Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 29: Thật ngại quá, ta quên niệm chú

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Quá mức do dự mà giật , Hạ Thanh ngẩn một thoáng.

Ngay lúc , bọ cạp độc hồi phục tinh thần, đuôi dài vung lên, cái đuôi cong ánh tím phóng về phía yết hầu Hạ Thanh.

Chồn tuyết nhỏ từ trong lòng Hạ Thanh nhảy , chân lúc đạp n.g.ự.c Hạ Thanh.

Hạ Thanh ép lùi về nửa bước, tránh cú vẫy đuôi của bọ cạp độc.

Mà cục lông trắng nhỏ bé uyển chuyển nhẹ nhàng vặn vẹo eo trung, lông tóc hề tổn thương rơi xuống đất.

Trong nháy mắt, nó nhanh như chớp nhảy trở về, thuần thục mà nhanh ch.óng leo lên vai Hạ Thanh.

Hạ Thanh may mắn thoát một kích, hồn từ cơn kinh hãi.

Bởi vì quá mức cạn lời, cùng với tình huống khẩn cấp nên rảnh tức giận, quyết đoán dứt khoát ném nửa thanh kiếm gãy còn xuống.

Đuôi bọ cạp một quét tới, Hạ Thanh chuẩn , nữa lùi nhanh.

Trong lúc giằng co, bọ cạp độc ép đến một vị trí địa thế chật hẹp.

Sau lưng dựa vách núi, đường lui hết.

Mắt thấy đuôi bọ cạp một quét tới, Hạ Thanh mạnh mẽ xổm xuống, liền oanh một tiếng vang lên, đuôi bọ cạp quét trúng vách đá, đá vụn bay tán loạn.

Đuôi cong sắc nhọn đ.â.m nham thạch, khe đá cản trở khó thể nhúc nhích, Hạ Thanh nắm bắt cái đuôi bọ cạp nhất thời quẫn cảnh, trong đầu bỗng chốc lóe lên một tia sáng.

Đuôi bọ cạp, quẻ Tốn, dừng bởi núi, Phong Sơn Tiệm.

Quẻ chủ tam hào biến, một hào biến thành quẻ Ly, hai hào biến thành quẻ Tốn, ba hào biến thành quẻ Khôn.

Trong ba biến đổi, chỉ biến đổi Ly Hỏa thể khắc chế Tốn Mộc, tìm kiếm sự sống trong tình thế nguy hiểm.

Hạ Thanh trong lòng đối sách.

kịp thực hiện ý tưởng, một luồng kình phong ập mặt.

Con bọ cạp lớn hai cái đuôi!

Hạ Thanh thả nhảy lên, tránh cái đuôi đ.â.m tới từ phía , giơ tay bắt lấy giáp xác bọ cạp độc, một cái xoay leo lên lưng bọ cạp độc.

Đuôi bọ cạp kẹt trong khe đá, cái còn nữa hướng Hạ Thanh tới, Hạ Thanh ở lưng bọ cạp độc nhảy lên trung, tại chỗ lộn một vòng, khi rơi xuống đất, ngón tay kẹp lấy một lá kim phù.

Nàng nhanh ch.óng xổm xuống, dán lá bùa lên lưng bọ cạp độc.

Chờ cái đuôi bọ cạp quét tới, nàng liền uyển chuyển nhẹ nhàng lộn một vòng, từ lưng bọ cạp độc lăn xuống.

Bọ cạp độc sức giãy giụa, đuổi theo Hạ Thanh, mà Hạ Thanh lùi mấy bước, đồng thời hai tay bấm niệm chú, mặc niệm ngũ hành pháp chú.

Phụt.

Một tiếng động vang lên, kim phù lưng bọ cạp độc tự bốc cháy cần lửa.

Trong khí hậu khô nóng của man hoang, bất cứ thứ gì chạm đều bén lửa.

Một ngọn lửa nhỏ bùng lên giáp xác bọ cạp độc, gió thổi qua, thế mà nhanh ch.óng lan rộng.

