Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 44: Trong lòng nàng cũng chỉ có mỗi sư tỷ?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:48:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Thanh túm c.h.ặ.t Liễu Hạm Vân, cất bước liền chạy thục mạng.
Ngay đó, ầm một tiếng nổ lớn, cuồng phong từ phía giận dữ cuốn tới, nhấc lên cát bụi mịt mù che trời lấp đất.
Hạ Thanh cảm giác lưng như mưa b.o.m bão đạn dội trúng, vô đá vụn nện xuống nàng "bùm bùm".
Cũng may độ cứng của những hòn đá so với thể nàng vẫn còn kém chút, thể xuyên thủng lớp phòng ngự, gây tổn thương thực sự.
Sức sát thương thật sự đến từ tiếng gào thét của cuồng phong.
Cuồng phong đ.á.n.h mạnh lưng các nàng, giống như một chiếc quạt khổng lồ thổi các nàng về phía .
Hai chân Liễu Hạm Vân rời khỏi mặt đất, Hạ Thanh mất thăng bằng, một lảo đảo bay xa vài bước, ngã nhào đất lăn mấy vòng.
"Khụ!" Liễu Hạm Vân ngã xuống đất sặc một miệng đầy cát bụi, khó khăn , "Sư , nơi cổ quái, pháp thuật thế nhưng thể thi triển!"
Nàng mới bấm tay niệm chú, thử thi triển đằng vân thuật, thầm nghĩ bay lên trời chắc chắn nhanh hơn chạy bộ.
Kết quả thất bại.
Hạ Thanh lăn lộn mấy vòng, thật vất vả mới vững.
Chồn tuyết nhỏ từ vai nàng rơi xuống, gió thổi bay xa mấy trượng.
Nghe Liễu Hạm Vân , Hạ Thanh thời gian trả lời, bởi vì tần suất rung chuyển của mặt đất càng nhanh hơn.
Phía , khổng lồ chậm rãi nhấc bàn tay lên, đuổi theo hai Hạ Thanh.
Mỗi bước chân nó tới, tương đương với Liễu Hạm Vân và Hạ Thanh chạy mấy chục bước.
Hạ Thanh tay chân cùng dùng sức lao về phía , một tay vớt lấy chồn tuyết nhỏ, hai chân dốc lực, chạy nhanh như Phong Hỏa Luân, đuổi theo Liễu Hạm Vân.
"Cứ thế sớm muộn cũng đuổi kịp, sư tỷ mau nghĩ cách !"
Không thể sử dụng pháp thuật, đối với tình thế mà khác gì dậu đổ bìm leo.
"Suy nghĩ." Liễu Hạm Vân cũng liều mạng chạy như điên.
Nề hà đá khổng lồ chân dài tay dài, đuổi theo các nàng quá dễ dàng, bao lâu, một trận cuồng phong thổi tới.
Lần hai Hạ Thanh kinh nghiệm, đối kháng với cuồng phong, dứt khoát theo thế gió nhảy mạnh về phía , rơi xuống đất với một cú lộn mèo, ngược kéo dài một chút cách với đá khổng lồ.
Chạy một hồi, Liễu Hạm Vân nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên dừng chân, rút ngọc phiến bên hông , trở tay quạt mạnh.
Ngọc phiến cũng thổi một trận gió, phong đao sắc bén đột ngột mọc lên từ mặt đất, xé rách đại địa, lao về phía đá khổng lồ.
Vù ——
Phong đao c.h.é.m trúng một bàn chân to của khổng lồ, cái chân thoáng chốc chia năm xẻ bảy, đá khổng lồ vì nghiêng ngả, đổ về một bên.
Liễu Hạm Vân thấy , mặt lộ vẻ vui mừng: "Pháp thuật thể thi triển, nhưng pháp bảo vẫn còn dùng !"
lời nàng dứt, đá khổng lồ chống hai tay xuống đất giãy giụa lên.
Đầy đất đá vụn như nam châm hút sắt, điên cuồng hướng về chỗ chân gãy tụ , chỉ chốc lát , cẳng chân và bàn chân vỡ vụn của nó khôi phục như ban đầu.
"Quá đáng, còn thể tự lành! Xem bà cô đây xẻ ngươi tám mảnh!"
Nói xong, Liễu Hạm Vân đợi Hạ Thanh trả lời cầm ngọc phiến lao về phía đá khổng lồ, cùng nó quyết một trận sống mái.
Hạ Thanh lập tức tiến lên, gần đây tu vi nàng thấp, giúp gì nhiều cho Liễu Hạm Vân, mà đến tay , cũng tiện pháp bảo......
Ấy, từ từ, ai nàng pháp bảo?
Nàng mở bàn tay , lộ hoa văn tiểu đỉnh trong lòng bàn tay.
Phúc Sinh Đỉnh.
Đầu óc Hạ Thanh xoay chuyển, nảy một ý.
"Sư tỷ! Tỷ yểm hộ !" Hạ Thanh đầu lao về phía đá khổng lồ, "Ta cách đối phó!"
