Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 5: Ngươi có phục hay không

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lời Hạ Thanh thốt , lôi đài im lặng trong chớp mắt, tiếng nghị luận cũng ngừng bặt.

Trên khán đài, Bạch Kính Huyền giãn mày, băng sương trong đáy mắt tan , lộ chút ý .

"Tần trưởng lão."

Ánh mắt Bạch Kính Huyền rời Hạ Thanh, giơ tay hiệu cho một trưởng lão phía tiến lên.

Tần trưởng lão khẽ khom lưng, vẻ mặt cung kính: "Phong chủ."

Chỉ Bạch Kính Huyền : "Điều tra rõ chuyện , nửa canh giờ mà tra rõ ràng, các ngươi thế nào."

Thí luyện ở đỉnh phong là cuộc khảo thí tuyển chọn nhân tài do Cửu Dao Xuyên phụng chiếu tiên cung tổ chức, dự thi nếu thông qua khảo hạch sẽ cơ hội tiên cung tu hành.

Chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày diễn thí luyện, so tài năm châu chỉ kiểm tra thành quả tu hành của các t.ử, mà còn là vòng sơ loại cho cuộc thí luyện ba tháng .

Quy trình luận bàn hẳn là định , thể tùy tiện sửa đổi, tên Hạ Thanh hôm qua mới thêm danh sách, dù sắp xếp đối thủ cho nàng, cũng tuyệt đối đặt ở trận đầu.

Hiển nhiên vì Bạch Kính Huyền bế quan quá lâu, phong quên mất quy cũ.

Tần trưởng lão , tim đột nhiên run rẩy, ngũ quan mặt nhăn nhúm .

T.ử Tiêu Phong là ngọn núi cao nhất phía nam Cửu Dao Xuyên, thế núi kéo dài vô tận, thông đến Tứ Hải Bát Hoang, vì địa thế hiểm trở mà ít lui tới.

Trăm năm , Bạch Kính Huyền vì chuyện cũ rời khỏi tiên cung vân du tứ hải, khi đến T.ử Tiêu Phong ở phía nam, cảm thấy linh khí nơi đây vô cùng dồi dào, hơn nữa phong cảnh tuyệt , khiến minh tâm tịnh khí, liền từ đó định cư, tu dưỡng tính.

Ngày nọ, hai vị chân tiên đ.á.n.h T.ử Tiêu Phong, núi sông rung chuyển, tiếng nổ điếc tai, quấy nhiễu Bạch Kính Huyền.

Trận chiến tình hình cụ thể thế nào sách sử ghi , nhưng lời đồn đại, một trong hai Bạch Kính Huyền gi3t c.h.ế.t mặt đến từ tiên cung.

Tiên cung đối với chuyện phản hồi, từ đó về , thanh danh T.ử Tiêu Phong vang dội, các tán tu khắp nơi lũ lượt kéo đến nương nhờ, tôn Bạch Kính Huyền chủ nhân T.ử Tiêu Phong.

Người ngoài lẽ nội tình, nhưng khi Bạch Kính Huyền dứt lời, các trưởng lão đều tái mét mặt mày.

Trên lôi đài, Hàn T.ử Khiếu híp mắt đ.á.n.h giá Hạ Thanh, lát nhạo : "Nếu ngươi thật sự bản lĩnh thì sẽ cần khác mặt giúp đỡ, cố vẻ , ở chỗ tác dụng !"

Lời hợp ý, nửa câu cũng ngại nhiều, Hạ Thanh cần nhiều lời nữa, khơi mào cây côn trong tay: "Vậy thì đến đây ."

Hạ Thanh thích gây chuyện, nhưng nghĩa là nàng sợ phiền phức. Thần Châu đại địa nội hàm sâu sắc, lý lẽ thông thì nàng cũng thể dùng chút quyền cước.

Nàng xem thử, những tiên nhân trong sách rốt cuộc bao nhiêu thần thông.

"Hừ!" Hàn T.ử Khiếu căn bản để Hạ Thanh mắt, rút kiếm vẽ một đạo phù chú giữa trung.

Kiếm khí một hóa ngàn, như mưa rào trút xuống.

Hạ Thanh nhạy bén ngửi thấy nguy cơ.

Nguyên cũng là tu hành, tuy rằng trời sinh phế vật, nhưng tuyệt đối lười biếng, đối với nguy cơ ít nhiều cũng chút mẫn cảm.

Dù kiếm khí vô hình, thể nàng vẫn phản ứng theo bản năng của sự huấn luyện lâu dài, chút do dự lùi nhanh về phía .