Ngay cả cái đuôi bọ cạp đang vẫy vùng cũng ngọn lửa bén , bỏng rát mang đến nỗi đau dữ dội chọc giận bọ cạp độc.

Nó ngao ngao kêu t.h.ả.m, dùng hết sức rút cái đuôi kẹt trong khe đá , thế công càng thêm cuồng loạn và cấu trúc.

Hạ Thanh thấy cũng sốt ruột, vững vàng bình tĩnh ứng phó, lùi phía , cho bọ cạp độc đến gần .

Thế cục xoay chuyển, mắt chỉ cần chờ đợi ngọn lửa nuốt chửng con bọ cạp độc, cho nên càng vội, nàng chỉ cần cầm cự.

Giáp xác bọ cạp độc lửa đốt cháy, phát tiếng răng rắc giòn tan, cùng với mùi khét lẹt trong gió.

Hạ Thanh lộn một vòng tránh đòn tấn công của bọ cạp độc, khéo bên chân chính là thanh kiếm gãy ném xuống.

Do dự một giây, Hạ Thanh nhặt thanh kiếm gãy lên.

Vừa lúc gặp một cái đuôi bọ cạp từ trời giáng xuống, Hạ Thanh trở tay c.h.é.m thanh kiếm gãy, một tiếng vang lên, cái đuôi bọ cạp lửa đốt đến vàng giòn dễ như trở bàn tay c.h.ặ.t đứt.

Thế của bọ cạp độc, một tiếng trống thì thêm dũng khí, hai tiếng trống tinh thần suy sụp, ba tiếng trống dũng khí cạn kiệt, nó c.h.ặ.t đứt một cái đuôi, thực lực bắt đầu nhanh ch.óng suy giảm, lâu , liền đuổi kịp.

Nó cuối cùng cũng dừng , ầm một tiếng ngã xuống đất, cái đuôi dài còn vẫn giãy giụa đong đưa.

Hạ Thanh cuối cùng cũng thở phào một , nhưng bọ cạp độc vẫn c.h.ế.t hẳn, nàng dám hành động thiếu suy nghĩ.

Một lát , cái đuôi bọ cạp độc buông thõng xuống đất, hề động đậy.

Nàng quan sát một lát, chắc chắn, nhặt một hòn đá ném qua.

Hòn đá dễ dàng xuyên qua lớp giáp xác lưng bọ cạp độc, mà con bọ cạp độc quỳ rạp mặt đất vẫn nhúc nhích.

Lúc Hạ Thanh mới thả lỏng tinh thần, bùm một tiếng phịch xuống đất.

Nếu con bọ cạp độc còn c.h.ế.t, sợ rằng c.h.ế.t chính là nàng, bọ cạp độc chích c.h.ế.t, mà là mệt c.h.ế.t.

Mười mấy hai mươi phút nàng vận động hết sức, ướt đẫm mồ hôi.

Ngay lúc , trong lòng Hạ Thanh động tĩnh, con chồn tuyết nhỏ thế mà chui khỏi lòng nàng, đó vèo một tiếng bay vọt về phía con bọ cạp độc.

Hạ Thanh gấp giọng: "Khanh Khanh!"

Nàng sợ bọ cạp độc vẫn c.h.ế.t hẳn, đột nhiên vùng lên đ.á.n.h lén, sẽ Bạch Kính Huyền thương.

Thân thể nhanh hơn não, bản năng nhảy dựng lên, nhào về phía con chồn tuyết.

nàng trải qua một hồi vật lộn cường độ cao, cả mất sức, mồ hôi nhễ nhại, đột nhiên dậy đầu váng mắt hoa, chân tay vô lực, nhảy xa ngã thẳng xuống đất.

Chân con chồn tuyết ngắn ngủn, chạy xa, trời xui đất khiến Hạ Thanh thành công nhào tới, một một chồn song song ngã lăn mặt đất.

May mà tình huống Hạ Thanh lo lắng vẫn xảy , con bọ cạp độc im nhúc nhích, cái đuôi cũng nhấc lên một chút.

