Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 4: Cái này ai mà chịu nổi chứ!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:46:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ầm.

Hạ Thanh thấy một tiếng tim đập thình thịch vang vọng từ lồ ng n.g.ự.c .

Bạch Kính Huyền, vị Tiên Tôn địa vị tôn quý, thực lực cường đại, dung nhan tuyệt mỹ, cao lĩnh chi hoa, cởi bỏ vỏ thanh lãnh xa cách mặt đời, một bên khẽ khàng nghịch ngợm vạt áo nàng, một bên nũng nịu dính .

Ai mà chịu nổi chứ?!

Không ngã quỵ tại chỗ do ý chí nàng kiên cường, Hạ Thanh mang theo nỗi lo sợ bất an, nước mắt chực trào khóe mắt.

Góc tối sâu thẳm trong lòng thậm chí lặng lẽ nảy một ý niệm táo bạo: Hay là cứ thuận nước đẩy thuyền, giả vờ thành thật luôn?

chút lý trí còn sót kéo nàng dừng cương bờ vực, nghĩ đến cái giá nàng thể trả khi ký ức Bạch Kính Huyền khôi phục, Hạ Thanh lập tức tỉnh táo .

Tình cảm nếu bắt đầu bằng sự lừa dối, dù nếm chút ngọt ngào ngắn ngủi, cuối cùng cũng tuyệt đối kết quả , nàng vẫn nên đùa với lửa, ngày c.h.ế.t cháy.

Hạ Thanh hít sâu một , tìm chút lý trí mong manh.

Nàng đón nhận ánh mắt Bạch Kính Huyền, bình tĩnh : "Được."

Dứt lời, Hạ Thanh xoay nghiêng, đưa tay vỗ nhẹ vai Bạch Kính Huyền.

Bạch Kính Huyền dường như thật sự mệt mỏi, nhắm mắt lâu liền hô hấp đều đặn mà ngủ say.

Hạ Thanh , Bạch Kính Huyền hẳn là đến từ tiên cung, là chủ nhân T.ử Tiêu Phong, cả đời theo đuổi đại đạo vô cực, từng vô cự tuyệt những kẻ theo đuổi đến cửa.

Giờ phút , nàng giống một con thú nhỏ ngoan ngoãn yên trong lòng Hạ Thanh, ngủ say sưa, chút phòng .

Hạ Thanh mượn ánh trăng mờ ảo khẽ trong lòng.

Mỗi đường nét khuôn mặt Bạch Kính Huyền đều như bàn tay thần tinh tế chạm khắc, đẽ hảo, tìm một chút tì vết.

Say mê vẻ là bản tính khó đổi của con , Hạ Thanh cũng ngoại lệ.

Trong mấy khoảnh khắc, hai ý niệm "chỉ trộm hôn một chút thôi" và " là trộm bỏ trốn" kịch liệt va chạm, giao tranh trong đầu Hạ Thanh, khiến nàng mất ngủ.

Cảm giác nguy cơ chuyển hóa thành áp lực nặng nề, Hạ Thanh trừng mắt , bất giác ánh mặt trời ngoài cửa sổ càng lúc càng sáng, nàng thức trắng đêm ngủ.

Người đang ngủ say dường như cảm nhận ánh mắt dò xét, hàng mi dài mềm mại khẽ run rẩy.

Hạ Thanh chút do dự nhắm mắt giả vờ ngủ.

Một lát , trong lòng cựa .

Bạch Kính Huyền lặng lẽ dậy.

Khi nàng rời giường, lạnh lẽo thấm lòng Hạ Thanh, thể tránh khỏi khơi dậy chút buồn bã mất mát.

Rốt cuộc, đây chính là Bạch Kính Huyền.

Ai nàng khi nào sẽ phát hiện vấn đề? Có thể là ngày mai, cũng thể là hôm nay, cơ hội mà khác cầu còn nàng may mắn gặp , ôm thêm một chút cũng là lời.

Trong khoảnh khắc suy nghĩ miên man, một góc chăn kéo xuống, Bạch Kính Huyền những , còn cẩn thận kéo chăn cho Hạ Thanh.

Khi kéo chăn, mu bàn tay Bạch Kính Huyền tựa lơ đãng chạm má Hạ Thanh, tim Hạ Thanh thoáng chốc đập nhanh đến một trăm hai mươi nhịp.

