Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 46: Đạo lữ khế ước

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:48:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Vừa "Định Sa Thần Châm", Hạ Thanh nghẹn họng.

Nàng xuyên câu chuyện thật sự quá kỳ lạ, đại lục man hoang thú nhân đành, hiện tại còn xuất hiện pháp khí "Định Hải Thần Châm" phiên bản lậu.

Liễu Hạm Vân hứng thú bừng bừng: "Ai nha, đây chắc là một bảo bối tệ, Hạ sư mau cất kỹ !"

Hạ Thanh: "......"

Việc đến nước , hình như thu cũng .

Tuy rằng nàng thật lòng cho rằng cái thứ cầm trong tay vô cùng mất mặt, nhưng thế giới trong truyện hình như ai nguyên hình của "Định Sa Thần Châm" là "Định Hải Thần Châm".

Hạ Thanh lời ném "Định Sa Thần Châm" trở Phúc Sinh Đỉnh cất kỹ.

Bởi vì trong lòng cảm thấy áy náy, nàng thậm chí còn thử nghiệm công dụng của "Định Sa Thần Châm".

về cũng dùng đến , Hạ Thanh thầm nghĩ.

Còn tưởng rằng bánh trời rơi xuống nhân ngon, kết quả vui mừng bao lâu, chung quy vẫn là Phúc Sinh Đỉnh thiết thực nhất, thể khiêng thể đ.á.n.h, còn thể chứa đồ.

Hạ Thanh nhắc nhiều đến cái pháp bảo nhái , năm ngón tay khẽ động thu hồi Phúc Sinh Đỉnh, đó : "Đi thôi, chúng trì hoãn ít thời gian, vẫn là nhanh di tích hoang cổ."

Nói xong, nàng nhớ tới gì đó, về phía Liễu Hạm Vân: "Sư tỷ, thể của tỷ khỏe ?"

Bị Bạch Kính Huyền rút cạn pháp lực trong cơ thể, chỉ sợ trong thời gian ngắn thể lên đường.

Hạ Thanh thầm nghĩ sơ suất, lập tức sửa lời: "Hay là vẫn tìm một chỗ nghỉ chân một chút, nghỉ ngơi một ngày ."

Liễu Hạm Vân : "Ta khỏe mà, vấn đề gì, cần nghỉ ngơi! Đi thôi!"

Không đợi Hạ Thanh trả lời, nàng quanh phán đoán phương vị, nhấc chân bước .

"Đi hướng bên !"

Liễu Hạm Vân bước như bay, Hạ Thanh theo phía nàng, thầm than phục.

Thể chất của sư tỷ quả thực quá .

Nàng Bạch Kính Huyền hút một chút, nghỉ ngơi ước chừng cả đêm mới miễn cưỡng khôi phục, Liễu Hạm Vân chỉ cần một nén nhang thời gian là thể tự nhiên hành động.

Thấy , Hạ Thanh bỗng nhiên giải tỏa một khúc mắc.

Sao nàng cảm thấy trời xui đất khiến Phúc Sinh Đỉnh, dù đoạt mất vai chính của Liễu Hạm Vân, cũng sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của Liễu Hạm Vân?

Căn bản khả năng.

Bởi vì thiên phú tu luyện của hai cùng đẳng cấp.

Ý thức điểm , nỗi lòng tích tụ của Hạ Thanh dần cởi bỏ, ngay cả bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Cứ như bôn ba hơn một tháng, Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân rốt cuộc đến cửa di tích hoang cổ.

Di tích hoang cổ là chiến trường thượng cổ thần ma giao chiến, chiến tranh phế tích gian hỗn loạn, tách biệt với đại lục ma hoang, chỉ mấy khe nứt hư liên kết với nó.

Đồng thời, di tích hoang cổ gần Ma Uyên, bên trong chiến trường cũng một khe nứt hư thông với Ma Uyên.

Ma tộc tàn nhẫn hung ác, tương truyền ma lấy thức ăn, nuốt sống thịt , uống m.á.u , nếu di tích hoang cổ còn sót thần lực áp chế lực lượng Ma tộc, chỉ sợ đám Ma tộc sớm tràn man hoang điều ác.

