Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 45: Đôi tai này cư nhiên là thật sao
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:48:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không đợi Hạ Thanh chất vấn, Bạch Kính Huyền nhanh ch.óng tìm lý do, trách móc : "Đầu óc Liễu Hạm Vân linh hoạt, cùng nàng giao tiếp chỉ bảo giúp nàng, bằng tự còn nhanh hơn."
Hạ Thanh: "......"
Nghe như cũng gì sai, năng lực lý giải của Liễu Hạm Vân quả thật đáng lo ngại.
điều nghĩa là Hạ Thanh sẽ thật sự Bạch Kính Huyền lừa gạt.
Nàng buồn bất đắc dĩ, đời nào tiền bối nào như , thật là lòng hẹp hòi.
"Vậy nàng cũng đến mức tỷ hôn mê chứ?" Hạ Thanh liếc Bạch Kính Huyền một cái, "Hôm qua nàng hấp thụ pháp lực trong cơ thể để hóa hình, ?"
Bạch Kính Huyền liếc mắt sang một bên: "Có lẽ bởi vì thể chất Liễu Hạm Vân kém hơn một chút."
"Lời chính nàng tin ?" Hạ Thanh buồn .
Bạch Kính Huyền mặt lạnh tanh, biểu tình nhàn nhạt, dấu vết mà bĩu môi.
Hạ Thanh nào đoán nàng đang nghĩ gì, tính cách cổ quái, tùy hứng bậy, nhưng sự thiên vị rõ ràng như khiến Hạ Thanh thể thật sự tức giận so đo.
Bạch Kính Huyền đồng ý đông tây, bỗng nhiên bên môi truyền đến một chút lạnh lẽo.
Hạ Thanh cúi , như chuồn chuồn lướt nước hôn nhẹ lên khóe môi nàng, tiếc lời khen ngợi: "Hôm nay thật sự đa tạ nàng."
Nếu nhờ Bạch Kính Huyền, các nàng tìm thấy bảo vật giấu lòng đất, nếu nhờ Bạch Kính Huyền, nàng cũng khó lòng dựa sức chế trụ đá khổng lồ.
Bạch Kính Huyền ngạc nhiên cùng Hạ Thanh , ánh mắt thoáng chốc liền dịu dàng.
Thanh Nhi vẫn là hiểu nàng.
Dù Liễu Hạm Vân cũng ngất xỉu, Hạ Thanh gì kiêng dè, nghiêng, dựa Bạch Kính Huyền.
Sau trận chiến ác liệt với đá khổng lồ, pháp lực trong cơ thể nàng một nữa cạn kiệt, cũng thật sự cần một chút thời gian nghỉ ngơi.
Bạch Kính Huyền nhẹ nhàng ôm eo Hạ Thanh, một tay khác nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Thanh, chậm rãi truyền pháp lực cơ thể nàng, giúp Hạ Thanh khôi phục thể lực.
Hạ Thanh thả lỏng thể hưởng thụ khoảnh khắc ấm áp hiếm .
Gần đây vì tìm kiếm m.á.u kỳ thú chữa trị độc thương cho Bạch Kính Huyền, nàng và Liễu Hạm Vân vẫn luôn bôn ba vất vả, đường còn nhiều gặp nguy hiểm, cơ bản từng nghỉ ngơi t.ử tế.
Hiện giờ Bạch Kính Huyền ở bên cạnh, tinh thần căng thẳng của nàng mới thể thả lỏng một chút.
Hạ Thanh nhắm mắt dựa n.g.ự.c Bạch Kính Huyền, nhỏ giọng hỏi nàng: "Hình của nàng thể duy trì bao lâu?"
Bạch Kính Huyền rũ mắt: "Một nén nhang."
Hạ Thanh: "À."
Bạch Kính Huyền bỗng nhiên hừ nhẹ một tiếng: "Liễu Hạm Vân ngày thường tu luyện quá lười biếng."
Hạ Thanh: "??"
Sau một thoáng nghi hoặc ngắn ngủi, Hạ Thanh hiểu vì Bạch Kính Huyền như .
Chắc chắn là vì pháp lực của Liễu Hạm Vân đủ để nàng duy trì hình lâu hơn một chút.
Hạ Thanh nhịn bật : "Nàng đừng quá đáng."
