Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 49: Chít chít chít chít chít chít chít!
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:48:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh sáng rực rỡ lóe lên trong chớp mắt vụt tắt, những hoa văn nóng bỏng bề mặt Định Sa Thần Châm mờ .
Hình thái co rút , biến trở về một cây chày sắt.
Mà Hạ Thanh thì chiêu cảm thấy thể rút cạn, còn sức lực khống chế thăng bằng, từ cao rơi xuống.
May mà bùn đất mềm mại, Hạ Thanh rơi xuống mặt xám mày tro, nhưng nguy hiểm đến tính mạng.
Nàng vội vàng ngẩng đầu, liền thấy Cự Linh vẫn khí thế hùng vĩ, giữ nguyên tư thế vung rìu nhúc nhích.
Trong lòng Hạ Thanh lo sợ bất an, lẽ nào Định Sa Thần Châm chỉ là đồ trang trí, chút tác dụng nào?
dù như thế, nàng cũng chỉ thể nhận mệnh, bởi vì nàng còn sức tái chiến.
Trên cao mấy trượng, Cự Linh chậm rãi đầu.
Hạ Thanh: "!"
Giây tiếp theo, cán rìu lớn gãy đôi, khu hồn vong linh ầm ầm tan nát.
Đám lươn yêu đầy đất cũng sôi nổi rút lui, nhảy vũng bùn, trái tim Hạ Thanh cuối cùng cũng d.ư.ợ.c nhẹ nhõm, "bùm" một tiếng phịch xuống đất.
Việc đến nước , còn thèm bận tâm bùn dơ , nghỉ ngơi lấy sức .
Bên ngoài động tĩnh lớn như cuối cùng vẫn đ.á.n.h thức Bạch Kính Huyền, chồn tuyết nhỏ từ trong lòng Hạ Thanh thò đầu , đôi mắt buồn ngủ mơ màng xung quanh.
Một lát , vẻ buồn ngủ trong mắt nó chậm rãi tan , đó là sự kinh ngạc khó tin.
Trong khí vẫn còn dư hồn lực vong linh tan hết, mà cả Hạ Thanh dính đầy bùn, gần như biến thành một pho tượng đất.
"Nàng cũng xem như tỉnh ." Hạ Thanh thở d ốc, liếc vật nhỏ đang dụi đầu trong lồ ng n.g.ự.c, đôi mắt ý mà đảo một vòng, đột nhiên giơ tay quệt một vệt bùn lên đầu chồn tuyết nhỏ, "Đồng cam cộng khổ."
Chồn tuyết nhỏ: "......"
Nhìn đám lông đầu chồn tuyết nhỏ bùn ướt át bết , Hạ Thanh buồn nheo mắt.
Bang.
Từ xa trung bay tới một vốc bùn, bất ngờ chụp thẳng mặt Hạ Thanh.
Phúc Sinh Đỉnh và Định Sa Thần Châm lơ lửng trong trung giây lát, vì Hạ Thanh kiệt sức, cũng nối tiếp rơi xuống, b.ắ.n lên từng chùm nước bùn.
Lúc đến lượt Hạ Thanh cạn lời, cùng chồn tuyết nhỏ mắt to trừng mắt nhỏ.
Quả báo đến cũng quá nhanh.
chồn tuyết nhỏ "chít chít" khúc khích.
Hạ Thanh dứt khoát bế nó lên, mượn bộ lông nó lau mặt.
Bạch Kính Huyền đương nhiên ghét bỏ thứ bùn đen hôi , bốn chân ngắn sức chống cự, liên tục đẩy Hạ Thanh.
"Haizz, tình cảm của nàng đối với cũng chỉ đến mức thôi ?" Hạ Thanh cố ý kéo dài giọng điệu, ngữ điệu cuối câu luyến láy, vẻ ủy khuất, "Bùn mờ mắt , nàng giúp lau chút thì ?"
Bạch Kính Huyền: "......"
Lau thì lau, nhưng ai dùng bụng mà lau!
nàng cũng chịu nổi Hạ Thanh nũng như , rõ đối phương cố ý nghịch ngợm, nàng vẫn thả lỏng thể, tùy ý Hạ Thanh vùi cả khuôn mặt dính đầy bùn chiếc bụng mềm mại của .
Hạ Thanh đạt mục đích, ôm chồn tuyết nhỏ hề sạch sẽ cọ mạnh hai cái, dù cũng lau bùn mặt.
Vài câu tùy tiện thể khiến Bạch Kính Huyền từ bỏ chống cự, Hạ Thanh cảm thấy buồn , đồng thời trong lòng ngứa ngáy, đành lòng tiếp tục trêu chọc nàng.
Đợi thể lực khôi phục một chút, nàng ôm chồn tuyết nhỏ dậy, giơ tay triệu hồi Phúc Sinh Đỉnh và Định Sa Thần Châm.
Nói đến, cái Định Sa Thần Châm , uy lực thật sự vượt ngoài dự kiến của Hạ Thanh.
Vật tên tương tự Định Hải Thần Châm, nhưng cách dùng giống , xem như là hàng nhái thì cũng khá tâm.
