểu cảm thấy tim đập nhanh hơn.

Bên cạnh, Liễu Hạm Vân hít một .

thể lên tiếng, nàng chỉ thể khẽ nắm lấy cánh tay Hạ Thanh để nhắc nhở.

Con kỳ thú tu vi cao!

Thực lực của nó vượt xa con bọ ngựa quái mà Hạ Thanh gặp đó, cũng vượt qua cả đá khổng lồ và Cự Linh đầm lầy mà các nàng từng chiến thắng.

Thứ duy nhất thể so sánh với khí tức của kỳ thú , chỉ sợ chỉ con Huyễn yêu .

Nếu thực lực của kỳ thú thật sự đạt đến trình độ của Huyễn yêu, chỉ sợ hai các nàng liên thủ cũng bắt nó.

Các nàng dám hành động thiếu suy nghĩ.

Hạ Thanh vội vàng hỏi Bạch Kính Huyền trong lòng: "Làm bây giờ? Nó vẻ lợi hại."

Tu vi kỳ thú quá cao, phẩm giai Phúc Sinh Đỉnh đủ, các nàng dùng hết thủ đoạn cũng khó hạn chế hành động của đối phương.

Một khi để con thú phản ứng bỏ trốn, tìm nó sẽ khó khăn.

Bạch Kính Huyền trầm ngâm giây lát, trả lời nàng: "Nàng thuyết phục Liễu Hạm Vân để c.ắ.n một ngụm."

Hạ Thanh: "..."

Chuyện quá khó khăn.

Không đến việc nàng thể đưa lý do hợp lý thuyết phục Liễu Hạm Vân , chỉ riêng trong quá trình thuyết phục , gây động tĩnh gì khiến kỳ thú chú ý .

Hạ Thanh nghĩ nghĩ , chủ ý.

Giọng Bạch Kính Huyền vang lên: "Còn tay nữa, nó sắp ."

Hạ Thanh đột nhiên c.ắ.n răng, vì Bạch Kính Huyền, nàng liều một phen!

Vai Liễu Hạm Vân Hạ Thanh vỗ nhẹ, tưởng là Hạ Thanh chuyện .

Quay đầu , "ong" một tiếng...

Một lá bùa vàng dán lên trán Liễu Hạm Vân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-57-lai-nghe-len.html.]

Mắt nàng trợn ngược, lặng yên một tiếng động ngất xỉu.

Trước khi nghiêng ngả rơi xuống đất phát tiếng động, Hạ Thanh vươn tay đỡ lấy cánh tay nàng, trong lòng thầm vài tiếng xin .

Chồn tuyết nhỏ từ trong lòng Hạ Thanh thò nửa , c.ắ.n một ngụm cổ tay Liễu Hạm Vân.

Con nai hoang cổ đang thong thả dạo bước giữa đất trống, đột nhiên hàng ngàn hàng vạn kiếm quang từ trời giáng xuống, "cộp cộp cộp" đ.â.m lớp bùn đất quanh nó, phong kín bộ gian hoạt động của nó.

Nó đại kinh hãi, nhanh ch.óng phán đoán tình hình mắt: Kẻ đến ý , mà nó tuyệt đối đối thủ.

Bởi hề ham chiến, mà đầu nhằm phía kiếm quang dày đặc.

Mắt thấy con thú sắp đ.â.m đầu lưới kiếm, đột nhiên, ảnh nó lóe lên, thể cao lớn thế nhưng biến thành ba con bướm, xuyên qua khe hở giữa các thanh kiếm nhanh ch.óng biến thành con chim đen trắng, bay về ba hướng khác .

Kiếm của Bạch Kính Huyền tuy nhanh, nhưng tu vi của nàng hạn chế, thấy tình hình , chỉ thể chọn một mà đuổi theo.

Hạ Thanh thấy , tâm niệm xoay chuyển nhanh ch.óng.

Số ba, trong quẻ tượng Tiên Thiên là quẻ Ly.

Nàng chút do dự, buột miệng thốt : "Con bay về phía nam là thật!"

Vừa dứt lời, kiếm quang trong tay Bạch Kính Huyền bắ n như mưa, dệt thành một tấm lưới còn dày đặc hơn lúc nãy, chụp về phía con chim đang bay về phía nam.

Từ chân trời xa xăm truyền đến một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, cánh con chim ăn xác thối đen trắng thương rơi xuống từ trung.

Kiếm quang bao vây đám sương mù cuộn trào, trong chớp mắt biến trở về hình dáng con nai hoang cổ.

Chân nó kiếm khí của Bạch Kính Huyền thương, vết thương trào một dòng m.á.u tươi.

Bạch Kính Huyền vươn tay vẫy một cái, m.á.u tươi tụ thành một sợi, kết thành một vệt m.á.u, Bạch Kính Huyền thu một chiếc bình sứ nhỏ.

Lấy m.á.u xong, Bạch Kính Huyền thu hồi kiếm quang, con nai hoang cổ lung lay dậy, tuy rõ vì kẻ đến lấy mạng nó, nhưng nó chút do dự đầu bỏ chạy.

Bóng dáng con nai chui sương mù dày đặc, Hạ Thanh còn quản nó nữa.

