Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 36: Cyberpunk của thời đại man hoang!
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Thanh ôm c.h.ặ.t chồn tuyết nhỏ lòng, trong lòng cũng hiểu một chút.
Cảm xúc khác thường của Bạch Kính Huyền bắt đầu từ khi gặp Liễu Hạm Vân, liên hệ với đủ loại hành động của Bạch Kính Huyền, Hạ Thanh phát giác nàng hy vọng phận thật sự của Liễu Hạm Vân .
Hiểu rõ chuyện, Hạ Thanh khỏi cảm thấy buồn , đường đường Tiên Tôn, cũng thoát khỏi cái sĩ diện c.h.ế.t tiệt .
Khi còn là thì còn giữ hình tượng, bây giờ diễn cũng thèm diễn.
Liễu Hạm Vân vẫn còn đang tấm tắc khen Hạ Thanh thể chế ngự chồn tuyết nhỏ, trong lòng Hạ Thanh âm thầm thương xót cho Liễu Hạm Vân.
Trong thời gian , nàng sẽ cố gắng cung cấp cho Bạch Kính Huyền nhiều giá trị cảm xúc hơn, nhưng Bạch Kính Huyền cho nàng lộ quá nhiều, Liễu Hạm Vân chỉ thể tự cầu phúc .
Hai trở thôn trang, Liễu Hạm Vân thôn gõ cửa, mà bay lên trời cao, dùng linh lực truyền âm báo cho dân làng trong thôn tin tức "Sơn Thần" trừ, cần cúng tế nữa.
Giọng Liễu Hạm Vân dứt lâu, Hạ Thanh thấy một nhà trong thôn mở cửa, bên trong .
Nhìn thấy Liễu Hạm Vân và Hạ Thanh lơ lửng giữa trung, bùm một tiếng quỳ xuống, hướng về phía các nàng dập đầu mấy cái thật mạnh.
Động tĩnh thu hút sự chú ý của những dân làng khác, bao lâu, đất trống tụ tập hai ba chục , tất cả đều quỳ xuống dập đầu, hô to đa tạ ân cứu mạng của tiên sư.
Trong đó, tự nhiên cũng bao gồm đôi phu phụ lúc nghị luận lưng Liễu Hạm Vân.
Liễu Hạm Vân quả nhiên chấp nhặt với bọn họ, chuyện bỏ qua, một câu cũng nhiều, thản nhiên nhận lấy lễ bái của dân làng.
khi những ngẩng đầu lên nữa, hai vị tiên sư trung thấy bóng dáng.
Liễu Hạm Vân và Hạ Thanh ở trăm trượng, tiếp tục lên đường về hướng di tích hoang cổ.
Có Liễu Hạm Vân gia nhập, chiến lực của đội ngũ tăng lên đáng kể, Hạ Thanh còn lo lắng sợ hãi, ban đêm Liễu Hạm Vân canh gác, nàng cuối cùng cũng thể ngủ một giấc ngon lành.
Không vì trong lòng yên tâm hơn , mấy ngày liền Hạ Thanh còn gặp ác mộng, tinh thần sảng khoái.
Di tích hoang cổ cách Ma Uyên gần, nên vị trí hoang vắng, đường xá xa xôi.
Hai Hạ Thanh ngang qua Nhị Đồ Châu, đến gần biên giới châu, thêm một đoạn nữa là vùng đất hỗn loạn mà các lục địa đều bỏ mặc — Hoang Thành.
Nơi là nơi giao hội của vài lục địa, trong thành chỉ thú nhân, dực nhân, còn quỷ tu, yêu tu và ma tu nhân loại.
Duy chỉ tiên tu.
Nơi chính quyền man hoang can thiệp, đồng nghĩa với hỗn loạn, nguyên thủy, cá lớn nuốt cá bé.
Chính vì , trình độ xây dựng ở đây thấp, phần lớn diện tích bao phủ thực vật cổ đại tàn phá.
Một khe nứt hình tròn chia cắt Hoang Thành với các lục địa khác, chỉ một cây xích sắt nối liền hai bờ, đến di tích hoang cổ, nhất định qua đây.
Hạ Thanh áp sát vách núi, rụt rè thò đầu xuống , chỉ liếc mắt một cái sợ hãi rụt tầm mắt về.
"Cao quá." Hạ Thanh nhỏ giọng lẩm bẩm, "Căn bản thấy đáy."