Trên đường còn dặn dò Bạch Kính Huyền: "Nàng bám c.h.ặ.t , đừng để gió thổi bay xuống!"
Nàng nếu chuyên tâm đối phó đá khổng lồ, chắc chắn công phu phân tâm chú ý hướng của Bạch Kính Huyền.
Bởi , Bạch Kính Huyền chỉ thể tự chú ý an nguy.
Liễu Hạm Vân liếc Hạ Thanh.
Hạ sư thể g.i.ế.c bọ ngựa quái, thể c.h.é.m xà yêu, ấn tượng cố hữu của Liễu Hạm Vân về việc Hạ Thanh thể tu luyện sớm nàng vứt đầu.
"Sư cẩn thận!" Liễu Hạm Vân lên tiếng nhắc nhở.
Sau đó liền dùng ngọc phiến tạo thành tường gió, hộ tống Hạ Thanh lao về phía đá khổng lồ.
Người đá khổng lồ khi chữa lành chân gãy, tính tình so với nãy càng thêm hung dữ.
Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân hai con kiến, so với nó khác biệt như trời với đất, nó hai tên nhân loại đ.á.n.h gãy một chân.
Người đá khổng lồ rít gào một tiếng, nhấc chân giẫm mạnh về phía Hạ Thanh.
Hạ Thanh nhanh ch.óng bấm tay niệm chú.
Một bóng đen khổng lồ ập xuống, Hạ Thanh nghiêng sang , chuẩn xác tránh chân khổng lồ.
Bàn chân khổng lồ nện xuống đất một tiếng "ầm" vang.
Mặt đất tức khắc nứt toác, đá vụn tung bay.
Hạ Thanh dự đoán , khi khí lãng ập đến liền lập tức nhảy lên.
Chỉ thấy "bùm bùm" một tràng giòn tan, đại địa như thanh chocolate giòn bẻ gãy, vết nứt lan rộng từng tấc từng tấc.
Hạ Thanh tránh luồng khí lãng , rơi xuống đất giơ tay, một chiếc đỉnh đồng to gấp hai ba thể nàng xuất hiện trong tay.
Nàng nắm c.h.ặ.t hai quai lớn của Phúc Sinh Đỉnh, dùng sức hất mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-44-trong-long-nang-cung-chi-co-moi-su-ty.html.]
Thân đỉnh va chạm gót chân của khổng lồ, "oanh" một tiếng vang lên, chân của đá khổng lồ vỡ vụn, thể tự chủ nghiêng sang một bên.
Liễu Hạm Vân thấy trợn mắt há hốc mồm: "Oa!"
Phúc Sinh Đỉnh còn thể dùng như !
Mắt thấy Hạ Thanh lực phản chấn văng , Liễu Hạm Vân lập tức phản ứng , ngọc phiến trong tay vung lên, vài đạo lưỡi d.a.o gió c.h.é.m về phía chân còn của khổng lồ.
Hai chân đều phế, đá khổng lồ thể vững, thể ngã xuống, hai cánh tay múa may loạn xạ trong trung, ý đồ bắt lấy hai con rệp đang nhảy tới nhảy lui.
Hạ Thanh chuẩn cơ hội, ném mạnh Phúc Sinh Đỉnh lên cao.
Người khổng lồ cần thời gian để chữa lành hai chân, nhờ , các nàng tạo cơ hội tấn công.
Đại đỉnh bay lên trung, lơ lửng giữa trời, giống như một quả bóng bay đang phồng to nhanh ch.óng, từ một trượng biến lớn gấp ba , bao trùm bộ đá khổng lồ.
Người đá khổng lồ dự cảm nguy hiểm, giãy giụa dậy.
Hạ Thanh cho nó cơ hội, nàng động ý niệm, đại đỉnh liền thông qua khế ước tiếp nhận mệnh lệnh, "ầm" một tiếng úp xuống.
Hai quai đỉnh Phúc Sinh Đỉnh như hai bàn tay khổng lồ cắm sâu đá, phong ấn c.h.ặ.t chẽ đá khổng lồ.
Cảnh tượng thật khiến xem đủ .
"Không hổ là Phúc Sinh Đỉnh!" Liễu Hạm Vân vỗ tay tán thưởng.
Sắc mặt Hạ Thanh thoải mái, nàng hai tay bấm niệm chú, vẻ mặt chuyên chú, thông qua khế ước với Phúc Sinh Đỉnh cảm nhận trạng thái của đá khổng lồ bên trong.
Phúc Sinh Đỉnh chỉ vây khốn đá khổng lồ đáy đỉnh, mà còn cắt đứt liên hệ giữa nó với gian bên ngoài, nó vì thể sử dụng đá vụn bùn đất để bù đắp tổn thương ở hai chân, chỉ thể mặt đất vô năng cuồng nộ.
Hạ Thanh khẽ động ý niệm, đỉnh Phúc Sinh lừng lẫy liền bắt đầu thu nhỏ .
Không gian bên trong đỉnh đồng thu hẹp, đá khổng lồ cảm thấy dị động, tức khắc kinh hoảng thất thố. Nó hai tay cào cào bò ngoài, nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m mạnh vách trong Phúc Sinh Đỉnh.