Mà Ma tộc sở dĩ trấn áp trong Ma Uyên, chính là tiên thần thời thượng cổ dùng thở cuối cùng phối hợp với thế lực Nhân tộc Yêu tộc ở man hoang, cùng đ.á.n.h đuổi ma tộc Ma Uyên.

Bởi , Ma tộc đối với Tiên tộc, Thần tộc, thậm chí Yêu tộc, Nhân tộc, đều hận thấu xương.

Di tích hoang cổ trấn áp Ma Uyên, cách Ma Uyên cực gần, nếu tình huống đặc biệt, ai nguyện ý đến cửa nhà Ma tộc lung tung lảng vảng.

Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân mất gần nửa tháng mới tìm một khe nứt hư tương đối định.

khe nứt quá nhỏ, chỉ thể cho một qua.

Nhìn khe hở hư lập lòe d.a.o động quỷ dị, da đầu Hạ Thanh tê dại, yên tâm hỏi: "Đi từ đây, chúng thể lạc ?"

Liễu Hạm Vân trầm ngâm giây lát, gật đầu : "Có thể, trạng thái khe nứt định, đại khái sẽ phân tán."

Hạ Thanh , vẻ mặt lo lắng, nhíu mày cân nhắc: "Chắc chắn cách nào đó để cùng mới đúng."

Trước khi xuất phát, nữ hoàng thú nhân từng phái đội ngũ đến di tích hoang cổ đồng hành cùng Hạ Thanh, nếu thể nhiều cùng lúc tiến , phái bao nhiêu nhân thủ cũng ý nghĩa thực tế.

Liễu Hạm Vân gãi gãi ót, đây là lĩnh vực kiến thức mù mờ của nàng.

Ngay lúc , chồn tuyết nhỏ nhảy lên vai Hạ Thanh, móng vuốt nhỏ vẫy vẫy, hiệu cho Hạ Thanh nâng cánh tay lên.

Liễu Hạm Vân hiểu ý của chồn tuyết nhỏ, Hạ Thanh nâng một bên cánh tay lên.

Cchồn tuyết nhỏ dùng một móng vuốt nhỏ đặt lên tay Hạ Thanh, móng vuốt cào cào lòng bàn tay Hạ Thanh, chỉ chốc lát , mu bàn tay Hạ Thanh xuất hiện một hình cánh hoa.

Liễu Hạm Vân nhận : "Khế ước lâm thời!"

"Khế ước lâm thời?" Hạ Thanh hình hoa văn mu bàn tay, nghi hoặc, "Cái ích gì?"

Liễu Hạm Vân nấy: "Có thể cảm ứng khí tức của cùng ký khế ước, định vị phương hướng, còn thể thông qua biến hóa của văn ấn để phán đoán trạng thái sinh tồn của đối phương."

Hạ Thanh "ồ" một tiếng, pháp thuật thật là thứ kỳ diệu, cực kỳ giống hệ thống định vị GPS của xã hội hiện đại.

Còn cao cấp hơn GPS nữa.

Liễu Hạm Vân vẫn thể tin : "Con chồn nhỏ của còn thi triển pháp thuật khế ước cao thâm như ? Muội dạy nó?"

"Tỷ xem giống loại pháp thuật ?" Hạ Thanh xòe tay nhún vai, "Con chồn nhỏ của chúng thầy dạy cũng hiểu, thiên phú dị bẩm."

Nói , nàng về phía tiểu chồn tuyết nhỏ vai, tủm tỉm giơ cằm lên: " ?"

Chồn tuyết nhỏ vẫy vẫy đuôi, bỗng nhiên nhỏ bé tiến lên, dùng ch.óp mũi chạm trán Hạ Thanh, coi như đáp .

Liễu Hạm Vân thấy , hai mắt sáng lấp lánh, chỉ trán áp sát chồn tuyết nhỏ: "Chồn nhỏ, cũng chạm !"

Giây tiếp theo, mặt nàng xuất hiện mấy vết cào đỏ ch.ót.