Dưới khe nứt sương mù che phủ, sương mù cuồn cuộn, ném hòn đá xuống cũng thấy tiếng vọng , thể thấy khe nứt sâu thấy đáy, nếu vô ý ngã xuống, chắc chắn tan xương nát thịt.
Liễu Hạm Vân ha ha : "Yên tâm , ngã c.h.ế.t ."
Đá ở man hoang đối với các nàng mà mềm như bông, dù ngã từ vạn trượng trời cao xuống, cũng chẳng khác nào rơi một đống bông lớn, trầy da cũng khó, huống chi thương đến tính mạng?
Hạ Thanh lạc quan như Liễu Hạm Vân, sống ở Lam Tinh hai mươi mấy năm, quan niệm cố hữu ăn sâu bén rễ, dễ đổi?
Liễu Hạm Vân vẫy tay gọi, Hạ Thanh bất đắc dĩ về phía xích sắt.
Cây xích sắt trông coi, Liễu Hạm Vân dặn Hạ Thanh: "Chúng qua đó cố gắng điệu thấp, nếu cần thiết thì đừng giao thủ với ai."
Những thể cắm rễ ở Hoang Thành, ai cũng chút bản lĩnh thật sự.
Nếu trêu chọc những yêu tu quỷ tu đơn độc hành động thì , một khi trêu chọc ma tu, chỉ sợ rắc rối khó gỡ liên lụy đến nhiều , mục tiêu của các nàng là di tích hoang cổ, thật sự cần lãng phí sức lực ở đây.
Hạ Thanh liên tục gật đầu, nàng yếu, đảm bảo sẽ chủ động động thủ với ai.
Khi lên xích sắt, Hạ Thanh ôm c.h.ặ.t chồn tuyết nhỏ, miệng : "Nàng bám chắc đó, ngàn vạn đừng ngã xuống."
Bạch Kính Huyền: "......"
Vậy nàng đừng run.
Liễu Hạm Vân phía , Hạ Thanh nơm nớp lo sợ theo phía .
Bước lên bước đầu tiên, xích sắt rung nhẹ cũng đủ khiến Hạ Thanh toát mồ hôi lạnh, đợi đến khi vài bước, cảm giác sợ hãi ngược biến mất.
Xích sắt định vững chắc, nàng nhanh về phía cũng vấn đề.
Hạ Thanh cố lấy chút dũng khí, bước chân tự nhiên càng càng nhanh.
Được một lúc, phía truyền đến một tiếng ồn ào ch.ói tai, Liễu Hạm Vân đồng thời lên tiếng nhắc nhở: "Cẩn thận, vững đừng nhúc nhích!"
Hạ Thanh lập tức dừng bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-36-cyberpunk-cua-thoi-dai-man-hoang.html.]
Một làn sương mù đen kịt từ bờ bên thổi tới, khi qua mặt Hạ Thanh, nàng mới kinh ngạc phát hiện, trận gió hóa là một đàn dơi!
Đàn dơi quá dày đặc, bùm bụp đập Hạ Thanh.
"A a a ——!"
Tiếng thét ch.ói tai giải tỏa cảm xúc đột ngột im bặt, nguyên nhân là trong hỗn loạn một con dơi vỗ cánh trúng mặt Hạ Thanh, nàng sợ hãi há miệng quá lớn nuốt thứ gì đó sạch sẽ, nên vội vàng ngậm .
Thân thể bản năng trốn tránh, nhưng chân chỉ một sợi xích sắt to bằng cánh tay, đường lui.
Hạ Thanh sợ trượt chân, liều mạng giữ thăng bằng, đợi hai ba phút, mới cùng đàn dơi lướt qua .
"Cái cũng quá đáng sợ ?" Hạ Thanh miễn cưỡng vững, vỗ vỗ n.g.ự.c, kinh hồn định , "Phía còn nữa ?"
Liễu Hạm Vân lắc đầu: "Không , xem vận may thôi."
Nói xong, tiếp tục về phía .
Hạ Thanh cảm thấy trong lòng chút khác thường, cúi đầu kiểm tra, đó chấn động.
Vì sợ hãi, hai cánh tay nàng ôm c.h.ặ.t, con chồn tuyết nhỏ trong lòng trợn trắng mắt, còn bắt đầu lè lưỡi!
Hạ Thanh kinh hô: "Ôi! Khanh Khanh! Nàng tỉnh !"
Liễu Hạm Vân phía tiếng bật : "Muội đặt tên cho nó mà lười biếng , tên Hạ Thanh, gọi nó Thanh Thanh."
