Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 31: Lẽ nào... dị tượng nơi đây, không phải do người gây ra?

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nếu Bạch Kính Huyền tiếp nhận chuyện , nàng cứ từ từ xem.

Hạ Thanh thản nhiên chấp nhận, cũng tìm một tảng đá lớn bằng phẳng bóng loáng ven đường chờ.

Ngồi xuống lâu, một cơn gió mát lạnh thổi tới, tai Hạ Thanh giật giật, dường như bắt tiếng sột soạt.

Nàng đầu về nơi phát âm thanh, chỉ thấy cây cỏ trong rừng lay động, thoạt gì khác thường.

Hạ Thanh nghiêng đầu, ngưng thần cẩn thận quan sát một lát, thấy động tĩnh gì, chỉ nghĩ đa tâm.

Một canh giờ lặng lẽ trôi qua, Hạ Thanh chờ đến mơ màng sắp ngủ, nhưng vẫn thấy Bạch Kính Huyền trở về.

Nàng vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, liếc mắt về phía thôn, nhíu mày.

Chẳng lẽ xảy chuyện gì?

Không nên chứ.

Thôn trang chỉ mấy hộ nông dân, Bạch Kính Huyền tuy rằng hóa chồn tuyết nhỏ, một tu vi phong ấn mạnh mẽ còn bao nhiêu, nhưng nàng dù cũng là một đời Tiên Tôn, vẫy vẫy cái đuôi cũng thể lật nhào đám phàm nhân , thể nào vẫn về.

Hạ Thanh nén nghi hoặc trong lòng, đợi nửa canh giờ.

Vẫn thấy Bạch Kính Huyền trở về.

Bạch Kính Huyền quá lâu, Hạ Thanh dậy, vẻ mặt lộ rõ sự nôn nóng kìm nén .

Không , nàng tự xem một chút.

Mắt thấy sắc trời dần tối, mặt trời lặn về phía tây, bóng tối mờ mịt bao phủ thôn trang, Hạ Thanh cuối cùng hạ quyết tâm.

Nàng dậy về phía thôn trang, chốc lát trở nhà nông dân nãy.

Hạ Thanh giơ tay chuẩn gõ cửa, chợt nhớ đến thái độ của trong thôn, tay giơ lên giữa trung, gõ xuống.

Ngay lúc , trong phòng truyền tiếng leng keng, giống như thứ gì rơi xuống đất phát âm thanh.

Tay Hạ Thanh nhanh hơn não, dùng sức đập mạnh ván cửa.

Chỉ một tiếng cọt kẹt, cửa phòng mở toang, phía cửa thế mà then cài.

"Cái ... ngại quá, phiền một chút." Hạ Thanh thò đầu trong cửa , "Xin hỏi các ngươi..."

Lời còn dứt, đột nhiên im bặt.

Liếc mắt một cái là thể thấy bốn bức tường trong căn nhà nhỏ, ai cả.

Người nông phụ và đứa trẻ xảy xung đột ngắn ngủi với Hạ Thanh đó thấy bóng dáng.

Hạ Thanh: "?"

Trong phòng ai? Vậy tiếng động nãy là chuyện gì?

Có lẽ là đó nàng sợ hãi, nông phụ mang theo con bỏ nhà chạy cũng chừng, còn đồ vật rơi xuống, chắc là chuột nhân lúc nhà chạy hoạt động.

Chủ nhà đều ở, đương nhiên cũng hỏi thăm gì, Hạ Thanh một vòng, thấy chồn tuyết nhỏ, liền xoay rời .

Đến nhà tiếp theo, Hạ Thanh cửa một lúc lâu, thấy cửa hé một khe nhỏ.

Sắc trời tối nhiều, mà trong phòng vẫn thắp đèn dầu, trong lòng Hạ Thanh dấy lên một dự cảm bất an.

Để kiểm chứng suy nghĩ trong lòng, nàng thêm vài bước về phía căn nhà nhỏ, đưa tay đẩy cửa phòng.

Trong phòng yên tĩnh, quả nhiên một bóng .

Trong lòng càng thêm nghi hoặc, Hạ Thanh tiếp tục sâu trong thôn trang nhỏ, mỗi đến một nhà, nàng đều giơ tay gõ cửa.

Cốc cốc cốc —— cốc cốc cốc ——

Cửa phòng nhỏ trong thôn trang đều đóng, trong phòng ai, một cũng .