Chỉ một loạt tiếng giòn tan, kiếm khí b.ắ.n tới như mưa đập mặt đất, như s.ú.n.g máy để những lỗ đạn liên tiếp mặt đất.

Đá vụn văng tung tóe, sắc bén như lưỡi d.a.o, chỉ cần khẽ chạm cũng thể thấy m.á.u.

Hạ Thanh lập tức lùi đến mép lôi đài, cây côn chống xuống đất bật lên , tránh đạo kiếm khí cuối cùng.

Dưới đài, t.ử Thiên Lương Châu hả hê: "Phong chủ xuất quan mà Hạ Thanh quên mất là ai , xem là thứ gì, dám cãi với Hàn sư !"

Một t.ử khác phụ họa: "Không sai, một chiêu của Hàn sư mà nàng còn đỡ !"

Các trưởng lão thấy cảnh tượng đều lo lắng sốt ruột.

Hạ Thanh bất kỳ pháp thuật nào, đ.á.n.h với Hàn T.ử Khiếu chắc chắn thua, nhưng Bạch Kính Huyền lệnh dừng , bọn họ ai cũng dám tùy tiện nhúng tay.

Trên lôi đài, kiếm vũ ngừng, Hạ Thanh ngước mắt khắp bốn phía, ý niệm khẽ động.

Kiếm khí như gió, đến vô ảnh vô tung, Khôn địa tan hoang, là quẻ tượng mộc khắc thổ, thành quẻ, Phong Địa Quan.

Quẻ Quan, ngoài xem thế, trong xem tâm, quẻ tuyệt cảnh vô sinh.

Quẻ thượng là khách, quẻ hạ là chủ, chủ ba biến, ngày một tăng, ngày hai suy, ngày ba tàn.

Nhị, tam tất bại, phương pháp phá cục chỉ còn thứ nhất.

Bình tĩnh xem thời cuộc, vạn sự chuyển cơ, cần hóa động thành chủ động, thời cơ chỉ một , thoáng qua sẽ còn.

Hạ Thanh thấy rõ thế cục, trong lòng suy nghĩ, quyết định.

Lập tức lấy bất biến ứng vạn biến, chờ đối phương chiêu thức hết, từ đó tìm kiếm cơ hội thừa thắng xông lên.

Kiếm gỗ của Hàn T.ử Khiếu xoay tròn, kiếm quang hình quạt lập tức bay tới.

Hạ Thanh dựa bản năng hạ eo né tránh, giây tiếp theo, vèo vèo kiếm khí sượt qua mặt nàng, cắt đứt mấy sợi tóc.

Không ngờ Hạ Thanh thể trốn tránh như , Hàn T.ử Khiếu một chiêu thất bại, nhếch miệng lạnh: "Lại đến, xem ngươi thể cầm cự bao lâu!"

Bên lôi đài, vài t.ử Thiên Đồng Châu nhỏ giọng bàn luận tình hình, cuối cùng đưa chủ đề đến uy vọng cao nhất trong họ: "Liễu sư tỷ, theo tỷ thấy, Hạ Thanh thể đỡ mấy chiêu của Hàn T.ử Khiếu?"

Liễu Hạm Vân , chống cằm suy nghĩ: "Nếu xét theo lý, Hạ sư phần thắng, trong mười chiêu sẽ thấy rõ thắng bại, bất quá ..."

Thấy nàng lửng chừng, cố ý gây tò mò, mấy sư vội hỏi: "Bất quá cái gì?"

Khóe môi Liễu Hạm Vân khẽ cong lên: "Ta cảm thấy Hạ sư phi thường, lẽ còn giấu tài cũng chừng, cần đầy quá thì sẽ tràn, khiêm tốn thì lợi, Hàn T.ử Khiếu quá kiêu ngạo, chỉ sợ cẩn thận tự rước họa ."

Các sư nửa hiểu nửa , trong lòng nghi hoặc: "Liễu sư tỷ cảm thấy Hạ Thanh khả năng thắng?"

Liễu Hạm Vân đáp, chỉ .

Trên lôi đài thế cục nghiêng về một phía, Hạ Thanh chạy trối c.h.ế.t, nào còn vẻ kiên cường lúc mới lên đài.

Hàn T.ử Khiếu càng thêm bừa bãi, nhạo : "Ta tưởng ngươi bản lĩnh gì, hóa chỉ là một con chuột già ranh ma!"

Vèo một đạo kiếm khí bay qua, Hạ Thanh tránh kịp, vai áo rạch một tiếng "xoẹt", vết m.á.u chậm rãi chảy .

do thể chất đặc biệt của nàng , vết thương cảm thấy đau lắm, nàng tại chỗ lăn một vòng, tránh những đạo kiếm khí còn .

