Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 43: Ngũ Chỉ Sơn!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:48:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hạ Thanh Liễu Hạm Vân, hoa văn Phúc Sinh Đỉnh trong lòng bàn tay, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ: Ta đây là cầm kịch bản nhân vật chính, mở h.a.c.k ?

Nếu nàng can thiệp, Phúc Sinh Đỉnh vốn nên rơi tay Liễu Hạm Vân, như giờ phút bảo bối trợ lực, tương lai tu luyện tiến triển cực nhanh hẳn là Liễu Hạm Vân mới đúng.

Hạ Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y, ngón tay chạm Phúc Sinh Đỉnh trong lòng bàn tay, trong lòng lo lắng.

Nàng vốn chỉ là một nhân vật pháo hôi trong câu chuyện , trời xui đất khiến đoạt mất vai diễn của Liễu Hạm Vân, khiến Hạ Thanh trong lòng sinh cảm giác "đức xứng vị" áy náy.

Nếu Liễu Hạm Vân là kẻ ích kỷ âm hiểm xảo trá thì thôi, nhưng nàng cố tình quang minh lạc, hữu hảo hiền lành.

Bởi , Phúc Sinh Đỉnh hết lòng giúp đỡ, lòng Hạ Thanh thoải mái.

Nàng đổi cốt truyện xem như chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng cánh bướm vỗ nhẹ, còn thể gây bão táp ở bán cầu bên của Lam Tinh, liệu ảnh hưởng đến sự phát triển trong tương lai của Liễu Hạm Vân ?

Chưa đợi Hạ Thanh gạt bỏ nghi hoặc trong lòng, Liễu Hạm Vân vỗ vỗ vai nàng: "Ngẩn gì, mau luyện hóa yêu đan, lát nữa chúng tìm bảo vật!"

Chồn tuyết nhỏ vai cũng nghiêng đầu Hạ Thanh, trong ánh mắt mang theo vài phần dò xét.

Hạ Thanh hồn, đè nén tâm tình phức tạp, nghĩ ngợi lung tung nữa.

Nàng vốn dĩ lo nghĩ, từ đến nay tùy tâm sở d.ụ.c, thích ứng cảnh, ngã ở liền ngủ một giấc ở đó.

Sở dĩ cảm thấy áy náy, chỉ là vì chuyện chỉ ảnh hưởng đến riêng nàng, mà còn liên lụy đến Liễu Hạm Vân.

việc thể đổi, chỉ thể thông qua phương thức khác để bù đắp.

Hạ Thanh lặng lẽ ghi một khoản nợ trong lòng, dù chuyện ai , trời cao ba thước chứng giám, lòng nàng tự rõ.

"Được." Hạ Thanh gật đầu đáp ứng.

Rồi cùng Liễu Hạm Vân rời khỏi hiện trường, đến một nơi xa hơn một chút, tìm một chỗ khuất ẩn , bắt đầu đả tọa, luyện hóa nội đan xà yêu.

Quá trình kéo dài hai canh giờ, đợi nội đan luyện hóa, hóa thành pháp lực tồn nhập đan điền, Hạ Thanh mở mắt , sắc trời bên ngoài sáng tỏ.

Trời sáng càng tiện tìm bảo vật, Hạ Thanh vỗ vỗ tay lên, tâm tình cũng điều chỉnh .

Hoa văn Phúc Sinh Đỉnh trong lòng bàn tay vẫn còn lập lòe, khối ở góc bên sáng lên, hai giây tắt, hai giây sáng.

"Đây là ý gì?" Hạ Thanh tò mò, gặp vấn đề liền hỏi Liễu Hạm Vân.

Liễu Hạm Vân chống một tay lên cằm, cân nhắc hồi lâu lắc đầu: "Không rõ."

Hạ Thanh: "......"

Thôi , cầu bằng cầu .

Hạ Thanh kỹ vị trí lập lòe của tiểu đỉnh, trong đầu phác họa bàn tay thành một đồ Thái Cực, như vị trí góc bên chính là quẻ Khôn.

Khôn là Tây Nam.

Hạ Thanh căn cứ hướng mặt trời mọc phân rõ phương vị, gọi Liễu Hạm Vân theo nàng.

Liễu Hạm Vân từ đến nay tin tưởng khả năng tìm vật của Hạ Thanh, lập tức đuổi kịp bước chân nàng.

Càng về hướng Tây Nam, đất đai càng hoang vu.

Khi các nàng mới khỏi Hoang Thành, xung quanh còn một ít t.h.ả.m thực vật rải rác, hiện tại mắt là hoang mạc mênh m.ô.n.g, Liễu Hạm Vân dùng tay che trán, nghi hoặc: "Nơi thật sự bảo vật? Chắc sai chứ?"