Rất khó phát hiện.

"Thanh Nhi?" Bạch Kính Huyền lên tiếng, "Vi sư đ.á.n.h thức nàng ?"

Hạ Thanh chút hổ, để Bạch Kính Huyền manh mối mặt , nàng nhân cơ hội duỗi đưa tay che mắt, đồng thời khẽ đáp: "Không , tự tỉnh."

Bạch Kính Huyền đang trả lời, bỗng bên ngoài động phủ truyền đến tiếng : "Phong chủ, cuộc so tài giữa t.ử năm châu sắp bắt đầu."

Lúc Bạch Kính Huyền bế quan, việc ở T.ử Tiêu Phong vẫn tiến hành theo thường lệ, phụ trách giám sát kiểm duyệt là các trưởng lão và chấp sự các châu, cần báo cáo lên Bạch Kính Huyền.

Giờ Bạch Kính Huyền xuất quan, việc liền dồn dập kéo đến.

Bạch Kính Huyền gật đầu: "Đã , bổn tọa lát nữa sẽ ."

Hạ Thanh chống tay dậy, Bạch Kính Huyền hỏi: "Không ngủ thêm chút nữa ?"

"Không ngủ, sư tôn sắp bận , nào đạo lý t.ử ngủ nướng?" Hạ Thanh xoay xuống giường, nhanh nhẹn gấp chăn.

Quay đầu , Bạch Kính Huyền cầm y phục của nàng, khẽ lay lay về phía nàng: "Thanh Nhi, đây mặc y phục."

Hạ Thanh thấy , nhớ cảnh tượng y phục cởi bỏ đêm qua, hổ đỏ cả tai.

Thế là nàng tránh mắt sang một bên, vươn tay lấy y phục, nhỏ giọng lẩm bẩm: "... Ta thể tự mặc."

Lời dứt, quần áo kéo hai , hề sứt mẻ.

Hạ Thanh cảm thấy đúng, khẽ liếc Bạch Kính Huyền.

Chỉ thấy Bạch Kính Huyền hai tay nắm c.h.ặ.t y phục của Hạ Thanh, đôi mắt ảm đạm, đôi mày cũng rũ xuống, vẻ mặt thoáng hiện ưu thương: "Vi sư bế quan lâu quá, Thanh Nhi xa cách với vi sư ?"

Hạ Thanh: "......"

Nàng cảm thấy tội ác tày trời.

"Không, thể nào." Hạ Thanh bối rối giải thích, "Ta chỉ cảm thấy, chuyện nhỏ cần phiền sư tôn."

Bạch Kính Huyền mím môi .

Hạ Thanh đỡ trán. Thật là càng giải thích càng rối.

Nàng dứt khoát nữa, đưa tay để Bạch Kính Huyền mặc y phục cho .

Lúc Bạch Kính Huyền mới lấy vẻ tin tưởng, tự tay thắt đai lưng cho Hạ Thanh, kiên nhẫn vuốt phẳng cổ áo Hạ Thanh, khóe môi cong lên một nụ : "Thanh Nhi tú ngoại tuệ trung, vô cùng."

Hạ Thanh khen đến ngượng ngùng, dời mắt dám Bạch Kính Huyền, ngoài miệng cũng khen: "Sư tôn mới , là đại mỹ nhân."

Bạch Kính Huyền truy hỏi: "Thanh Nhi thật sự cảm thấy dung mạo vi sư xuất chúng ?"

"Chắc chắn chỉ nghĩ ." Hạ Thanh trả lời khá thẳng thắn, "Nếu bàn về nhan sắc, sư tôn ở T.ử Tiêu Phong thứ hai, thì ai dám nhận thứ nhất."

Bạch Kính Huyền : "Lời khác phần lớn là khen tặng, chỉ Thanh Nhi đối đãi với vi sư là thật lòng."

Hạ Thanh: "..."

Toàn T.ử Tiêu Phong, thật lòng nhất đại khái chính là nàng, Hạ Thanh.

Hạ Thanh chột dám tiếp.

Nàng vội vàng níu lấy cánh tay Bạch Kính Huyền, thúc giục: "Khụ, sư tôn, chúng nên thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-4-cai-nay-ai-ma-chiu-noi-chu.html.]