Bạch Kính Huyền mặc kệ nàng , gì, chỉ cúi đầu áp trán lên trán Hạ Thanh.
Hạ Thanh nhạy bén cảm nhận cảm xúc chút khác thường của Bạch Kính Huyền, bèn ngước mắt lên, tầm mắt ngược sáng dừng khuôn mặt nghiêng thanh tú của nàng.
Nàng hỏi: "Nàng ? Giận hả?"
Bạch Kính Huyền lắc đầu.
Hạ Thanh dậy, Bạch Kính Huyền ôm lấy vai, ấn trở vòng tay.
Nàng cũng kiên trì, thuận theo trong n.g.ự.c Bạch Kính Huyền, hỏi nàng: "Vậy nàng gì?"
Cổ họng Bạch Kính Huyền khẽ động, hồi lâu mới mở miệng: "Điều thể cho nàng quá ít."
Chịu giới hạn trong thể dị thú, pháp lực độc tố ăn mòn, hóa hình vô cùng khó khăn, càng đừng đến việc nhiều thời gian ở bên Hạ Thanh.
Nếu nàng sơ ý, nhiễm độc của dị thú, nàng và Hạ Thanh vốn nên ở trong thánh Cung cùng cử hành đại điển thú nhân, Khanh Khanh vô cùng vui vẻ.
Hiện giờ, nàng bảo vệ Hạ Thanh, còn mượn tay khác.
Bạch Kính Huyền đột nhiên như , Hạ Thanh thật sự chút quen.
Đầu óc nàng xoay chuyển, bỗng nhiên : "Trước mắt nàng một cơ hội để đền bù ."
Bạch Kính Huyền ý thức tính nghiêm trọng của vấn đề, cảm xúc sa sút hỏi nàng: "Cái gì?"
Vì thế, Hạ Thanh vươn tay nhéo một cái tai Bạch Kính Huyền.
Bạch Kính Huyền: "!"
Đôi tai tròn tròn của chồn tuyết, xúc cảm mềm mại, đặc biệt dễ chịu khi sờ.
Mắt thấy Bạch Kính Huyền đầu tránh, Hạ Thanh đến ý : "Không trốn, nàng bồi thường ? Cho nhéo một chút thì ?"
Bạch Kính Huyền: "......"
Thân nàng cứng đờ hề ý định né tránh, mặc cho Hạ Thanh tùy ý nhéo tai .
Bên trái xoa bóp, bên xoa bóp, hai tay cùng xoa bóp.
Một vệt đỏ lan lên má Bạch Kính Huyền, lan rộng với tốc độ mắt thường thể thấy .
Hạ Thanh nhéo đến hứng khởi, thủ pháp dần dần đổi, giống như nhéo tai mèo con, xoay tròn nhẹ nhàng xoa bóp gốc tai Bạch Kính Huyền.
Tai của tiểu động vật mẫn cảm, Bạch Kính Huyền dị hóa thành thú nhân cũng khó thoát khỏi kiếp nạn .
Ngón tay Hạ Thanh xoa ấn qua vị trí đó, tựa như bốc cháy, k1ch thích từng dòng điện nhỏ, đốt nóng n.g.ự.c Bạch Kính Huyền.
Môi mỏng Bạch Kính Huyền khẽ mím, khuôn mặt thanh nhã ửng hồng nhạt, nhịp thở cũng ngày càng chậm, ngày càng sâu.
Mà Hạ Thanh chìm đắm trong việc thưởng thức tai thú, phát hiện sự đổi trong thần thái của Bạch Kính Huyền.
Ngón trỏ Hạ Thanh nhẹ nhàng k1ch thích vành tai Bạch Kính Huyền, thấy đôi tai tròn tròn rũ xuống dựng lên, kinh ngạc thôi: "Đôi tai cư nhiên là thật ."
Bạch Kính Huyền thể nhịn nữa, nắm lấy cổ tay Hạ Thanh.
Hạ Thanh: "?!"
Không đợi nàng biểu lộ kinh ngạc, đầu ngón tay lạnh của Bạch Kính Huyền nhẹ nhàng khơi mào cằm nàng.
"Ưm......"