Bạch Kính Huyền thấy ánh mắt lạnh lẽo, các trưởng lão xung quanh đến thở mạnh cũng dám.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-5-nguoi-co-phuc-hay-khong.html.]

Ngay lúc , một chấp sự nhanh chân bước tới, ghé tai nhỏ với Tần trưởng lão mấy câu.

Sắc mặt Tần trưởng lão đại biến, kinh hãi : "Ngươi cái gì? Lại chuyện !"

Bạch Kính Huyền , nghiêng mắt về phía họ: "Chuyện gì?"

Giọng thanh lãnh, khiến ở đó run cầm cập.

Yết hầu Tần trưởng lão run rẩy, đón nhận ánh mắt lạnh lẽo như băng của Bạch Kính Huyền, căng da đầu mở miệng: "Bẩm phong chủ, hôm qua quả thật âm thầm hỏi thăm thứ tự luận bàn năm châu, đối thủ của Hàn T.ử Khiếu, vốn là Hạ Thanh."

Lời dứt, nhiệt độ khí xung quanh đột ngột giảm xuống năm độ.

Vài vị trưởng lão chấp sự nín thở, đến đầu cũng dám ngẩng lên.

Bạch Kính Huyền bất quá bế quan mười năm, việc quản lý T.ử Tiêu Phong xảy sai sót lớn như , dám tưởng tượng hôm nay sẽ xảy chuyện gì.

Tần trưởng lão tư lịch thâm hậu, thấy dám mở miệng, chỉ thể cố gắng đè nén nỗi lo lắng, lấy hết can đảm lên tiếng: "Phong chủ, ngài thấy trận tỷ thí hôm nay..."

Bạch Kính Huyền vẫn nổi giận tại chỗ, mà là chớp mắt chằm chằm lên lôi đài.

Trầm ngâm một lát, nàng mới : "Có kết quả ."

Hạ Thanh nếu cầu xin nàng giúp đỡ, chứng tỏ trận chiến đến giờ nàng vẫn còn dư lực.

Vài vị trưởng lão hai mặt , Tần trưởng lão oán hận trừng mắt họ một cái, phân phó xuống : "Trước khi tỷ thí hôm nay kết thúc, các ngươi nhất định bắt kẻ quấy phá cho !"

Trên lôi đài vang lên một tiếng nổ lớn, một đạo kiếm khí nổ tung ngay bên chân Hạ Thanh, khí lãng hất tung nàng lên cao ba mét, đ.á.n.h thẳng mặt.

"Nên kết thúc !" Hàn T.ử Khiếu nắm chắc cơ hội, giơ hai ngón tay vuốt qua mũi kiếm, quyết định một chiêu định thắng.

Hắn niệm chú văn xong, thúc giục pháp lực, bên cạnh hình thành một vòng ánh sáng tím.

Trên bầu trời một tiếng sấm rền vang, mây cuồn cuộn, điện quang lóe lên.

Từng luồng hồ quang quấn lấy , tích tụ uy áp.

Hạ Thanh lăn mấy vòng mới dừng , đầy vết thương, ngẩng đầu, ánh điện ch.ói mắt chiếu đồng t.ử.

Chấn là Lôi, quẻ tượng đổi.

Ngực nàng kịch liệt phập phồng, hô hấp dồn dập, trong tầm tay rơi rụng mấy viên đá.

Đá dính m.á.u tươi, cho thấy cục diện thủ thổ tương khắc.

Sơn Thủy Mông.

Vạn vật mới sinh, núi trở thành hiểm trở đường thủy, chuyển cơ lặng lẽ xuất hiện.

Hàn T.ử Khiếu vẫn luôn dốc sức tấn công, tiêu hao lớn, mà chiêu cần tích lũy lực lượng, thể thấy giờ phút chính là thời cơ hành động của nàng.

Hạ Thanh hết sức tập trung, niệm thầm tâm quyết.

Thành bại tại một , nàng chỉ thể buông tay đ.á.n.h cược.

Ầm vang một tiếng sấm sét giáng xuống, lôi đài thoáng chốc khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g mù mịt.

Mọi nhón chân mong chờ, trận chiến kéo dài lâu như , cũng nên kết quả.

Lại Hạ Thanh còn thể dậy rời .

Đợi khói bụi tan , giữa trống rỗng, quỳ sát đất mà biến mất dấu vết.

Hàn T.ử Khiếu thấy giật .

Bốn phía lôi đài bỗng nhiên vang lên tiếng kinh hô, Hàn T.ử Khiếu theo tiếng , thấy bóng dáng Hạ Thanh.

