Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 3: Thanh nhi dỗ ta ngủ được không?

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:46:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Song tu??

Hạ Thanh đầu óc cuồng, là cái loại song tu mà nàng hiểu ?

... là quá đột ngột ?

Mối quan hệ của các nàng mà đặt ở Thần Châu Đại Lục của thế kỷ 21 cũng xem như là điều cấm kỵ nhạy cảm, đến cả Tiểu Lục Giang cũng thể duyệt!

Lời editor: Thần Châu Đại Lục, cách gọi văn hoa của Trung Quốc. Tiểu Lục Giang là tên lóng của Tấn Giang.

Mặt Hạ Thanh nghẹn đỏ, hồi lâu mới khó khăn mở miệng: "Cái ... lắm ?"

Tuy rằng, cùng Bạch Kính Huyền song tu, dường như tính thế nào nàng cũng thiệt.

Thậm chí cảm giác như cóc ghẻ mà ăn thịt thiên nga, vươn tay liền hái ánh trăng, tự dưng vớ món hời lớn.

Hạ Thanh tự nhận tiêu chuẩn đạo đức cao siêu gì, nhưng trong lòng vẫn một trực giác kỳ lạ mách bảo nàng nàng bất an, bước bước , đầu sẽ khó khăn.

Nàng mới nếm trải cái cảm giác lâng lâng như vớ món hời, thật sự thể phòng .

"Có gì ?" Ngón tay lạnh lẽo của Bạch Kính Huyền khẽ vuốt má Hạ Thanh, xoa xoa như xoa một chú cún nhỏ, "Nàng và là tiên lữ, song tu chẳng là lẽ thường tình ?"

Đợi chút, cái gì?

Hạ Thanh kinh hãi.

Chủ nhân thể mười chín tuổi đến T.ử Tiêu Sơn, hầu hạ bên cạnh Bạch Kính Huyền hơn hai mươi năm.

Bạch Kính Huyền vô cùng nhạy bén, phòng nặng, đối với phận Hạ Thanh chút nghi ngờ, từng nhiều phái điều tra lai lịch của nàng, nhưng đều manh mối, thêm đó Hạ Thanh thể tu luyện, việc điều tra liền ngõ cụt.

Chẳng qua, Hạ Thanh tuy rằng ở T.ử Tiêu Phong, mang tiếng là đồ của Bạch Kính Huyền, nhưng từng Bạch Kính Huyền trọng dụng.

Cũng chính vì lẽ đó, dù Hạ Thanh vẫn luôn giữ liên lạc với kẻ thần bí, đem tin tức ngóng từ chỗ Bạch Kính Huyền truyền ngoài, nhưng cũng ngóng nội dung gì đáng giá.

Tóm , nguyên và Bạch Kính Huyền, chắc chắn thể nào là tiên lữ.

Vậy vấn đề ?

Hạ Thanh nghĩ mãi , theo bản năng rụt cổ, thử dò hỏi: "Chuyện từ khi nào ?"

Bạch Kính Huyền nhướng mày: "Ân?"

"À, ý là..." Hạ Thanh lựa lời, cẩn thận mở miệng, "Ta và sư tôn khi nào thì trở thành tiên lữ?"

Bạch Kính Huyền mím nhẹ môi mỏng, vẻ mặt vui: "Thanh Nhi nhớ ?"

Tim Hạ Thanh thót một cái, vội vàng biện bạch: "Không nhớ, là sợ nhớ nhầm, xác nhận với sư tôn một chút."

Bạch Kính Huyền nhàn nhạt liếc nàng một cái, gì.

Hạ Thanh trực giác hiểu ngầm, sư tôn biểu cảm gì mặt, chính là vui.

Đầu óc nàng xoay chuyển, nghĩ một chủ ý.

Thế là ngoan ngoãn nâng tay Bạch Kính Huyền lên, mặt gần cọ cọ, nghiêng đầu giả một chú cún con.

Chiêu hiển nhiên hiệu quả.

Vẻ mặt Bạch Kính Huyền cuối cùng cũng giãn , ngay đó ánh mắt rũ xuống, đại phát từ bi mà mở miệng: "Là khi vi sư bế quan, giữa thu năm Thần Lịch sáu vạn tám ngàn bốn trăm hai mươi ba."

"Ngày đó, vi sư và khanh trao lời thề chân tình, Thanh Nhi còn vĩnh sinh vĩnh thế chỉ vi sư, cùng vi sư ước định khi bế quan kết thúc sẽ mở tiệc chiêu đãi, thỉnh nhật nguyệt thiên địa chứng giám, cùng cử hành đại lễ kết khế."

Bạch Kính Huyền xong chăm chú Hạ Thanh: "Những điều , Thanh Nhi đều quên hết ?"

Hạ Thanh: "..."

Nếu nàng nhớ rõ ràng Bạch Kính Huyền bế quan cuối xuân đầu hạ, khi hoa đào núi tàn hết, thì nàng suýt chút nữa tin những lời chân thành tha thiết của Bạch Kính Huyền.