Những đều ?

Hạ Thanh bỗng nhiên cảm thấy một trận lo sợ bất an hoảng hốt.

Đi vòng qua vòng , Hạ Thanh trở về căn nhà nhỏ của nông phụ , đến gần cửa phòng, nàng đột nhiên dừng bước.

Miếng vá cửa thiếu một mảng cư nhiên biến mất thấy, ván cửa tuy cũ nát nhưng hảo sứt mẻ.

Có quái lạ!

Hạ Thanh lùi một bước, ngẩng đầu trời, trời mây đen giăng đầy, mặt đất cũng một màu đen kịt yên lặng, hoang vắng , âm trầm kh ủng bố.

Trong lòng động, bấm tay niệm chú bói toán.

Thiên Địa Bĩ.

Quẻ Bĩ, âm dương biến động, là quẻ hỗn loạn mất cân đối.

Hỗ quẻ Phong Sơn Tiệm, biến thành Thiên Sơn Độn.

Độn, ẩn giả, cũng đại biểu sương mù chướng dày đặc, khiến khó tìm tung tích.

Hạ Thanh: "!"

Lẽ nào thật sự là dân làng ở đây bắt giữ chồn tuyết nhỏ, giấu nó ?

Sao thể, bọn họ lấy bản lĩnh lớn như ?

Hạ Thanh càng nghĩ càng hoảng hốt, trong lòng ý niệm nặng trĩu, chờ c.h.ế.t.

Nàng tỉ mỉ phân tích quẻ tượng , trong lòng nảy một ý niệm: Lẽ nào... nơi đây dị tượng, do gây ?

Âm dương thất hành, tắc hiện tượng sinh khí suy vi, âm khí nảy sinh.

Nói theo cách thông thường dễ hiểu, thôn trang ma.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-31-le-nao-di-tuong-noi-day-khong-phai-do-nguoi-gay-ra.html.]

Hạ Thanh hít một sâu, cảm giác n.g.ự.c đè nén, nếu thật là như ...

Nàng lấy một lá kim phù từ trong túi, c.ắ.n rách đầu ngón tay lấy m.á.u mực, vội vàng vẽ một đạo phù, gấp lá bùa nhét miệng, thổi một sinh khí ấn phù.

Làn sinh khí tụ trung, cuối cùng biến thành một chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ, chiếu sáng một đất.

Hạ Thanh trợn mắt, đang về phía , bỗng nhiên cúi đầu, thấy chân nhiều dấu chân lộn xộn rải rác.

Những dấu chân chồng lên , một đám một đám tràn , vịt heo ch.ó.

Đương nhiên, cũng .

Duy chỉ tìm thấy dấu chân của chồn tuyết nhỏ.

Ánh sáng đèn l.ồ.ng chiếu tới nơi thì vẫn đen kịt, trừ một con đường nhỏ u ám, thấy gì khác.

Hạ Thanh cầm đèn l.ồ.ng theo hướng quẻ tượng chỉ, dọc đường là những dấu chân kỳ lạ cổ quái.

Những dấu chân kéo dài đến cuối con đường nhỏ, chính là hướng đông bắc của thôn trang, một vách đá lớn.

Hạ Thanh đến đây, cảm giác khí trường xung quanh chút đổi.

Nàng đưa tay sờ vách đá, lạnh lẽo cứng rắn, thoạt là đá thật.

Hạ Thanh chắc chắn phía tảng đá gì đó.

Nàng vài bước quanh tảng đá, nghĩ thầm đây lẽ là yêu vật bày hư ảo kết giới, phá giải kết giới thì .

Những chú pháp sư môn truyền đây dùng .

hiện tại ai theo, nàng cũng cần giấu giếm, liền giơ ngón tay, vẽ một đạo lôi đình lệnh mặt đá mắt.

Hạ Thanh ngưng thần tĩnh khí, lẩm bẩm niệm chú: "Lôi đình lôi đình, sát quỷ hàng tinh, trảm yêu trừ tà, vĩnh bảo thần thanh!"

Chữ cuối cùng dứt, nét b.út cuối cùng tay nàng cũng thành.

Ong ——

Lôi đình lệnh hiện viền vàng sáng.