Khóe mắt Liễu Hạm Vân ngấn nước mắt: "Quá đáng! Biết ngươi bất công, nhưng ngờ bất công đến !"

Hạ Thanh: "......"

Mắt nàng d.a.o động, gương mặt thoáng ửng hồng khó nhận .

May mà Liễu Hạm Vân chồn tuyết nhỏ chính là Bạch Kính Huyền.

"Không chạm thì chạm!" Liễu Hạm Vân giơ tay về phía chồn tuyết nhỏ, "Khế ước lâm thời dù cũng cho một cái chứ?"

Đối mặt với yêu cầu hợp lý của Liễu Hạm Vân, tiểu tuyết chồn thờ ơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-46-dao-lu-khe-uoc.html.]

Liễu Hạm Vân bất đắc dĩ, chỉ thể cầu cứu Hạ Thanh.

Hạ Thanh bất đắc dĩ lên tiếng: "Giúp sư tỷ một cái ."

Chồn tuyết nhỏ lúc mới miễn cưỡng vẫy vẫy móng vuốt nhỏ, qua loa vẽ một hình bát quái lớn mu bàn tay Liễu Hạm Vân.

Liễu Hạm Vân mắt trợn ngược: "Thật quá đáng!!!"

Hạ Thanh thật sự nhịn , bất cẩn bật , đợi Liễu Hạm Vân vẻ mặt tổn thương qua, nàng mới nén hắng giọng, khuyên giải an ủi: "Chỉ là một khế ước lâm thời, đợi chúng tìm m.á.u kỳ thú từ di tích ngoài, hủy bỏ là ."

Khế ước vẽ lên , sửa là thể sửa, Liễu Hạm Vân tuy rằng uể oải, nhưng cũng hiểu chuyện, hề so đo.

Liễu Hạm Vân thở dài một : "Ta xem như hiểu rõ, con chồn nhỏ nuôi , kiếp chắc chắn thù oán với !"

Hạ Thanh liếc xéo chồn tuyết nhỏ một cái, thầm nghĩ: Biết chừng là kiếp kết oán cũng nên.

"Việc nên chậm trễ." Hạ Thanh chuyển chủ đề, "Chúng mau ch.óng xuất phát ."

Liễu Hạm Vân nhận mệnh bao trút giận, xua tay với Hạ Thanh, một chui khe nứt hư .

Thấy bóng dáng biến mất khe nứt, Hạ Thanh lúc mới bất đắc dĩ : "Nàng lớn tuổi như , sư tỷ sẽ buồn đó, đùa thôi mới ."

Chồn tuyết nhỏ Hạ Thanh, ỷ vẻ ngoài đáng yêu hiện tại, cái đuôi lơ đãng lắc lắc.

"Thôi ." Hạ Thanh lắc đầu, nhắc chuyện , "Dù nàng chắc chắn nặng nhẹ."

Tiểu tuyết chồn đầu, bình tĩnh sườn mặt Hạ Thanh.

Lại thấy Hạ Thanh cau mày về phía khe nứt hư , vẻ mặt lo lắng: "Lát nữa nàng và cũng sẽ lạc ?"

Nàng thật sự yên tâm lắm, bèn cẩn thận dặn dò: "Nếu nàng lạc một , thì tìm một chỗ trốn , đợi đến tìm nàng, ngàn vạn đừng tự mạo hiểm, ?"

Đôi mắt đen láy của chồn tuyết nhỏ sáng ngời thần.

Hạ Thanh xong, nó ngoan ngoãn lên tiếng đáp : "Chít."

"Vậy chúng cũng xuất phát , đừng để sư tỷ chờ lâu quá." Hạ Thanh hít sâu một , cất bước khe nứt.

Không gian hỗn loạn tạo thành áp lực lớn, đè ép cơ thể Hạ Thanh.

Trong khoảnh khắc đó, Hạ Thanh cảm thấy lồ ng n.g.ự.c nghẹn , khó thở, hơn nữa đầu váng mắt hoa.

Vì thế nàng thể nín thở ngưng thần, chờ cơn khó chịu khác thường tự động rút .