Vong hồn trấn giữ thần bia Hạ Thanh tiêu diệt, kết giới bao phủ đầm lầy vẫn biến mất.
Hạ Thanh giắt Định Sa Thần Châm lưng, ngay đó ném Phúc Sinh Đỉnh xuống đầm lầy, dùng chút pháp lực còn , điều khiển Phúc Sinh Đỉnh nữa lẻn xuống bùn.
Lần , Phúc Sinh Đỉnh thuận lợi bao trùm khối hắc thạch, cũng nhấc bộ nó lên khỏi bùn đất.
Phúc Sinh Đỉnh thành nhiệm vụ, bay vọt lên trung, phun một ngụm đầy nước bùn, lúc mới bay tay Hạ Thanh.
Hạ Thanh nâng tiểu đỉnh kinh ngạc: "Ngươi còn sạch sẽ."
Phúc Sinh Đỉnh xoay tròn trong tay nàng, tựa hồ đáp nàng.
Hạ Thanh dùng hai ngón tay khẽ chạm đỉnh, khối hắc thạch hút đỉnh liền bay từ miệng đỉnh, lơ lửng trung tiểu đỉnh.
Vật rơi tay Hạ Thanh, chỉ lớn bằng bàn tay, bề mặt chữ, nhưng khắc một vài hoa văn phức tạp, thoạt giống một chiếc lệnh bài.
Công dụng cụ thể Hạ Thanh cũng rõ, liền tạm thời cất nó Phúc Sinh Đỉnh.
Hắc thạch Hạ Thanh thu , trong hư quả nhiên sự đổi.
Hạ Thanh phóng mắt quanh, cảnh tượng bên ngoài vũng bùn xảy biến hóa, lúc sương mù mờ mịt, hơn nữa mênh m.ô.n.g vô bờ, hiện giờ thể thấy rõ những nơi xa hơn một chút, khe nứt, vách đá, còn tàn tích kiến trúc.
Cảm ứng từ khế ước lâm thời mu bàn tay càng thêm rõ ràng, Hạ Thanh định nhấc chân, thấy dấu vết bỗng nhiên sáng lên ánh sáng đỏ rực.
Chồn tuyết nhỏ bỗng chốc thò đầu , vẻ mặt ngưng trọng khuôn mặt nhỏ nhắn.
Hạ Thanh cảm nhận biến hóa trạng thái của khế ước, kết hợp với phản ứng của Bạch Kính Huyền, trong lòng đại khái dự cảm, nhưng chắc chắn, bèn chần chờ hỏi Bạch Kính Huyền để xác nhận: "Khế ước động tĩnh, chẳng lẽ Liễu sư tỷ gặp nguy hiểm?"
Chồn tuyết nhỏ gật gật đầu, xác nhận phỏng đoán của Hạ Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-49-chit-chit-chit-chit-chit-chit-chit.html.]
Nghĩ đến, khi Hạ Thanh giao chiến với Cự Linh, Liễu Hạm Vân cũng thể cảm nhận biến hóa trạng thái của nàng.
Có lẽ Liễu Hạm Vân lo lắng cho nàng, vội vã đến đường, gặp nguy hiểm gì đó.
Dù di tích hoang cổ cũng là chiến trường thượng cổ, thông Thiên cung, đạt Ma Uyên, tùy tiện gặp yêu vật nào cũng thực lực tầm thường, dù đến Đại Thừa cảnh, cũng kém ngưỡng cửa Đại Thừa cảnh bao nhiêu.
Hạ Thanh tìm đường về phía : "Chúng mau chi viện Liễu sư tỷ."
Vừa trải qua một trận đại chiến, nàng kiệt sức, nhanh, đến bên đầm lầy, phía bỗng nhiên xuất hiện một bóng chặn đường.
Là Tiểu Thảo Tinh chạy trốn trong trận chiến.
Hạ Thanh dừng bước, khẽ nhướn mày: "Ngươi còn dám ?"
Vừa bỏ chạy khi lâm trận hại nàng suýt c.h.ế.t tay cự linh, Tiểu Thảo Tinh đáng dạy dỗ một bài lớn.
Không ngờ, Tiểu Thảo Tinh "bùm" một tiếng quỳ xuống, dập đầu với Hạ Thanh.
"Ngươi quá lợi hại, thu t.ử !" Tiểu Thảo Tinh lớn tiếng , "Sư tôn tại thượng, xin nhận một lạy của t.ử!"
Hạ Thanh: "......"
"Ta thu ngươi t.ử, ngươi bái lạy cũng là bái công."
Tiểu Thảo Tinh ý chí kiên định, giọng vang dội: "Mặc kệ sư tôn đồng ý , từ hôm nay trở ngài chính là sư tôn của !"
Hạ Thanh trợn mắt nó: "Ta nghi ngờ ngươi cho ngươi giải độc, cho nên mới diễn trò ."
Tiểu Thảo Tinh nóng nảy: "Không , chỉ theo sư tôn tu luyện!"