Bạch Kính Huyền tha thiết như , mà ngay cả thời gian bắt đầu bế quan cũng nhớ sai.

Kết hợp với quẻ bói , Hạ Thanh hợp lý suy đoán, chỉ sợ là Bạch Kính Huyền trong mười năm bế quan tu luyện gặp chuyện ngoài ý , dẫn đến ký ức hỗn loạn, mới thể mật với nàng như .

Như cũng coi như là một bước ngoặt, cho nàng một chút cơ hội cứu vãn.

Chính vì Bạch Kính Huyền lầm tưởng các nàng là tiên lữ, nên hôm nay khi trò hề xảy , viên truyền âm ngọc rơi xuống chân mới khiến Bạch Kính Huyền nghi ngờ.

đây tuyệt đối là kế lâu dài.

Đầu óc Hạ Thanh xoay chuyển nhanh ch.óng, hồn, tươi với Bạch Kính Huyền: "Đương nhiên quên, sư tôn nhớ rõ như , vui."

Nàng xuyên qua đây vốn dĩ diễn kịch để đề phòng khác phát hiện, nếu Bạch Kính Huyền tin tưởng nghi ngờ mối quan hệ của các nàng như , nàng thêm cho một màn kịch, cũng .

"Những chuyện liên quan đến Thanh Nhi, vi sư đều nhớ rõ."

Bạch Kính Huyền ôn tồn , đáy mắt thoáng hiện một chút dịu dàng.

Hạ Thanh rõ ràng những lời thâm tình chỉ là biểu hiện giả dối ngắn ngủi, nhưng vẫn khỏi kích động tim đập dữ dội.

"Đêm khuya, chúng nên nghỉ ngơi." Bạch Kính Huyền vén những sợi tóc mái che mắt Hạ Thanh , "Lại đây, vi sư sẽ dạy cho nàng pháp môn song tu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-3-thanh-nhi-do-ta-ngu-duoc-khong.html.]

Hạ Thanh còn đang ngây xuất thần, chợt thấy cổ tay Bạch Kính Huyền nắm c.h.ặ.t, ngay đó một lực nhẹ nhàng kéo nàng, nàng liền tự nhiên dậy, sư tôn dẫn lên giường.

Giây tiếp theo, vai nàng chợt lạnh, dải lưng tuột , y phục lặng lẽ trượt xuống vai.

Cái , cái bắt đầu ?!

Hạ Thanh chợt thấy kinh hoảng, tay chân luống cuống.

Giọng Bạch Kính Huyền thanh nhu vang lên bên tai: "Thanh Nhi, thả lỏng một chút, đừng khẩn trương."

"..." Hạ Thanh thẳng đơ giường, thể cứng ngắc như khúc gỗ.

Không khẩn trương mới là lạ.

nàng càng khẩn trương, trong lòng một chút may mắn khó và cảm giác k1ch thích trái đạo đức âm thầm nảy mầm ở góc tối.

Nàng vốn là hiện đại sống trong thời đại công nghệ cao, chẳng lẽ bảo thủ hơn Bạch Kính Huyền, thoát ly khỏi sự trói buộc tinh thần, chỉ là sự trầm luân và phóng túng ngắn ngủi của thể, dường như cũng cả.

Mang theo nỗi lo sợ bất an và sự chờ đợi bí ẩn như , Hạ Thanh hít sâu một , dứt khoát nhắm mắt chờ đợi.

đợi hồi lâu, chờ đợi Bạch Kính Huyền tiến thêm một bước.

Hạ Thanh khẽ mở một mắt, sang bên cạnh.

Bạch Kính Huyền cởi y phục, gấp gọn gàng đặt ở đầu giường, đó xuống bên cạnh Hạ Thanh, vai sát vai, nắm lấy tay Hạ Thanh.

"Thanh Nhi, ngưng thần tĩnh khí." Bạch Kính Huyền khẽ , "Vi sư sẽ truyền pháp lực thể nàng, nàng cố gắng thả lỏng, cần kháng cự, để vi sư dẫn dắt pháp lực trong cơ thể nàng vận hành chu thiên, chữa trị và mở rộng những kinh mạch tổn thương và tắc nghẽn."

Trái tim treo lơ lửng của Hạ Thanh cuối cùng cũng lạnh lẽo.

Lời Bạch Kính Huyền hóa là loại phương thức song tu .

Trách nàng cái hiện đại tư tưởng quá thoáng, hóa xưa cần kết hôn mới nắm tay.

Hạ Thanh bật , rối rắm một hồi vô ích.

Đồng thời nàng cũng thở dài một , chậm rãi thả lỏng thể.

Bàn tay chạm da thịt Bạch Kính Huyền nổi lên ấm, một luồng ấm áp rõ ràng từ từ tràn thể Hạ Thanh.