Áp lực giằng co nửa phút, đột nhiên giảm bớt.

Áp suất khí thoáng hạ thấp, nhưng so với hoang dã vẫn cao hơn ít, may mà vẫn trong phạm vi chịu đựng của cơ thể Hạ Thanh.

Thích ứng với mật độ vật chất hỗn loạn ở man hoang, đến một nơi quy tắc tự nhiên tương tự Tiên giới, Hạ Thanh đột nhiên chút khó thích ứng.

Không trung âm u, nơi gian hỗn loạn mặt trời và mặt trăng, chỉ lôi quang thỉnh thoảng lóe lên trong tầng mây chiếu sáng đại địa, mang đến những vệt sáng thoáng qua.

Trước mắt là những di tích đổ nát phong hóa tan hoang mặt đất, thể thấy là cảnh tượng bao la sâu thẳm.

"......"

Từ từ, bao la sâu thẳm?

Hạ Thanh cúi đầu xuống chân.

Hai chân nàng treo lơ lửng, cách mặt đất ít nhất còn vài chục trượng.

Sau một thoáng khựng ngắn ngủi, cơ thể bỗng nhiên mất trọng lượng, một lực hút khổng lồ kéo nàng xuống mặt đất.

"C.h.ế.t tiệt a a a a!!" Hạ Thanh kêu to.

Quy tắc tự nhiên của di tích hoang cổ tương tự Tiên giới, ngã từ độ cao như xuống, nàng chắc chắn sẽ tan xương nát thịt!

Ai đó cho nàng , vì nàng xui xẻo như !

Mắt thấy đại địa tấc tấc đến gần, Hạ Thanh tuyệt vọng nhắm mắt .

Kiếp coi như xong, đợi kiếp .

Xoẹt ——

Y phục vai Hạ Thanh căng , đồng thời bên tai truyền đến tiếng vải vóc rách, tốc độ rơi xuống của cơ thể cũng chậm đáng kể.

Nàng kinh ngạc mở to mắt, đầu về phía nguồn âm thanh.

Quần áo vai móng vuốt nhỏ của chồn tuyết bám c.h.ặ.t, mềm mại của nó treo ngược giữa trung, cái đuôi xoay tròn, thế nhưng bay lên như chuồn chuồn tre.

Hạ Thanh: "?!"

Quá kỳ lạ, nữa.

Quả nhiên là chồn tuyết nhỏ đang bay.

Đuôi chồn tuyết thể biến thành chuồn chuồn tre ?

Đầu óc Hạ Thanh hỗn loạn trong gió.

Không bao lâu, chồn tuyết nhỏ bằng sức kéo Hạ Thanh an chạm đất.

Hạ Thanh đặt chân xuống đất vững, nó liền nhanh như chớp chui lồ ng n.g.ự.c nàng.

Pháp lực của nó hạn chế, nhỏ bé thực tiện, chỉ bay một lát tiêu hao hết pháp lực còn sót trong cơ thể, khiến nó mệt lả, cần nghỉ ngơi thật kỹ.

Hạ Thanh ôm chồn tuyết nhỏ vẻ mặt mộng bức.

Rất lâu , nàng mới phản ứng , cuối cùng cũng chú ý đến một điểm quan trọng.

"Không , nàng ở cùng ?"

Không xuyên qua khe nứt sẽ phân tán ngẫu nhiên ?

Bóng dáng Liễu sư tỷ thấy , nhưng Bạch Kính Huyền cùng nàng đáp xuống cùng một chỗ.

Chẳng lẽ......

Hạ Thanh nhướn mày.

Là bởi vì nàng và Bạch Kính Huyền trời sinh một đôi, cho nên vận mệnh chiếu cố 'trúng vé ' sự kiện xác suất cực thấp?

Trong n.g.ự.c, chồn tuyết nhỏ động đậy tai, nhưng còn sức lực cũng rảnh phản ứng Hạ Thanh.

Có lẽ lâu , Hạ Thanh mới thể đáp án.

Thứ Bạch Kính Huyền vẽ mu bàn tay Hạ Thanh là đạo lữ khế ước.

 

 

Loading...