Bạch Kính Huyền Hạ Thanh kéo , những kháng cự, đuôi mắt còn cong lên một đường cong nhợt nhạt, đáp lời nàng: "Được."

Trên quan sơn đài lập một đất trống lôi đài luận bàn, hơn trăm t.ử năm châu tề tựu bên lôi đài, hứng thú bừng bừng bàn luận so tài ai thể lọt danh sách mười cao thủ đúng đầu.

Đột nhiên, hư rung chuyển một trận.

Các trưởng lão sớm phong chủ sẽ đến, nhanh ch.óng hiệu cho các t.ử im lặng.

Sau khi ánh sáng tan , hư ảnh tiêu tán, Bạch Kính Huyền nắm tay Hạ Thanh đột ngột xuất hiện quan sơn đài.

Đám thoáng chốc im lặng như tờ.

Mấy vị trưởng lão đang định nghênh đón Tiên Tôn, thấy bên cạnh Bạch Kính Huyền, khỏi khẽ liếc mắt.

Hạ Thanh thể cùng Bạch Kính Huyền đồng thời lên đài, chẳng lẽ Tiên Tôn khi xuất quan bắt đầu xem trọng bồi dưỡng Hạ Thanh?

"Đệ t.ử tham kiến phong chủ!" Các trưởng lão đồng loạt cúi bái, t.ử đài cũng xôn xao quỳ xuống một mảng.

Vừa khỏi động phủ thấy cảnh tượng náo nhiệt như , Hạ Thanh hổ buông tay Bạch Kính Huyền .

Nào ngờ nàng buông tay, kịp lùi xa, Bạch Kính Huyền đuổi theo nắm .

Hạ Thanh: "..."

Vẻ mặt Bạch Kính Huyền chút gợn sóng, các trưởng lão và t.ử xung quanh đều cúi đầu, Hạ Thanh cảm thấy vô ánh mắt đang chằm chằm nàng.

Lưng như kim châm.

Vừa mới xuyên qua đến thế giới xa lạ, nàng vốn giữ điệu thấp, cố gắng gây chú ý để vượt qua giai đoạn nguy hiểm. Bởi vì càng nhiều chú ý nàng, nàng càng dễ lộ tẩy.

Đáng tiếc tính bằng trời tính, điệu thấp cũng .

Có lẽ cảm nhận sự kháng cự của Hạ Thanh, Bạch Kính Huyền nắm tay nàng chỉ trong chốc lát buông .

Hạ Thanh thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Kính Huyền thu hồi ánh mắt từ sườn mặt Hạ Thanh, đáy mắt mang thần sắc sâu kín.

Ánh mắt đảo qua bốn phía lôi đài, khẽ nâng cằm, hiệu cho trưởng lão: "Bắt đầu ."

Những lời như cởi bỏ chú ngữ phong ấn, khí quan sơn đài lập tức trở nên sôi động.

Năm nay so tài khác hẳn năm, Bạch Kính Huyền tọa trấn, t.ử các châu đều dốc hết sức lực, mặt Tiên Tôn thể hiện thật .

Hạ Thanh hiểu rõ phận pháo hôi phế vật của , loại hoạt động tụ tập tài luận bàn đại để đến lượt nàng thể hiện, nàng thể trốn lưng Bạch Kính Huyền yên tâm thoải mái mà xem trò vui.

Phơi nắng, c.ắ.n hạt dưa, xem thi đấu gì đó.

Đánh giá tình hình , đại để cũng khác gì đại hội thể thao thời học sinh của nàng.

"Vòng thứ nhất, Hàn T.ử Khiếu của Thiên Lương Châu, đối đầu với Hạ Thanh của T.ử Tiêu Phong!"

Đôi mắt lim dim của Hạ Thanh bỗng trợn tròn.

"Hả?!"

Ghế Hạ Thanh còn kịp nóng chỗ, hạt dưa trong tay rơi vãi đầy đất.

Lời chấp sự dứt, lập tức một thanh niên mặc áo bào màu vàng sẫm nhảy lên lôi đài, tay cầm một thanh kiếm gỗ, quanh bốn phía, lớn tiếng : "Hạ Thanh ?"