Hạ Thanh trầm mặc, thỉnh thoảng xác nhận trạng thái của tiểu đỉnh trong lòng bàn tay.

Khoảng cách từ vị trí ban đầu các nàng rời đến bây giờ hẳn là khá xa.

Hạ Thanh thử tiếp tục về phía , bỗng nhiên, vị trí lập lòe của tiểu đỉnh trong lòng bàn tay đổi.

Từ góc bên chuyển thành chính giữa phía , mỗi khi nó sáng lên, vị trí miệng đỉnh xuất hiện một vết khuyết.

Hạ Thanh nheo mắt, thầm nghĩ bói toán Chu Dịch ở thế giới cũng thể ứng dụng, như dựa theo mô hình bát quái mà suy tính phương vị, hẳn là chính là phương vị bảo vật.

Trạng thái lập lòe của tiểu đỉnh chuyển từ góc bên lên chính giữa phía , cũng phù hợp với phỏng đoán của Hạ Thanh.

Hạ Thanh nữa gọi Liễu Hạm Vân: "Đi hướng ."

Nàng thêm mấy trăm bước về hướng chính Nam, bỗng nhiên một khối nhỏ lập lòe đỉnh bổ khuyết chỗ trống, chiếc đỉnh nhỏ chỉnh sáng lên, còn lập lòe nữa.

"Chính là nơi ." Hạ Thanh chắc nịch.

Liễu Hạm Vân từ bên cạnh thò đầu : "Chỗ nào?"

Dưới chân Hạ Thanh chỉ là một mảnh bờ cát trơ trụi, nhiều lắm thì vài hòn đá ngổn ngang, thấy bất kỳ vật gì khác, càng đừng đến thiên tài địa bảo.

Hạ Thanh: "......"

Thực tế, Hạ Thanh bản cũng manh mối.

theo lý thuyết, hẳn là chính ở vị trí sai.

Nàng yên tại chỗ, xung quanh.

"Nói chừng là giấu ở nơi nào đó dễ thấy." Hạ Thanh lẩm bẩm tự , "Nơi tầm thoáng đãng như , nếu bảo vật dễ dàng phát hiện, còn đợi chúng đến tìm?"

Liễu Hạm Vân nghĩ lời Hạ Thanh, thế nhưng thấy lý.

"Vậy tìm xem ." Liễu Hạm Vân theo Hạ Thanh cùng qua .

các nàng quanh quẩn mảnh đất nhỏ mấy vòng, đất sắp giẫm nát, sự nghiệp tìm bảo vẫn tiến triển gì.

Ngay lúc , đuôi chồn tuyết nhỏ vung lên, nhảy xuống khỏi vai Hạ Thanh.

Hạ Thanh cản nhưng kịp, chỉ trong nháy mắt, tiểu gia hỏa phi nhảy đến mấy bước, móng vuốt nhỏ điên cuồng đào đất.

Đợi Hạ Thanh đuổi theo nó, nó đào mặt một cái hố to bằng miệng chén.

Thấy , Hạ Thanh đột nhiên nhanh trí, hiểu ngầm ý của tiểu tuyết chồn: "Ý của nàng là, lòng đất?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-43-ngu-chi-son.html.]

Liễu Hạm Vân bỗng chốc thò đầu , kinh ngạc vui mừng: " , chúng nghĩ , sư , nuôi con chồn chỉ lợi hại, còn thông minh nữa, thế nhưng thấu hiểu nhân tính như !"

Hạ Thanh liếc chồn tuyết nhỏ, quả nhiên thấy sắc mặt nó vui, trong lòng tức khắc cảm thấy buồn .

Không Liễu Hạm Vân cơ hội chứng kiến Bạch Kính Huyền lật mặt , nếu nàng con chồn đáng yêu thông minh còn lợi hại chính là Bạch Kính Huyền, biểu tình mặt sẽ đặc sắc đến mức nào.

"Khanh Khanh, đừng vội, giao cho chúng ." Hạ Thanh bế ngang chồn nhỏ lên, âu yếm sờ sờ đầu nó.

Đối với bất kỳ hành động mật nào của Hạ Thanh, chồn tuyết nhỏ đều hưởng thụ.

Hạ Thanh cần nó giúp, nó cũng mừng thanh nhàn, hai chân ngắn ngủn nhẹ nhàng giẫm một cái, liền nhảy lên vai Hạ Thanh, bò tĩnh xem diễn biến.

Liễu Hạm Vân lấy ngọc phiến của , bấm tay niệm chú thi pháp, vài đạo phong đao vô hình xuất hiện, dễ như trở bàn tay mà nhấc một lớp đất lên.

Lớp đất mỏng bong , phía thấy dị thường, Liễu Hạm Vân liền véo một cái quyết, một đạo phong đao c.h.é.m qua, tước một lớp đất sâu hơn.

