Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 55: Vậy...nàng bồi thường cho ta
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:48:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên tai Hạ Thanh vang lên một giọng khàn khàn, bất đắc dĩ: "Tiểu ngốc t.ử."
"!" Hạ Thanh đột nhiên đầu.
Gương mặt nghiêng mệt mỏi của Bạch Kính Huyền đập mắt nàng.
Dù sắc mặt so với ngày thường tái nhợt hơn nhiều, Bạch Kính Huyền vẫn cứ phong hoa vô song, dung nhan tuyệt sắc.
Hơi thở sôi trào trong biển m.á.u quét qua các nàng, trong đám kim loại bạc cuồng cố lấy một cái bọc lớn, ngay đó lớp vỏ ngoài bong từng mảng, lộ đôi mắt đen láy đỏ ngầu bên .
Giọng quái vật vô cùng thể tin: "Đạo lữ khế ước?!"
Sao thể như ?
Bạch Kính Huyền thế nhưng ký kết đạo lữ khế ước với khác?
Chuyện so với trời sụp đất nứt, sông cạn đá mòn, kết giới di tích hoang cổ biến mất còn khiến chấn động hơn.
Hạ Thanh hồn từ kinh ngạc, thấy động tĩnh đầu về phía con quái vật khổng lồ trung, hít một : "Đây là quái vật gì?"
Quá lớn, hình thủy ngân của nó gần như bao trùm thiên địa, gian an duy nhất là một mảnh kết giới nhỏ do pháp lực mỏng manh của Bạch Kính Huyền khởi động.
Ước chừng chỉ phạm vi mười mét.
Bạch Kính Huyền vòng tay ôm eo Hạ Thanh, lùi về phạm vi kết giới, đáp: "Huyễn yêu."
"Huyễn yêu?" Hạ Thanh bỗng chốc trợn to hai mắt, "Vậy nơi là..."
Bạch Kính Huyền liếc nàng một cái, trong bất đắc dĩ lộ vẻ buồn : "Nàng hậu quả, liền dám tham gia khế ước?"
Hạ Thanh vẫn mờ mịt, hiểu vì Bạch Kính Huyền .
Tình thế nguy cấp, Bạch Kính Huyền trêu nàng nữa, ngữ khí bình tĩnh cho nàng đáp án: "Nơi là thức hải của ."
Hạ Thanh: "!"
Nói cách khác, thần thức của nàng hút thức hải của Bạch Kính Huyền, các nàng giờ phút đang ở trong thể chồn tuyết nhỏ.
Khó trách nàng thể thấy Huyễn yêu, thì trong thời gian nàng hôn mê bất tỉnh, Bạch Kính Huyền một đối mặt với quái vật như .
Thủy ngân quỷ dị bao trùm hơn nửa gian thức hải, đường sống cho các nàng hoạt động còn nhiều.
Hạ Thanh nhớ tới phương án Liễu Hạm Vân cho nàng, vội vàng khuyên Bạch Kính Huyền: "Nàng mau chuyển phong ấn sang thể !"
Bạch Kính Huyền , mắt phượng xếch lên, thần sắc kinh giận: "Hồ nháo!"
Hạ Thanh thể ý nghĩ như .
"Thân thể nàng độc thương, chống đỡ lâu ." Hạ Thanh lấy lý lẽ khuyên nhủ, "Trước cứ chuyển nó thể , chúng nghĩ cách khác!"
Không đợi Bạch Kính Huyền mở miệng trả lời, Huyễn yêu đột nhiên ha ha: "Thật là một tiểu nha đầu thâm tình sâu sắc, ngươi cho rằng ngươi tiếc tất cả che chở là ai?"
Hạ Thanh mím môi.
"Cũng , mấy ngàn năm , cũng một nha đầu ngốc nghếch như ngươi thâm tình chân thành, hận thể m.ó.c t.i.m cho nàng xem, nhưng kết quả thì ?" Con mắt đen của Huyễn yêu xoay tròn, "Nàng ngươi xả bảo vệ , cạo gân tiên cốt, đích đ.á.n.h rơi xuống Ma Uyên!"
Nghe , sắc mặt Hạ Thanh trắng bệch.
Bạch Kính Huyền chắn nàng, ngăn nàng ở phía , trực diện Huyễn yêu: "Đừng vội ăn lung tung, đặt điều thị phi!"
"Ta ăn lung tung, đặt điều thị phi?" Huyễn yêu đến điên cuồng, thủy ngân đầy trời đều run rẩy, văng tung tóe, "Bạch Kính Huyền, ngờ một ngày ngươi cũng dối."
Cơn giận của Bạch Kính Huyền tràn tới đỉnh điểm, nắm lấy tay Hạ Thanh, hai khế ước chồng lên , lực lượng cộng hưởng liên tục tăng cường, thế nhưng khiến vòng kết giới ngoài các nàng căng lớn hơn một chút.
Trong lúc Hạ Thanh ngây , Bạch Kính Huyền rũ mắt liếc nàng một cái.
Khi mở miệng, ngữ điệu khôi phục hòa hoãn: "Thanh Nhi, đừng yêu bậy."