Bạch Kính Huyền phong bế môi Hạ Thanh, đầu lưỡi mềm mại linh hoạt trong miệng khéo léo tách mở hàm răng Hạ Thanh, mời nàng cùng đuổi bắt nô đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-45-doi-tai-nay-cu-nhien-la-that-sao.html.]
Đột nhiên kịp phòng ngừa Bạch Kính Huyền hôn lấy, Hạ Thanh dễ dàng khống chế, đợi nàng hồn , Bạch Kính Huyền thực hiện , hôn một trận đời.
Bạch Kính Huyền lưu luyến buông Hạ Thanh , đôi môi mỏng m út đến sung huyết, trông càng thêm đầy đặn, trong suốt sáng ngời.
Ánh mắt Hạ Thanh đôi môi mỏng gợi cảm của Bạch Kính Huyền thu hút.
Vừa hôn đến vội vàng, nàng khẩn trương rõ, mấy tận hưởng sự sung sướng của nụ hôn, nghiền.
Vì thế nàng chủ động dán tới, hai tay ôm lấy cổ Bạch Kính Huyền, kéo gần cách, tìm cảm giác, hôn một trận cho t.ử tế.
Nàng như hổ đói vồ mồi, hôn hụt.
Trợn mắt, bạn đời to lớn của nàng biến mất.
Bạch Kính Huyền còn ý thức biến thành chồn tuyết nhỏ, tứ chi ngắn ngủn trong n.g.ự.c Hạ Thanh, nhắm mắt ngửa đầu, chờ Hạ Thanh mật.
Hạ Thanh: "......"
Hôn môi với chồn tuyết là chuyện tuyệt đối thể, nhưng Hạ Thanh cũng thể đoán khi cự tuyệt, Bạch Kính Huyền sẽ thất vọng đến mức nào.
Vì thế nàng cúi đầu, dùng mũi nhẹ nhàng chạm mũi tiểu tuyết chồn.
Chồn tuyết nhỏ bỗng chốc bừng tỉnh, lúc mới phát hiện thời gian hữu hạn của việc hóa hình kết thúc.
Nó quả nhiên thất vọng, đôi mắt đen láy tròn xoe dường như mất ánh sáng.
Lòng Hạ Thanh mềm nhũn, bế nó lên, áp mặt mặt nó: "Chúng sớm ngày tìm kỳ thú, là thể chữa khỏi cho nàng."
Chồn tuyết nhỏ hồi phục tâm trạng, ngoan ngoãn trong n.g.ự.c Hạ Thanh.
Lúc , Liễu Hạm Vân cuối cùng cũng tỉnh .
Nàng mở hai mắt, thần sắc vô cùng mờ mịt.
Tuy rằng , nhưng nàng hôn mê như thế nào?
Nhất thời nghĩ , Liễu Hạm Vân chống tay gian nan dậy, cánh tay đột nhiên đau nhức khiến nàng chú ý.
Nâng cánh tay lên, ở cổ tay thể thấy rõ bốn lỗ thủng rướm m.á.u.
Ký ức c.h.ế.t đột nhiên sống , Liễu Hạm Vân tại chỗ nhảy dựng lên xung quanh, cách đó xa, Hạ Thanh và chồn tuyết nhỏ của nàng đang ôm thắm thiết.
"Hạ sư !" Liễu Hạm Vân nhanh chân về phía Hạ Thanh, chỉ con chồn tuyết trong n.g.ự.c nàng lên án , "Con chồn lén c.ắ.n !"
Hạ Thanh vẻ kinh ngạc: "À, ?"
Chồn tuyết nhỏ trong n.g.ự.c Hạ Thanh trở , đầu nhỏ hếch lên chạm tay Hạ Thanh, thẳng thắn đối đầu với Liễu Hạm Vân.
"Không sai, nó c.ắ.n một miếng, còn ngất xỉu!" Liễu Hạm Vân chắc chắn.
Hạ Thanh dậy, ôm tiểu tuyết chồn gật đầu với Liễu Hạm Vân: "Vừa giao chiến với đá khổng lồ tiêu hao quá nhiều pháp lực, trông coi nó cẩn thận, thật xin ."
Liễu Hạm Vân chỉ là nhất thời tức giận tìm Hạ Thanh lên án hành vi của chồn tuyết nhỏ, nhưng cũng Hạ Thanh xin .
Hạ Thanh đột nhiên như , nàng ngược luống cuống tay chân.