Vẻ mặt nó khẩn thiết, giống dối.
Trong lòng Hạ Thanh bồn chồn, dáng vẻ, hình như là thật lòng?
Không đợi Hạ Thanh mở miệng nữa, nó "bùm bùm" liền dập đầu mấy cái vang trời.
Hạ Thanh cạn lời, dịu giọng khuyên nó: "Đạo của ngươi và cùng đường, sẽ dạy ngươi, hiện giờ kết giới giải, ngươi mau ch.óng rời , hướng thế giới vô biên cầu đạo pháp của ngươi !"
Tiểu Thảo Tinh nhất quyết chịu, thái độ vô cùng kiên trì: "Không cần, chỉ theo sư tôn! Học đạo pháp của sư tôn, xin ngài thu nhận t.ử !"
Hạ Thanh liên tục xua tay: "Không , thể nào."
Đạo pháp của chính nàng còn tu luyện rõ ràng , thể sư phụ khác.
Hơn nữa, với cái kịch bản cẩu huyết tùy thời thể trêu họa sát của nàng, tùy tiện thu đồ sẽ chỉ gây họa cho đồ nhi, nàng thể vô trách nhiệm như .
"Sư tôn chịu thu , chẳng lẽ là vì căn cơ tu luyện của , lọt mắt sư tôn?" Tiểu Thảo Tinh cân nhắc, đầu nghiêng ngả, "Sư tôn thích dạng gì? Đợi đạo hạnh của cao hơn một chút, thể biến thành dáng vẻ sư tôn thích!"
Hạ Thanh: "......"
Nàng còn gì, chồn tuyết nhỏ trong lòng yên.
Nó "vèo" một tiếng nhảy khỏi lòng Hạ Thanh, cùng Tiểu Thảo Tinh lăng giằng co.
"Chít chít chít chít chít chít chít!"
Tiểu chồn kêu chít chít một hồi, Tiểu Thảo Tinh thế nhưng lộ vẻ mặt tổn thương, chịu đả kích lớn.
Hạ Thanh vẻ mặt mộng bức.
Sao , bọn tinh quái các ngươi hóa thể giao tiếp bằng ý niệm ?
Tiểu Thảo Tinh ủy khuất vô cùng, đột nhiên nước mắt lưng tròng, kịp dậy, khổ sở đến lời.
Mà con tiểu tuyết chồn đối diện thì ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, khí vũ hiên ngang.
Hạ Thanh nhíu mày, liếc con vật nhỏ lông trắng đang ghen tuông quá độ, thắng nổi lòng hiếu kỳ, bèn hỏi Tiểu Thảo Tinh: "Nàng gì với ngươi?"
Tiểu Thảo Tinh chán nản lau nước mắt, nghẹn ngào thút thít : "Nàng nàng là đạo lữ tu hành của sư tôn, nếu nàng đồng ý, sư tôn tuyệt đối sẽ nhận khác, bảo đừng si tâm vọng tưởng nữa."
Hạ Thanh: "......"
Ừm, tuy rằng nhưng mà, thôi , kỳ thật cũng sai lệch lắm.
Hạ Thanh cam chịu lời Bạch Kính Huyền , thái độ rõ ràng.
Nàng im lặng khiến Tiểu Thảo Tinh càng thêm khổ sở, mà chồn tuyết nhỏ thì càng thêm kiêu ngạo, còn đầu nhảy lòng Hạ Thanh, bày một tư thế xuống thoải mái dễ chịu mà nó tự cho là tao nhã.
"Thì sư tôn thích Tiểu Thảo Tinh, thích hồ ly tinh!" Tiểu Thảo Tinh bỏ một câu như , lớn chạy .
Nhìn bóng dáng lùn tịt như củ cải của Tiểu Thảo Tinh chạy xa như một cơn gió xoáy, đầu óc Hạ Thanh hỗn loạn.
Nó chạy thì cứ chạy , còn mắng nữa chứ!
Bạch Kính Huyền tức giận đến cả lông dựng , nhe răng múa vuốt, đuổi theo Tiểu Thảo Tinh để lý luận một phen.
Lý luận thì đ.á.n.h cho một trận.
Nói bậy bạ gì, cái gì là hồ ly tinh! Nàng và Hạ Thanh là tiên lữ danh chính ngôn thuận!
Chồn tuyết nhỏ phi nửa đường Hạ Thanh một tay vớt về.
"Tiểu gia hoả , cái gì cũng hiểu, nên ngoan ngoãn học, còn đuổi theo trào lưu bái sư cái gì." Hạ Thanh miệng lải nhải, tay ngừng nghỉ, hết vuốt vuốt bộ lông lưng chồn tuyết nhỏ.
Bộ lông trắng như tuyết ban đầu nàng vuốt đến càng ngày càng bẩn.
Hạ Thanh kiêng nể gì vuốt lông chồn tuyết nhỏ, tức giận dậm chân một cái.
"Đây là hồ ly tinh, rõ ràng là chồn tinh, đến hồ ly với chồn còn phân biệt ."
Bạch Kính Huyền: "......"