Hạ Thanh hồn, đối diện với Bạch Kính Huyền một lát, lý trí nhanh ch.óng trở về, đ è xuống cảm giác khác thường trong lòng, trả lời: "Ta tự nhiên tin nàng, nàng mau chuyển phong ấn ..."
"Không ." Bạch Kính Huyền cắt ngang nàng, "Trước khi nàng đến, chỉ ba phần nắm chắc, nhưng hiện giờ, nàng và liên thủ, áp chế yêu tốn nhiều sức."
Hạ Thanh ngạc nhiên: "Thật ?"
Bạch Kính Huyền gật đầu.
Trên thực tế, nàng ngờ Hạ Thanh sẽ đến.
Khế ước nàng lén khắc mu bàn tay Hạ Thanh là lời hứa và ước định đơn phương, từng lường Hạ Thanh nhanh như hồi quỹ cho nàng một nửa khế ước .
Mà khế ước Hạ Thanh hứa cho nàng cùng khế ước trong tay nàng tương hợp, cuối cùng hình thành, mới là đạo lữ khế ước chỉnh.
Hai bên ký kết khế ước tiên lữ, cùng chung pháp lực pháp bảo, hơn nữa lực lượng tinh thần của sẽ khế ước bảo hộ, cách khác, trừ phi Huyễn yêu đồng thời phá hủy nguyên thần của nàng và Hạ Thanh, nếu thì thể cướp thể nàng.
Bạch Kính Huyền ghé sát tai Hạ Thanh nhỏ giọng : "Nàng theo lời ."
Nguyên thần chuyện sẽ thở nóng, nhưng Hạ Thanh vẫn cảm giác đầu tai như lướt qua một xúc cảm mềm mại.
Nàng trầm tâm tĩnh khí, theo lệnh Bạch Kính Huyền phất tay, Phúc Sinh Đỉnh và Định Sa Thần Châm hai kiện pháp khí đồng thời xuất hiện trong thức hải.
Huyễn yêu cảm thấy ý đồ của Bạch Kính Huyền, châm biếm thúc giục yêu lực: "Tượng Phật đất qua sông, khó giữ, mà còn tự đưa tới cửa, thật cho rằng thể cứu nàng? Ta cũng nếm thử hương vị hồn phách tươi mới ."
Bạch Kính Huyền hừ lạnh một tiếng: "Ngươi mơ tưởng!"
Phúc Sinh Đỉnh lăng bay kết giới, phình to giữa trung, nuốt chửng đám thủy ngân lao tới.
Thủy ngân vô tận vô biên, thể biến hóa ngừng, chỉ con mắt thể đổi, cũng thể tăng lượng, nó mới là bản thể của Huyễn yêu.
nó so với bất cứ ai đều rõ nhược điểm của , cho nên khi Bạch Kính Huyền chỉ thị Hạ Thanh đưa tới những pháp bảo , nó một nữa chôn đôi mắt thủy ngân, khắp nơi bay nhảy, trốn tránh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-55-vay-nang-boi-thuong-cho-ta.html.]
Hạ Thanh theo sự sắp xếp của Bạch Kính Huyền, bấm tay niệm chú sử dụng Phúc Sinh Đỉnh, khiến Phúc Sinh Đỉnh di chuyển vị trí, ngừng ngầm chiếm những xúc tu thủy ngân kéo dài ngoài của Huyễn yêu.
Phúc Sinh Đỉnh thật lợi hại, Huyễn yêu chọc tức, thúc giục thủy ngân trong màn trời nhấc lên một cơn sóng thần.
Sóng lớn thủy ngân cao mấy trăm trượng nhào về phía Hạ Thanh, đối mặt với uy áp ngập trời như , Phúc Sinh Đỉnh cũng trở nên nhỏ bé yếu ớt.
Bạch Kính Huyền vươn tay vẫy một cái, Định Sa Thần Châm bay tay nàng.
Ngay đó, nàng ngưng tụ pháp lực thành một cây cung, Định Sa Thần Châm tầng tầng triển khai, biến thành mũi thương nóng rực đáp lên dây cung.
"Vèo..."
Mũi tên nhọn bay vụt ngoài, xuyên qua màn trời thủy ngân, chính xác b.ắ.n trúng con mắt ẩn lưng.
Huyễn yêu: "A a a a!!!!"
Màn thủy ngân che trời lấp đất ầm ầm tan nát, chỉ còn những hạt mưa rải rác rơi xuống kết giới bên ngoài hai Bạch Kính Huyền, dư uy còn nhiều.
Sau khi đám thủy ngân tan loạn, một phần Phúc Sinh Đỉnh luyện hóa, phần còn thì hóa thành tro tàn trong ngọn lửa dữ dội tỏa từ Định Sa Thần Châm.
Huyễn yêu lộ nguyên hình, Định Sa Thần Châm đ.â.m thủng mắt nó, m.á.u tươi màu đỏ tím ào ạt tuôn từ vết thương, mà nó thể trốn thoát.
"Đây là thứ gì!" Huyễn yêu gào thét t.h.ả.m thiết.
Dưới ngọn lửa thiêu đốt, con mắt to lớn cao mấy trượng của nó càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng chỉ còn lớn bằng nắm tay.