Nàng nhanh ch.óng chạy về bên cạnh Bạch Kính Huyền, chiếc bình nhỏ trong tay Bạch Kính Huyền vui mừng mặt: "Thành công !"

Có Bạch Kính Huyền tay, quá trình lấy m.á.u thuận lợi hơn dự kiến, các nàng bắt m.á.u kỳ thú, liền thể hồi trình tìm Thánh Nữ chế tạo giải d.ư.ợ.c.

Độc Bạch Kính Huyền t.h.u.ố.c giải !

Hạ Thanh vạn phần kinh hỉ, nhịn ôm c.h.ặ.t Bạch Kính Huyền: "Nàng thật sự quá lợi hại!"

Trên đầy ắp vết thương giảm tu vi mà vẫn đáng tin cậy như .

Mang theo Bạch Kính Huyền nhiệm vụ, quả thực như mở h.a.c.k, Hạ Thanh chỉ lo mang chồn tuyết nhỏ phó bản, những thứ khác giao cho Bạch Kính Huyền.

Đột nhiên kịp phòng ngừa Hạ Thanh ôm c.h.ặ.t cả , Bạch Kính Huyền ngược sửng sốt.

Hạ Thanh biểu đạt cảm xúc nóng bỏng tươi như thường thấy, thể thấy việc lấy m.á.u thú khiến nàng thực sự vui mừng từ tận đáy lòng.

Bạch Kính Huyền tùy ý để nàng ôm, ánh mắt dịu dàng, vẻ mặt ôn hòa: "Thì Thanh Nhi quan tâm đến ."

Hạ Thanh xong lời , ý thức cảm xúc của vẻ quá mức bộc lộ, lập tức chút ngượng ngùng.

đối diện với đôi mắt yên tĩnh xa xăm của Bạch Kính Huyền, nàng nhẹ nhàng mím môi, nhớ tới việc Bạch Kính Huyền lén tiếng lòng , liền cố ý : "Nếu nàng cảm thấy cần lo lắng, về sẽ quan tâm nàng nữa."

Lời quả thực khó hiểu, Bạch Kính Huyền bỗng chốc trợn to đôi mắt .

Thấy Hạ Thanh xong liền buông tay lùi , Bạch Kính Huyền nhanh ch.óng vươn tay ôm ngang, cho nàng .

"Nếu Thanh Nhi cũng quan tâm , còn ai sẽ quan tâm nữa ?" Bạch Kính Huyền thâm tình tha thiết mắt Hạ Thanh, "Ta tự nhiên hy vọng Thanh Nhi lúc nào cũng thể để trong lòng."

Trời ơi, con chồn tinh còn quyến rũ hơn cả hồ ly tinh.

Trái tim nhỏ bé của Hạ Thanh đập thình thịch ngừng, khiến má nàng bất giác ửng hồng.

Nàng dời mắt , dám đối diện với Bạch Kính Huyền, ngữ khí lắp bắp: "Biết... ... quan tâm nàng là ... mau buông ."

Bạch Kính Huyền chịu buông tay, thậm chí trong giọng còn mang theo chút vui: "Thanh Nhi qua loa với như ?"

"Ta nào qua loa với nàng?" Hạ Thanh ai đó dính đ.á.n.h bại.

Bạch Kính Huyền lẽ nào vẫn còn cho rằng là con chồn nhỏ nàng ôm trong n.g.ự.c ? Đừng , dáng vẻ Bạch Kính Huyền nũng với nàng, thật đúng là chút giống con chồn .

"Nàng chính là đang qua loa với ." Bạch Kính Huyền vui, còn ôm c.h.ặ.t hơn nữa.

Xung quanh tuy sương mù mịt mù, nhưng Liễu Hạm Vân khi nào sẽ tỉnh, giữ tư thế ôm mật như , Hạ Thanh chút ngượng ngùng, vì thế bản năng chống đẩy.

Ngay lúc , bên tai vang lên một tiếng rên khẽ.

Hạ Thanh: "!"

Mày Bạch Kính Huyền nhíu , tiếng rên khẽ phát từ đôi môi mỏng đang mím c.h.ặ.t của nàng.

"Sao ?!" Hạ Thanh nóng nảy hỏi.

Vừa hỏi xong, nàng bỗng nhiên nhớ tới cánh tay trái của Bạch Kính Huyền vì phong ấn Huyễn yêu mà hóa ngọc, vốn dĩ sức lực, chẳng lẽ phong ấn vẫn còn đau?

Hạ Thanh vội vàng tìm kiếm cánh tay thương của Bạch Kính Huyền, Bạch Kính Huyền ôm c.h.ặ.t hơn.

Hơi thở ấm áp phả vành tai Hạ Thanh, mang theo giọng ý của Bạch Kính Huyền: "Thanh Nhi ngoài miệng quan tâm , nhưng trong lòng nghĩ như ."

Hạ Thanh: !

Nàng lén!

Không đợi nàng phản ứng , phía cách đó xa, chợt truyền đến động tĩnh khác.

Liễu Hạm Vân vẻ mặt mờ mịt xoay dậy: "Sư , hình như thấy giọng phong chủ?"

Hạ Thanh ôm c.h.ặ.t chồn nhỏ lòng, trấn định tự nhiên mà hắng giọng: "Không , chắc là tỷ nhầm ."

 

 

Loading...