Ngay đó, một tiếng sấm nổ vang, cùng với tiếng ầm ầm, vách núi thế mà nứt toác mắt Hạ Thanh.

Hạ Thanh: "!"

Quá đột ngột, Hạ Thanh liên tiếp lùi vài bước mới tránh đá vụn văng tới.

Nhờ hút pháp lực trong cơ thể Hạ Thanh, phù ấn mạnh mẽ hơn bất cứ điều khiển nào đây.

"Tặc." Hạ Thanh cái lỗ lớn lộ vách đá, bên trong quả nhiên một đường hầm bí mật, lè lưỡi , "Lần đó bãi tha ma, nếu lôi đình lệnh một phần mười uy lực , cũng c.h.ế.t."

Lam Tinh thế kỷ 21, thời mạt pháp, bởi vì môi trường phá hoại quá nghiêm trọng, trong thiên địa còn bao nhiêu linh khí, uy năng của lôi đình lệnh căn bản phát huy , tùy tay vẽ một cái nổ tung một bức tường lớn hùng vĩ, Hạ Thanh cũng là đầu tiên thấy.

Bất quá, nếu lôi đình lệnh hữu hiệu, những pháp chú khác hẳn cũng dùng .

Hạ Thanh nghĩ nghĩ những pháp quyết , trong lòng thoáng chốc thêm chút tự tin, liền bước chân con đường tối tăm rậm rạp.

Trong đường hầm tỏa một mùi ẩm ướt mục nát, mắt đều tối, nhờ ánh sáng xanh mờ ảo của đèn l.ồ.ng mới miễn cưỡng thấy rõ hơn hai bước.

Tảng đá lớn mở, mặt đất xuất hiện những dấu chân lộn xộn, xác minh phỏng đoán ban đầu của Hạ Thanh.

Bên thông đạo nhất định thứ gì đó hoạt động.

Nàng tiếp tục sâu đường hầm, mấy chục bước, con đường bắt đầu rộng , bùn đất gồ ghề bằng gạch đá bằng phẳng.

Những dấu chân đến mặt đá liền biến mất.

Trước mắt xuất hiện một cầu thang xuống, con đường lõm xuống như một cái miệng thú lớn đang há .

Nơi cổ quái cực kỳ, Hạ Thanh cảm thấy sự khác thường của những trong thôn lẽ liên quan đến nơi quái dị .

Nàng đang tiếp tục về phía , bỗng nhiên một giọt nước từ đỉnh đường hầm rơi xuống mũi Hạ Thanh.

Hạ Thanh theo bản năng giơ tay lau lau, ngửi thấy một mùi tanh nồng nặc.

Cúi đầu một cái, tay nàng chút chất lỏng màu sẫm.

Là m.á.u.

"!"

Hạ Thanh đột nhiên giật .

Trợn mắt, con đường tối tăm mắt biến mất.

Xung quanh gió lạnh phơ phất, cành lá lay động xào xạc, Hạ Thanh hoảng hốt ngẩn một giây, mới hiểu , nàng trở tảng đá lớn ở cửa thôn.

Lúc sắc trời vẫn tối, phía tây khe núi hắt chút ánh tà dương còn sót , ánh cam sẫm bao phủ cả thôn trang, còn lưu chút ấm áp và sinh khí tan.

Lòng Hạ Thanh lo sợ, rõ hiện tại là giờ nào.

Ngay lúc , một xúc cảm mềm mại lướt nhẹ mặt nàng, cả vai và cổ đều cảm nhận áp lực nặng xuống.

Hạ Thanh giật .

"A a a a a a a!!!"

Nàng từ tảng đá lớn ngã quỵ xuống.

Xúc cảm nặng rời khỏi cơ thể nàng, nhẹ nhàng bay trở tảng đá.

Mà Hạ Thanh, bởi vì nhất thời kích động, dùng sức quá mạnh, như đạn pháo b ắn ngoài, phanh một tiếng ngã sấp xuống đất.

Nàng đột nhiên đầu , thấy một con vật nhỏ màu trắng lớn bằng thước tay tảng đá lớn phía , đầu tròn, tai tròn, còn một đôi mắt đen láy tròn xoe và một đôi móng vuốt nhỏ ngắn ngủn.

Chồn tuyết nhỏ thẳng nghiêng đầu, đôi mắt nhỏ tròn xoe chớp chớp: "Chi?"

 

 

Loading...