Mà mũi tên nhọn đ.â.m thể nó cũng thu nhỏ theo, biến thành một cây kim cang nhỏ như chiếc đũa, giam cầm hồn phách nó.
Thân thể nó như thủng một lỗ lớn, yêu lực cuồn cuộn ngừng tuôn từ lỗ thủng.
Bỗng nhiên, hàn ý sắc bén bao trùm nó, nó đột nhiên ngẩng đầu, liền thấy phía Bạch Kính Huyền tỏa hàng ngàn đạo kiếm quang.
là thần kỹ sở trường của Bạch Kính Huyền, T.ử Vi Kiếm Quyết.
Tim nó đập thình thịch, nguy cơ cận kề, bản năng sinh tồn của Huyễn yêu lập tức bùng phát, chút do dự lùi nhanh về phía .
Kiếm quang đuổi theo nó xa, cho đến khi tiến tầng phong ấn hư tổn một nửa , trúng .
Mà nơi phong ấn, quầng sáng rung động một tầng gợn sóng, trong tĩnh lặng, lớp chắn năng lượng chậm rãi chữa lành.
Hạ Thanh thấy tất cả, xem như đủ .
Quái vật thủy ngân rút lui, thiên địa thức hải khôi phục bình tĩnh, biển m.á.u chân cũng còn sôi trào.
"Đây coi như... thắng?" Hạ Thanh vẫn còn kinh hãi.
Bạch Kính Huyền rũ mắt, khuôn mặt trắng bệch lộ một nụ nhàn nhạt: "Đa tạ Thanh Nhi."
Hạ Thanh vốn tự hiểu lấy, dám nhận công lớn như .
May mà các nàng đ.á.n.h lui Huyễn yêu, cũng bảo vệ thể Bạch Kính Huyền, Hạ Thanh thở phào nhẹ nhõm, trái tim cũng trở lồ ng n.g.ự.c.
Đến lúc , Hạ Thanh mới thời gian rảnh rỗi quan sát kỹ cảnh nơi đây.
Bất luận tiên nhân tu sĩ, thức hải đều là hình thái tiềm thức sâu thẳm nhất của một .
Thức hải của Bạch Kính Huyền, thế nhưng hình dạng như thế , hoang vu tiêu điều.
Nói , nàng dường như còn từng thấy thức hải của chính .
Hạ Thanh suy nghĩ miên man, vẫn còn ngây , bỗng nhiên vai trĩu xuống, bên cạnh sát gần nàng, tựa đầu lên vai nàng.
"Mệt ?" Hạ Thanh hỏi nàng.
Bạch Kính Huyền tựa như đến sức gật đầu cũng , chỉ thở nhẹ hừ một tiếng: "Ừ."
Hạ Thanh vẫn im động, để Bạch Kính Huyền dựa : "Vậy nàng nghỉ một lát."
"Vừa như cũng gi3t c.h.ế.t con Huyễn yêu ?" Hạ Thanh dò hỏi.
Hồi lâu, thấy đáp .
Nàng nghiêng đầu, mắt xuống, thấy đôi mắt Bạch Kính Huyền nhắm nghiền, như ngủ .
Khi nhắm mắt , vẻ lạnh lùng nhàn nhạt trong đôi mắt thanh hàn lặng lẽ ẩn .
Hôm nay sắc mặt nàng quá trắng, vẻ mệt mỏi giữa đôi mày giấu , lòng Hạ Thanh nghẹn , cuối cùng vẫn là đau lòng.
nàng cảm thấy, tình cảm của nàng đối với Bạch Kính Huyền, hẳn là vẫn đến giai đoạn yêu.
Dù các nàng mập mờ, thử tìm hiểu, nhưng nhiều hơn vẫn là sự áy náy và bất đắc dĩ còn sót khi dòng lũ vận mệnh nghiền qua.
Hạ Thanh từng nghĩ tới, một ngày nào đó, nàng thể trải nghiệm một tình cảm cực đoan như .
"Vì thở dài?" Bên tai, Bạch Kính Huyền nhợt nhạt nhỏ.
Hạ Thanh nghiêng mắt, ngoài ý : "Nàng còn tỉnh?"
"Nếu ngủ , chẳng thấy Thanh Nhi ?" Hàng mi đậm của Bạch Kính Huyền run rẩy, chậm rãi mở , "Cũng thấy tiếng thở dài nhẹ nhàng của Thanh Nhi."
Hạ Thanh lảng tránh ánh mắt, vô cùng hổ thẹn: "Là hại nàng."
Bạch Kính Huyền ngẩng đầu, nghiêng mặt Hạ Thanh.
Hạ Thanh đang thầm hạ quyết tâm, chợt hai ngón tay nâng cằm nàng lên, nhẹ nhàng xoay mặt nàng qua.
Một đôi mắt sâu thẳm uyển chuyển dịu dàng đ.â.m nơi m3m mại nhất trong lòng nàng.
Đôi môi đỏ mọng của Bạch Kính Huyền khẽ mở, giọng chậm rãi: "Vậy... nàng bồi thường cho ."