Lặp như đến thứ ba, bỗng nhiên "đinh" một tiếng nhỏ, phong đao chạm vật gì đó.

Tiếng tuy nhỏ, Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân đều rõ ràng, tức khắc hai mắt lóe lên tinh quang: "Thật sự đồ vật!"

Liễu Hạm Vân huy động ngọc phiến, gió lớn thổi tan cát bụi mặt đất, chỉ chốc lát , bảo vật giấu lòng đất dần dần lộ chân dung.

Đó là một cây nấm ánh vàng rực rỡ.

Thoạt cây nấm như đúc từ vàng ròng, bề mặt bóng loáng ánh kim, lộ vài phần cảm giác kim loại, dù mặt nấm to bằng miệng chén.

Hạ Thanh cây nấm vàng, liếc Liễu Hạm Vân, hỏi nàng: "Đây là bảo vật gì?"

"Nấm vàng." Liễu Hạm Vân trả lời.

Hạ Thanh: "......"

Thật là lạnh lùng.

Hạ Thanh hỏi: "Cứ như trực tiếp đào nó lên ?"

Liễu Hạm Vân cân nhắc: "Chắc là ?"

Giọng điệu mấy chữ khiến Hạ Thanh cảm thấy thực đáng tin cậy.

Bất quá, nàng còn ngoại viện.

Rồi đầu về phía chồn tuyết nhỏ đang vai : "Khanh Khanh, nàng cây nấm vàng nên hái như thế nào?"

Chồn tuyết nhỏ vươn móng vuốt, chỉ chỉ tay Hạ Thanh, chỉ một ngón tay cây nấm mặt đất.

Liễu Hạm Vân thấy , ha ha lớn: "Ta mà, trực tiếp hái xuống là !"

Nói xong, nàng khom lưng xuống, hai tay nắm lấy hai bên mặt nấm vàng, thử dùng sức nhổ nó .

Dùng một phần lực, nấm vàng vẫn nhúc nhích.

Dùng ba phần lực, nấm vàng vẫn hề lay động.

Dùng bảy phần lực, mặt nấm vàng lay động, phía nứt mấy vết rạn.

Ngay đó, mặt đất hề báo mà rung chuyển dữ dội.

Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân: "?!"

"Tỷ mau buông tay!" Hạ Thanh ngăn cản Liễu Hạm Vân.

kịp nữa .

Liễu Hạm Vân dốc hết sức lực, dùng hết sức nhổ mạnh cây nấm vàng khỏi hố.

Ầm ——

Mặt đất rung chuyển kịch liệt, vết nứt ngày càng nhiều.

Liễu Hạm Vân hai tay ôm nấm vàng lùi mấy bước, gót chân vướng hòn đá nhô lên, ngã xuống đất.

May mà thể chất nàng nên thương, nhưng mặt đất nàng xuống tạo thành một cái hố sâu một tấc.

Nấm vàng nhổ, những vết nứt quanh cái hố nhỏ vẫn còn lan rộng, từ đáy hố trồi lên một cái bướu, hình như thứ gì đó chui khỏi lòng đất.

Liễu Hạm Vân đầu Hạ Thanh, đồng thời cũng thấy chồn tuyết nhỏ vai nàng.

"A......" Nàng hoảng hốt nhận vấn đề của , sắc mặt hổ, giọng điệu chột , "Có lẽ...... ý của chồn nhỏ là bảo dùng Phúc Sinh Đỉnh luyện hóa nấm vàng?"

Hạ Thanh: "......"

Cho nên, hậu quả của việc Liễu Hạm Vân giải thích lung tung là?

Ầm ——

Một tiếng trầm vang, mặt đất nứt toác, một bàn tay lớn kết tụ từ đá từ lớp cát chui .

Năm ngón tay của bàn tay lớn uốn lượn bám các vết nứt bên cạnh, chỉ khẽ dùng sức, mặt đất liền ngừng nổ tung những vết rạn mới.

Mặt đất rung chuyển càng lúc càng dữ dội, bàn tay khoan khoét các vết nứt lan đến tận chân Hạ Thanh.

Không lâu , một đá khổng lồ cao ba trượng từ khe nứt vỡ bò lên.

Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân từng gặp cảnh tượng , cả hai đều ngơ ngác tại chỗ, cho đến khi đầu tối sầm .

Người đá khổng lồ như một ngọn núi nhỏ, lên như một vách núi, che khuất ánh nắng ch.ói chang giữa trưa.

Bàn tay to của khổng lồ mở , đột nhiên ấn mạnh xuống phía những con nhỏ bé như kiến.

"......" Hạ Thanh cuối cùng cũng hồn, "Má ơi, Ngũ Chỉ Sơn!"

Nàng túm lấy Liễu Hạm Vân vẫn còn đang ngơ ngác.

"Chạy mau!"

 

 

Loading...