Hạ Thanh khẽ c.ắ.n môi, tiếp tục áp súc đỉnh.
Chỉ trong chốc lát, sắc mặt nàng chút trắng bệch.
Phúc Sinh Đỉnh xuất hiện hình thái , tiêu hao pháp lực thể đo lường.
Nơi đây đủ linh khí để nó hấp thu, cho nên dựa pháp lực của Hạ Thanh để duy trì.
Nếu thể thu hồi đại đỉnh ấn ký trong lòng bàn tay khi đá khổng lồ phá đỉnh mà , chỉ riêng việc giằng co với nó là một gánh nặng quá lớn đối với nàng.
Phúc Sinh Đỉnh co rút một nửa kích thước, đá khổng lồ bên trong vẫn từ bỏ, sức kháng cự ngày càng nghiêm trọng.
Chồn tuyết nhỏ vai Hạ Thanh, nhanh phát hiện sự khác thường của nàng.
Nó đặt móng vuốt nhỏ lên vai Hạ Thanh, rót chút pháp lực ít ỏi trong cơ thể thể nàng.
việc đối kháng với đá khổng lồ tiêu hao quá nhiều, pháp lực hạn chế của nó như muối bỏ biển.
Vì thế nó đảo mắt, thấy Liễu Hạm Vân đang thở d ốc nghỉ ngơi ở một bên.
Liễu Hạm Vân cảm thán sự lợi hại của Hạ Thanh, phủi phủi bùn đất dính .
Nàng đang dậy, bỗng nhiên cánh tay đau nhói.
Cúi đầu xuống, tiểu tuyết chồn lông xù đang bám c.h.ặ.t cánh tay nàng.
"Ngươi..." Môi Liễu Hạm Vân giật giật, mấy chữ còn kịp phát tiếng, cảm giác choáng váng dữ dội ập đến.
Trong khoảnh khắc trời đất cuồng, pháp lực trong cơ thể nàng một lực lượng thần bí điều động hết sạch.
Đầu Liễu Hạm Vân nghiêng xuống, "bùm" một tiếng ngã xuống đất hôn mê.
Hạ Thanh đang gian nan giằng co với đá khổng lồ, pháp lực tiêu hao gần hết, thể nàng cũng lộ vẻ mệt mỏi, dần dần lực bất tòng tâm.
Bỗng nhiên một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, đó một luồng sức mạnh ấm áp cuồn cuộn ngừng từ bàn tay và vai nàng chạm nhẹ nhàng tràn cơ thể nàng.
Tinh thần Hạ Thanh rung lên, nhanh ch.óng quyết định tăng cường pháp lực phát .
Phúc Sinh Đỉnh vì gia tốc co rút , thế giằng co ngoại lực phá vỡ, đá khổng lồ còn sức phản kháng.
Hạ Thanh mượn cơ hội tinh thần phấn chấn, Phúc Sinh Đỉnh lập tức co rút bằng bàn tay, Hạ Thanh vung tay một cái, chiếc đỉnh nhỏ liền bay lên trung, rơi tay nàng, hóa thành một đạo lưu quang xanh đậm, dung nhập hoa văn trong lòng bàn tay nàng.
"Nguy hiểm thật!" Hạ Thanh thở phào một , suýt chút nữa thất bại vì đủ pháp lực.
Không ngờ Liễu Hạm Vân nhãn lực như , còn đến giúp đỡ.
Hạ Thanh đầu về phía bên cạnh: "Sư tỷ, đa tạ tỷ..."
Lời một nửa, đột nhiên im bặt.
Người bên cạnh nàng, đặt một bàn tay lên vai nàng, Liễu Hạm Vân.
Mà là một mỹ nhân thanh lãnh mọc một đôi tai thú đáng yêu, Bạch Kính Huyền.
Nghe thấy Hạ Thanh mở miệng gọi sư tỷ, sắc mặt lạnh lùng của Bạch Kính Huyền đổi, chỉ khẽ nhướng mày: "Trong lòng nàng cũng chỉ mỗi sư tỷ?"
Hạ Thanh: "......"
Xin hỏi ai mà ngờ nàng liên tục biến thành hình thế ?
"Nàng nếu thể hóa hình vì ngay từ đầu giúp ?" Đầu óc Hạ Thanh phản ứng nhanh, hợp tình hợp lý mà trả đũa, "Xem náo nhiệt vui ?"
Bạch Kính Huyền nghẹn lời: "Đó là bởi vì..."
Nàng dứt lời, bởi vì Hạ Thanh thấy Liễu Hạm Vân mặt đất cách đó xa.
Nhớ hành động của Bạch Kính Huyền khi hóa hình , Hạ Thanh suy luận, lập tức hiểu .
Vì thế, nàng giơ tay chỉ về phía Liễu Hạm Vân: "Cho nên, nàng thể hóa hình như thế là vì...?"
Ánh mắt Bạch Kính Huyền d.a.o động.
Hai chiếc tai tròn xù đầu rũ xuống.
"Khụ." Giọng điệu chột , "... Chỉ là một chút ngoài ý ."