Theo pháp lực Bạch Kính Huyền rót càng lúc càng nhiều, Hạ Thanh thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể tăng lên, nóng lấy lòng bàn tay trung tâm lan tỏa xung quanh, tràn ngập lồ ng n.g.ự.c.

Dù nàng thể tự quan sát kinh mạch, nhưng vẫn cảm nhận sức mạnh kích phát khi pháp lực Bạch Kính Huyền lưu chuyển khắp cơ thể nàng.

Tu vi Kính Huyền Tiên Tôn cao thâm, pháp lực mênh m.ô.n.g như biển khói, hồn hậu tràn đầy, chảy dài dứt.

Quá trình tu luyện kéo dài bao lâu, bởi vì uể oải, giống như ngâm trong suối nước nóng, Hạ Thanh thoải mái đến mơ màng sắp ngủ.

Cho đến một lúc nào đó, bụng bỗng nhiên đau nhói.

Hạ Thanh giật tỉnh giấc, cơn buồn ngủ tan biến.

Nàng mở to mắt đồng thời, Bạch Kính Huyền cũng buông tay nàng : "Thanh Nhi, từ hôm nay trở , nàng thể tu luyện ."

Hạ Thanh xoay dậy, cơn đau nhói ở bụng đang chậm rãi biến mất, cùng lúc đó, một cảm thụ mới mẻ độc đáo đột nhiên xuất hiện.

Nàng thể cảm nhận nguồn năng lượng tự nhiên tràn ngập trong thiên địa.

Thân thể nàng trống rỗng đói khát, nhưng khát vọng đồ ăn, mà là khát vọng tu luyện.

Đôi mắt nàng thể thấy những phân t.ử linh khí trong khí thấm thể nàng, hòa quyện với huyết mạch, chảy xuôi trong kinh mạch, cuối cùng như sông dài đổ về biển cả, tụ đan điền.

"Thật thần kỳ." Hạ Thanh mở lòng bàn tay, cẩn thận quan sát bàn tay nắm tay Bạch Kính Huyền, từ đáy lòng tán thưởng, "Sư tôn cũng quá lợi hại."

Bạch Kính Huyền nghiêng bên cạnh Hạ Thanh, một tay chống má, vẻ mặt mỉm .

Hạ Thanh đắm chìm trong cảm thụ mới lạ, hứng thú bừng bừng bò đến mặt Bạch Kính Huyền, hai tay chống cằm, chút e dè hỏi: "Cứ tu luyện như , đến khi thí luyện ở đỉnh phong bắt đầu, tu vi của đại khái thể đạt tới trình độ nào?"

Bạch Kính Huyền nghiêm túc nghĩ nghĩ, đáp: "Đột phá Địa Tiên hẳn là khó."

"Nhanh như thể đến Địa Tiên?" Hạ Thanh kinh ngạc.

Thế giới quan trong truyện nhỏ, chia thành nhiều vị diện, tu tiên từ hạ giới phi thăng mới bắt đầu là cảnh giới Đại Thừa, tiếp tục lên sẽ lượt đạt tới Địa Tiên, Chân Tiên, Linh Tiên, Huyền Tiên, Kim Tiên, Phục Thần, Thượng Thần và Thiên Thần.

Hạ Thanh là hậu duệ hỗn huyết giữa Thần tộc và Nhân tộc, vì sinh ở Tiên giới, kế thừa một phần nhỏ huyết mạch Thần tộc, nên sinh tu vi Đại Thừa, nhưng cũng vì là hỗn huyết, huyết mạch truyền thừa của nàng hỏng, hơn nữa thể tu luyện, càng đừng đến việc tiếp tục đột phá tăng lên.

Có đại lão dẫn dắt thật là , nguyên tự tu luyện hai ba mươi năm cũng bằng Bạch Kính Huyền truyền công cho nàng ba tiếng đồng hồ.

Hạ Thanh nữa cảm thán vận khí của , tuy rằng vấn đề lớn nhất vẫn giải quyết, nguy cơ tiềm ẩn vẫn tiêu trừ, nhưng chỉ cần nàng thể tu luyện, vẫn còn cơ hội xoay chuyển tình thế.

Nàng từng c.h.ế.t một , nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t cũng chỉ , trời cao nguyện ý cho nàng sống thêm một cơ hội, dù nàng khởi đầu chỉ nhận một ván bài tệ, chỉ cần sinh mệnh kết thúc, thắng thua ván vẫn định.

Mặc kệ thế nào, nàng định Bạch Kính Huyền, đồng thời sớm sự chuẩn cho .

"Thanh Nhi."

Bạch Kính Huyền vươn một bàn tay, ngón tay khẽ móc lấy vạt áo Hạ Thanh, từ lên khuôn mặt Hạ Thanh.

Hạ Thanh tiếng đầu, bất ngờ chạm đôi mắt tịch mịch sâu thẳm .

"Ta chút mệt mỏi." Bạch Kính Huyền mở miệng, giọng nhu hòa, ngữ điệu mềm ấm, "Thanh Nhi dỗ ngủ ?"

 

 

Loading...