"Haizz, cần như thế..." Liễu Hạm Vân vội vàng đỡ Hạ Thanh dậy, giọng điệu hổ, "Thú nhỏ vô tri thích c.ắ.n cũng bình thường thôi, nó đùa với đó, giận, đến trách tội nó, đừng như ."
Mắt Hạ Thanh lấp lánh: "Sư tỷ, như mà tỷ cũng giận, tỷ bụng quá ."
Liễu Hạm Vân khen đến ngượng ngùng, gãi gãi ót: "Ha ha."
Chồn tuyết nhỏ trừng mắt liếc nàng một cái: Hừ.
Thanh Nhi đây từng khen nàng bụng.
Chẳng lẽ nàng bụng ?!
Liễu Hạm Vân bỏ qua chuyện nhắc đến nữa, lấy cây nấm vàng lúc nhặt : "Vật đại khái thể t.h.u.ố.c, là cũng cho Phúc Sinh Đỉnh luyện hóa ."
Hạ Thanh : "Cây nấm vàng vẫn là sư tỷ thu ."
Liễu Hạm Vân ngoài ý : "Vì ?"
Vật rõ ràng là Hạ Thanh và con chồn nhỏ tìm .
"Sư tỷ cùng đồng hành, giúp đỡ lẫn mới là lẽ ." Hạ Thanh dùng lý lẽ giải thích, "Sư tỷ giúp nhiều, ác chiến với đá cũng góp ít sức, tỷ cứ nhận lấy vật , Phúc Sinh Đỉnh trong tay, tìm thiên tài địa bảo việc khó."
"Sao thể lấy đồ của sư ." Liễu Hạm Vân xua tay, kiên quyết đồng ý, "Trận chiến sư mới là chủ lực, đạo lý lấy bảo vật."
Hơn nữa, nếu nàng nhất thời sơ ý gây tai họa, trận chiến lẽ thể tránh .
Nếu nàng lấy chiến lợi phẩm, trong lòng chắc chắn sẽ vô cùng hổ thẹn.
"Tỷ cứ nhận lấy ." Hạ Thanh thái độ kiên quyết, cho Liễu Hạm Vân cơ hội phản bác, mở bàn tay lộ Phúc Sinh Đỉnh, chuyển chủ đề, "Ta còn một chuyện khác cần kỹ với sư tỷ, khi đá khổng lồ Phúc Sinh Đỉnh luyện hóa, để một thứ."
Liễu Hạm Vân , lập tức tò mò, dời sự chú ý: "Thứ gì?"
"Chờ một chút." Hạ Thanh xong, tay trái kháp một quyết, rót một tia pháp lực Phúc Sinh Đỉnh.
Trong nháy mắt, chiếc đỉnh đồng nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay Hạ Thanh.
Liễu Hạm Vân nhướng mày, chính chiếc đỉnh nhỏ xử lý đá khổng lồ, thật thể tưởng tượng nổi.
Hạ Thanh đổi thủ quyết, động tác nắm lấy, cách bắt lấy một vật kéo .
Một lát , vật hiện bộ trong tay Hạ Thanh.
Là một cái...... chày cán giã bột cỡ lớn.
Hạ Thanh nghi hoặc: "Đây là Thần Khí dùng để hoành thánh ?"
Liễu Hạm Vân và chồn tuyết nhỏ đồng thời im lặng.
Hai đầu chày sắt hoa văn hình tường vân, cầm tay cảm giác lạnh lẽo, chất liệu kỳ thực tệ.
Hạ Thanh cầm chiếc chày sắt trong tay ước lượng, nên , còn tay.
Liễu Hạm Vân đột nhiên phát một tiếng kinh hô: "A, chỗ hình như chữ ."
Hạ Thanh theo hướng tay Liễu Hạm Vân chỉ qua, chỉ thấy ở phía cuối chiếc chày sắt quả nhiên mấy chữ nhỏ.
Mấy chữ nhỏ cùng hoa văn tường vân khắc liền , dễ thấy, cho nên Hạ Thanh .
Liễu Hạm Vân chăm chú lên, chậm rãi mấy chữ nhỏ đó.
"Định Sa Thần Châm."
Hạ Thanh: "......"
Cái thứ đồ bỏ gì thế !