Xem là c.h.ế.t thật .

Con chồn tuyết chui từ khe hở cánh tay Hạ Thanh, thấy Hạ Thanh quỳ rạp mặt đất động đậy, cái mũi nhỏ hướng về phía , dụi tai Hạ Thanh ngửi khắp mặt nàng.

Một lát , Hạ Thanh hồn, lật ngửa mặt đất.

Con chồn tuyết ngó nghiêng, thấy Hạ Thanh mệt đến thể động đậy, liền dụi đầu nhỏ qua, cọ cọ cổ Hạ Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-29-that-ngai-qua-ta-quen-niem-chu.html.]

"...... Đừng loạn."

Bị con vật nhỏ cọ cổ ngứa ngáy, Hạ Thanh giơ một cánh tay lên, đẩy đầu con chồn tuyết .

nó vẫn dụi tới, Hạ Thanh liền dứt khoát ôm lấy hình nhỏ bé của nó đè .

Trùng hợp , vặn ấn n.g.ự.c.

Con chồn tuyết im cái đệm mềm mại, nghỉ ngơi.

Hạ Thanh nghỉ ngơi một lúc lâu, cuối cùng cũng tích cóp chút sức lực, thở d ốc.

Trợn mắt, cùng đôi mắt đen láy của con chồn tuyết n.g.ự.c , chất vấn nó: "Vừa nàng ?"

Chiến đấu kết thúc chạy loạn, vạn nhất con bọ cạp độc c.h.ế.t hẳn, phản công thương thì ?

Con chồn tuyết , đôi mắt chớp chớp, đáp.

Đột nhiên, nó cựa quậy trong lòng Hạ Thanh, chui khỏi khe hở cánh tay Hạ Thanh.

Rơi xuống đất, nhảy về phía t.h.i t.h.ể con bọ cạp lớn .

Hạ Thanh hiểu: "Uy!"

nàng thật sự còn sức để đuổi theo, mắt thấy con bọ cạp xác thật c.h.ế.t cứng, dấu hiệu phản công, nàng liền mặc kệ, quản nữa.

Nằm một lát, thế mà cơn buồn ngủ ập đến.

nơi man hoang hung hiểm khó lường, còn t.h.i t.h.ể bọ cạp độc thể dẫn đến hung vật khác , nàng tuyệt đối thể ngủ qua đêm ở đây.

Hạ Thanh mệt mỏi thở một , xoay dậy.

Ngay lúc , con chồn tuyết chạy bước bốn chân ngắn ngủn của nó phấp phới chạy về, trong miệng còn ngậm một viên ngọc lớn bằng nắm tay.

"Nàng ngậm cái gì ?" Hạ Thanh thấy kinh ngạc, gỡ viên ngọc từ miệng con chồn tuyết, cầm lên ước lượng, "Đây chẳng lẽ là thú đan trong truyền thuyết?"

Viên ngọc tròn trịa, mặt ngoài bóng loáng, sờ cảm giác như ngọc thạch, màu tím, bên trong mờ ảo nửa trong suốt, vài sợi tơ m.á.u.

Hạ Thanh hỏi con chồn tuyết: "Đây là thú đan cấp mấy?"

Con chồn tuyết duỗi một cái móng vuốt nhỏ, phát hiện móng vuốt linh hoạt bằng tay , duỗi thêm một cái, mấy ngón tay thò , so một "bảy".

Thất giai hung thú, ở địa giới man hoang cũng coi như là thượng đẳng trình độ, cực hiếm ác thú, thế mà Hạ Thanh đụng .

Hạ Thanh tấm tắc khen lạ.

Bất quá, trải qua trận chiến , Hạ Thanh cũng cảm nhận sự khác biệt về trình độ chiến lực giữa Tiên giới và man hoang.

Khi ở T.ử Tiêu Phong, nàng là một học sinh dốt diện, tùy tiện ai ngược đãi nàng đều dễ như bóp ch3t một con kiến, mà đến man hoang, nàng thi triển pháp thuật ngũ hành cơ bản nhất, đều thể trực tiếp thiêu c.h.ế.t ác thú thất giai.