Một cây côn dài từ lưng vung tới, hề hoa mỹ đ.á.n.h trúng vai .

"Ca!"

Gậy gỗ theo tiếng mà gãy, Hàn T.ử Khiếu nhanh ch.óng hồn, nghiêng tránh đòn tiếp theo của Hạ Thanh.

Một kích thành công, Hạ Thanh lùi mà tiến tới, ánh mắt sáng ngời như đêm, hai tay hợp n.g.ự.c, niệm một ấn quyết cổ quái.

Pháp thuật?!

Đồng t.ử Hàn T.ử Khiếu co rút , theo bản năng lùi nhanh về phía .

Không ngờ dịch chân nửa bước, Hạ Thanh trở tay dùng nửa cây gậy gỗ còn đ.á.n.h trúng đùi khiến chân khuỵu xuống.

Hàn T.ử Khiếu lảo đảo quỳ xuống, hồn, mới nhận chiêu thức cổ quái của Hạ Thanh chỉ là hư chiêu.

"Sơn Thủy Mông, Tam Hào Biến, Phong Sơn Cổ, Thủy Sinh Mộc, Mộc Khắc Thổ." Hạ Thanh lẩm bẩm trong miệng, vung tay, cây côn đ.á.n.h trúng má Hàn T.ử Khiếu.

Máu tươi lẫn răng văng khỏi miệng Hàn T.ử Khiếu.

Như thế, đoạn côn trong tay Hạ Thanh hợp với mười phần còn , đ.á.n.h đến mặt mũi Hàn T.ử Khiếu bầm dập, từ đầu đến cuối thi triển bất kỳ thuật pháp nào.

Mây dông trời dần tan, lôi đài im phăng phắc.

Trên đài, Hạ Thanh một chân đá ngã Hàn T.ử Khiếu, nhảy lên giẫm n.g.ự.c , dùng đầu nhọn của đoạn gậy gỗ chống yết hầu : "Thành giả vi vương bại giả khấu, ngươi phục ?"

__________

Lời của editor: bộ nhiều về Kinh Dịch và quẻ tượng, thật sự khó dịch, nếu sai sót ở những quẻ tượng, xin thông cảm.

1. "Thành giả vi vương bại giả khấu" nghĩa: thắng vua, thua giặc.

2. "Sơn Thủy Mông, Tam Hào Biến, Phong Sơn Cổ, Thủy Sinh Mộc, Mộc Khắc Thổ."

Kinh Dịch (易经 - Yì Jīng), một hệ thống triết học và bói toán cổ đại của Trung Quốc, phần tra tài liệu Google và Baidu, dịch phần đây, chỉ mang tính tham khảo.

Quẻ Sơn Thủy Mông (䷃). Đây là một trong 64 quẻ của Kinh Dịch, mang ý nghĩa m.ô.n.g , u tối, cần khai sáng, giáo d.ụ.c. "Sơn" (山) là núi, "Thủy" (水) là nước, quẻ hình tượng núi ở , nước ở .

Ba hào biến. Trong mỗi quẻ của Kinh Dịch 6 hào (vạch ngang liền hoặc đứt). "Biến" (变) chỉ sự đổi của một hoặc nhiều hào, dẫn đến sự chuyển hóa sang một quẻ khác. "Tam hào biến" nghĩa là hào thứ ba (tính từ lên) của quẻ Sơn Thủy Mông biến đổi. Sự biến đổi sẽ tạo một quẻ mới.

Quẻ Sơn Phong Cổ (䷑). Đây là quẻ mà quẻ Sơn Thủy Mông biến thành khi hào thứ ba đổi. Quẻ mang ý nghĩa hư hỏng, đổ nát, cần sửa chữa, chấn chỉnh. "Sơn" (山) là núi, "Phong" (风) là gió, quẻ hình tượng núi ở , gió ở .

Thủy sinh Mộc. Đây là một nguyên lý trong Ngũ Hành (五行). "Thủy" (水) là nước, "Mộc" (木) là gỗ. "Sinh" (生) nghĩa là tương sinh, nuôi dưỡng. Nước nuôi dưỡng cây cối, do đó Thủy sinh Mộc.

Mộc khắc Thổ. Đây cũng là một nguyên lý trong Ngũ Hành. "Mộc" (木) là gỗ, "Thổ" (土) là đất. "Khắc" (克) nghĩa là tương khắc, chế ngự. Cây cối hút chất dinh dưỡng từ đất, suy yếu đất, do đó Mộc khắc Thổ.

 

 

Loading...