Lời editor: "清清" là Thanh Thanh trong tên của Hạ Thanh, "卿卿" là Khanh Khanh, hai từ đó cùng âm đều là "qīngqīng" nên Liễu Hạm Vân hiểu lầm.
Hạ Thanh: "......"
Không thể giải thích, đây chắc chắn sẽ trở thành một hiểu lầm thể rõ.
Trong lòng, chồn tuyết nhỏ từ từ tỉnh .
Hạ Thanh thật sự thở phào nhẹ nhõm, sờ sờ đầu nhỏ của nó.
Chồn tuyết nhỏ mơ màng, nhưng Hạ Thanh vuốt v3 nó vẫn thích thú, ngoan ngoãn trong lòng Hạ Thanh, quấy nháo.
Hiếm khi cảnh "sư từ đồ cung" như , khí hòa thuận.
Tiếp theo gặp sự cố bất ngờ nào nữa, Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân thành công đến bờ bên .
Hữu kinh vô hiểm, Hạ Thanh chắp tay n.g.ự.c hướng lên trời cúi chào, miệng lẩm bẩm: "Cảm tạ Vô Lượng Thiên Tôn phù hộ!"
Liễu Hạm Vân thò đầu qua, hỏi nghi hoặc trong lòng Bạch Kính Huyền: "Vô Lượng Thiên Tôn?"
Hạ Thanh suýt nữa buột miệng là Tổ sư gia của nàng, nhưng đầu óc kịp thời dừng , sư phụ hiện tại của nàng là Bạch Kính Huyền, Tổ sư là ai còn .
Cho nên, Hạ Thanh trả lời: "Sách cổ ngài là một vị đại năng đắc đạo."
Liễu Hạm Vân: "À ——"
Hạ Thanh thở phào nhẹ nhõm, may mắn Liễu Hạm Vân truy hỏi thêm.
Trong lòng, chồn tuyết nhỏ vẫy vẫy đuôi, nghĩ thầm: Vô Lượng Thiên Tôn, tu vi Kim Tiên ?
Hạ Thanh gì về suy nghĩ trong lòng Bạch Kính Huyền, các nàng vượt qua xích sắt, bờ bên xuất hiện một thông đạo hẹp dài.
Thông đạo vốn là một khe nứt vách đá, hai bên vách đá cao ngất tận mây, ngẩng đầu chỉ thấy một vệt trời.
Liễu Hạm Vân dẫn Hạ Thanh xuyên qua khe nứt, đến cuối đường, tầm rộng mở.
Sau vách đá là vực sâu, nhưng một tòa thành phố lơ lửng huyền ảo vực sâu, đường phố trong thành ngang dọc đan xen, như những khối gỗ xếp chồng lên , vòng trong vòng ngoài, thật là hùng vĩ.
Hạ Thanh bao giờ thấy kiến trúc như , trong hỗn loạn lộ trật tự hoang dã, một vẻ coi thường quy tắc.
"Chúng qua từ ?" Hạ Thanh thu hồi tầm mắt, về phía Liễu Hạm Vân.
Liễu Hạm Vân hất cằm, hiệu cho Hạ Thanh về phía .
Hạ Thanh theo hướng Liễu Hạm Vân, thấy vách đá vòng tròn xây dựng theo quy luật những đường sạn đạo, hành lang treo, giữa các sạn đạo và hành lang xích sắt đan xen lẫn .
"Bên ngoài Hoang Thành đều chỉ thể di chuyển bằng xích sắt." Liễu Hạm Vân với Hạ Thanh, "Vào bên trong thành là thể thấy phi thuyền."
"Phi thuyền?"
Hạ Thanh nghi hoặc theo Liễu Hạm Vân xuyên qua từng sợi xích sắt, đến một cánh cổng lớn, nộp thuế thành cho thủ vệ địa đầu xà, các nàng cuối cùng cũng thành.
Vì thế, Hạ Thanh kinh ngạc đến rớt cằm.
Phong cách kiến trúc bên trong thành càng thêm cuồng loạn, giữa các tòa lâu đài nối tiếp bằng nhiều xích sắt.
Những sợi xích song song đóng vai trò đường ray, những phương tiện vận chuyển lớn hình chiếc thuyền xuyên qua giữa các tòa lâu đài, mỗi khi đến một nơi dừng , hành khách với trang phục khác lên xuống, .
Đây là Hoang Thành, rõ ràng là Cyberpunk của thời đại man hoang!