Thanh âm như chuông lớn, mười phần vang vọng.

Các t.ử Thiên Lương Châu lập tức ồn ào reo hò.

Hạ Thanh lôi đài, Bạch Kính Huyền, thầm nghĩ: Thật sự nàng lên ?

Bạch Kính Huyền ngay ngắn vị trí chủ tọa, khẽ nhíu mày, ngón trỏ nhẹ gõ tay vịn ghế ngọc: "Hàn T.ử Khiếu?"

Trưởng lão hầu một bên vội vàng : "Hàn T.ử Khiếu t.ử mới thu nhận khi phong chủ bế quan, tuy tính tình kiêu ngạo, nhưng tư chất tệ, tiến bộ tu hành nhanh ch.óng, các hạng khảo hạch trong phong đều đầu, theo t.ử cùng châu phản hồi, năm chạm đến bình cảnh, sắp đột phá cảnh giới Địa Tiên."

Bạch Kính Huyền trầm ngâm : "Nếu bổn tọa nhớ lầm, t.ử thương hôm qua cũng thuộc Thiên Lương Châu."

Trưởng lão ngẩn một chút mới hiểu ý tứ sâu xa trong lời Bạch Kính Huyền, đột nhiên mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Cái ... giữa hai , hẳn là quan hệ."

Nghe ngữ khí, trưởng lão cũng chắc chắn.

đại hội bắt đầu, thời gian kiểm chứng.

Hạ Thanh chần chừ trong giây lát, lôi đài tiếng xì xào bàn tán.

Hàn T.ử Khiếu khoanh tay vắt kiếm gỗ lưng, cao giọng khiêu khích: "Hạ Thanh, đừng tưởng rằng ngươi là t.ử của phong chủ mà dám chậm trễ thời gian của như !"

Lời dứt, bốn phía lôi đài vang lên tiếng khẽ ngừng.

Sắc mặt các trưởng lão xanh mét.

Năm khi phong chủ bế quan, các t.ử ngấm ngầm chế nhạo Hạ Thanh, bọn họ những trưởng lão , gặp mặt cũng sẽ nhắc nhở vài câu, ai ngờ hôm nay Bạch Kính Huyền ở đây, những kẻ hỗn xược còn dám ngang nhiên như .

Lén lên, sắc mặt Bạch Kính Huyền quả nhiên .

Trưởng lão trong lòng âm thầm kêu khổ, kẻ nào mắt sắp xếp cục diện , để Hạ Thanh và Hàn T.ử Khiếu đối đầu trận đầu.

Mặc kệ Hạ Thanh nhận thua lên đài đ.á.n.h, đều là mất mặt Bạch Kính Huyền.

Không đợi Bạch Kính Huyền mở miệng, một vị trưởng lão về phía Hạ Thanh: "Hạ Thanh, là ngươi..."

Hạ Thanh thể tu luyện vốn là bí mật, quyết đoán nhận thua còn hơn là chịu đau khổ da thịt.

"Ta hiểu ." Hạ Thanh dậy, duỗi một cái lưng dài, "Lâu vận động, gân cốt cũng sẽ rỉ sét, lúc luyện tập một chút."

Trưởng lão ngẩn .

Đáy mắt Bạch Kính Huyền cũng thoáng qua một tia kinh ngạc.

Không đợi nàng ngăn cản, Hạ Thanh chạy nhanh về phía lôi đài, tùy tay vớ lấy một cây côn gỗ tròn từ giá v.ũ k.h.í bên cạnh, bước khu vực đối chiến.

Khóe môi Hàn T.ử Khiếu nhếch lên một nụ lạnh, hừ : "Hạ Thanh, đừng tưởng rằng phong chủ thiên vị che chở ngươi mà sẽ nương tay với ngươi, nếu ngươi tự lượng sức , nhân lúc còn sớm nhận..."

"Bốp!"

Một tiếng vang giòn giã cắt ngang lời Hàn T.ử Khiếu.

Cây côn trong tay Hạ Thanh xoay tròn như hoa, hung hăng đập chân Hàn T.ử Khiếu.

Hạ Thanh nhướn mày: "Ngươi coi thường , thôi, nhưng nếu dám nhân cơ hội sỉ nhục sư tôn , đừng hòng mơ tưởng!"

 

 

Loading...