Khó trách Liễu Hạm Vân tu vi của nàng cũng thể tung hoành ở man hoang.

Ở man hoang, chỉ cần đụng Ma tộc, hoặc những dị thú hoang cổ hàng đầu khác, dù nàng chỉ dùng pháp thuật ngũ hành, cũng thể tự bảo vệ .

kết luận , Hạ Thanh thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Nếu nàng phóng ngoài một tầng mỏng pháp lực trong cơ thể, hình thành một vòng khí tràng trong phạm vi vài trượng, chừng những hung thú căn bản sẽ chủ động tìm đến.

Bất quá như quá lãng phí pháp lực, thật sự cần thiết.

Dù tu vi cao thâm như Bạch Kính Huyền, cũng lúc nào cũng phóng khí tức ngoài, chỉ dùng thời điểm mấu chốt để kinh sợ mục tiêu.

Hạ Thanh cân nhắc diệu dụng pháp lực của nàng ở man hoang, vui mừng mặt.

Con chồn tuyết đột nhiên nhảy lên cánh tay Hạ Thanh, lấy thú đan từ tay Hạ Thanh.

Hạ Thanh thấy chế giễu nó: "Sao, nỡ cho ? Đây là đ.á.n.h hạ đấy!"

Con chồn tuyết nhân tính liếc nàng một cái, ngậm thú đan nhảy lên vai Hạ Thanh.

Ngay đó, mặt Hạ Thanh truyền đến cảm giác ấm áp của thú đan.

Ánh tím mờ ảo hiện lên khóe mắt Hạ Thanh, lạnh lẽo trong khoảnh khắc chuyển hóa thành ấm áp, một luồng linh khí tinh thuần bao trùm gương mặt Hạ Thanh, cảm giác đau đớn mơ hồ chậm rãi biến mất.

Lúc Hạ Thanh mới phản ứng : "Nàng đang chữa thương cho ?"

Con chồn tuyết ngậm đồ trong miệng, , liền phản ứng nàng.

Chữa lành vết thương mặt Hạ Thanh, nó nhảy xuống vai Hạ Thanh, dán thú đan vết thương ở cánh tay Hạ Thanh.

Cánh tay Hạ Thanh cũng mấy chỗ trầy da, trong quá trình vật lộn, quần áo đều rách.

Ánh sáng mờ ảo bề mặt thú đan sáng lên, vết thương ở cánh tay Hạ Thanh khép nhanh ch.óng, bằng mắt thường cũng thể thấy .

Trong thiên địa thiếu thốn linh khí, dùng thú đan thể bổ sung.

Chờ con chồn tuyết xử lý gần xong vết thương Hạ Thanh, đường kính thú đan nhỏ hơn một nửa.

Mắt thấy nó còn chữa trị một vết thương nhỏ, Hạ Thanh nhớ điều gì, lên tiếng ngăn cản: "Được , Khanh Khanh, đủ ."

Nàng đưa tay vớt một cái, ôm con chồn tuyết về trong lòng, đoạt lấy thú đan trong miệng nó.

Con chồn tuyết đầu , đôi mắt đen láy đối diện với Hạ Thanh.

Hạ Thanh khỏi phân trần, bắt lấy nội đan trở tay ấn vết thương móng vuốt nhỏ của nó.

Tê.

Con chồn tuyết đau đến rụt móng vuốt, nhưng viên ngọc vẫn yên tĩnh, chuyện gì xảy .

Hạ Thanh ngạc nhiên: "Viên ngọc sáng nữa?"

Nàng chằm chằm viên thú đan trong tay một cách kỹ lưỡng, chẳng lẽ là dùng quá nhiều nên linh khí cạn kiệt?

Không đúng mà...... Bạch Kính Huyền còn chuẩn tiếp tục.

Hạ Thanh nghĩ nghĩ , bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng.

"A, thật ngại quá, quên niệm chú."

Bạch Kính Huyền: "......"

 

 

Loading...