Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 25: Đầu hơi choáng, muốn Khanh Khanh ôm hôn mới khỏi

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hạ Thanh mặt đầy hổ.

Nàng thật là vội vàng hồ đồ, mặc như cửa, đừng trộm rời Thánh Cung, chỉ sợ thú vệ trong cung xem là kẻ điên mà bắt .

"Vẫn tỉnh rượu ?" Bạch Kính Huyền liếc nàng một cái, giọng điệu bình thản.

Hạ Thanh ngẩn một lát hồn, lập tức thuận thế xuống dốc: "Vâng, , vẫn còn choáng."

Bạch Kính Huyền thở dài: "Vậy đừng ngoài, nghỉ thêm lát nữa ."

Hạ Thanh dám phản kháng, ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc: "Vâng."

Trở phòng, Bạch Kính Huyền rót chén nước đưa cho Hạ Thanh, thấy nàng yên: "Sao ? Chỗ nào thoải mái ?"

Hạ Thanh bưng chén nước nhấp hai ngụm, cảm thấy thở chút thông thuận hơn, lý trí cũng miễn cưỡng thu hồi , bình tĩnh .

Nàng lén quan sát vẻ mặt Bạch Kính Huyền, thấy ánh mắt nàng ôn hòa, thần thái hiện chút quan tâm.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu rọi , sáng đôi mắt sâu thẳm của Bạch Kính Huyền, trong làn nước tĩnh lặng trong veo lay động những gợn sóng nhạt nhòa.

Vẻ của Kính Huyền Tiên Tôn thật sự mỹ tì vết.

khi hồi tưởng khoảnh khắc gương mặt xinh trùng khớp với Bạch Kính Huyền lạnh nhạt túc sát trong giấc mơ, tim Hạ Thanh vẫn khỏi giật , đồng thời cảm xúc cay đắng, lo sợ nghi hoặc cuồn cuộn dâng lên, thậm chí chút cay mắt.

Hạ Thanh vội vàng cúi đầu, một uống cạn chén nước.

Bạch Kính Huyền hỏi nàng: "Còn nữa ?"

Hạ Thanh lắc đầu, Bạch Kính Huyền liền cất chén nước .

Bạch Kính Huyền bên cạnh bàn bận rộn, Hạ Thanh nghiêng mặt nàng, tựa lơ đãng hỏi: "Cái bình nhỏ đặt bàn lúc , nàng ?"

"Ừ, ." Bạch Kính Huyền trả lời, đồng thời xoay , về phía Hạ Thanh.

Đối diện với ánh mắt Bạch Kính Huyền, tim Hạ Thanh hẫng một nhịp, thầm nghĩ hỏng .

Ánh mắt Bạch Kính Huyền...... dường như giống ngày thường, nàng chắc chắn điều gì đó.

Làm bây giờ, sắp bắt đầu tính sổ ?

Tuy rằng trong lòng dự cảm, nhưng khi cảnh thực sự xảy , Hạ Thanh thể ức chế nỗi sợ hãi đang nhanh ch.óng lan trong lòng.

Nếu Bạch Kính Huyền chất vấn, nàng nên đối phó thế nào?

Hạ Thanh cứ đến thời khắc mấu chốt là ngốc nghếch, đại não trống rỗng, miệng như ý thức riêng, cần Hạ Thanh cho phép tự tiện mở miệng: "Cái bình...... ?"

Vẻ mặt Bạch Kính Huyền chuyển sang bất đắc dĩ, thở dài : "Đêm qua nàng say, mê sảng đòi cái bình nhỏ, mang đến, nàng trở tay liền ném ."

Hạ Thanh mộng bức: "Hả???"

"Sự thật là như ." Vẻ mặt Bạch Kính Huyền mang theo chút bất lực.

Khóe miệng Hạ Thanh run rẩy, đầu đầy hắc tuyến, cố gắng trấn tĩnh hỏi: "Vậy , ném nó ở ?"

Bạch Kính Huyền giơ tay chỉ ngoài cửa sổ.

Hạ Thanh đỡ trán, bội phục chính sát đất.

Đồ vật quan trọng như , nàng say ném là ném, thật là mặc kệ sống c.h.ế.t, hề suy xét hậu quả.

Bạch Kính Huyền : "Hôm qua trời tối Thanh Nhi ngăn cho ngoài, sáng nay tìm thì thấy tung tích nữa."

Hạ Thanh: "......"

Cảm ơn nàng, nàng mà còn tìm.

Bạch Kính Huyền hỏi nàng: "Hay là bảo trong điện tìm xem?"

"Không, cần!" Hạ Thanh liên tục xua tay, "Không , ném thì ném, cũng đồ vật quan trọng lắm!"

Bạch Kính Huyền khẽ gật đầu, hỏi thêm nữa.

Ý nghĩ trong đầu Hạ Thanh chợt lóe, lặng lẽ bấm đốt ngón tay niệm chú khởi quẻ.

Thiên Sơn Độn.

Độn, ẩn giả.

Xong , thật sự tìm thấy.

Hạ Thanh âm thầm đổ mồ hôi lạnh cho chính .

Cái thì bây giờ?

Tuy rằng trong lòng nàng vốn dĩ cũng định thật sự hạ độc Bạch Kính Huyền, nhưng hiện tại đạo cụ cũng , một chút đường sống nàng cũng còn.

, ném thì cũng ném , còn thể biến ?

Sự việc đến nước , một thoáng thấp thỏm, Hạ Thanh quyết định bỏ qua chuyện nghĩ nữa.

Nàng từ đến nay tâm thái , nghĩ thoáng, ai thể chuyện là ý trời ?

Xe đến núi ắt đường, Hạ Thanh lười lo lắng, nợ nhiều lo, rận nhiều ngứa, nàng hiện tại chính là một khối thịt thớt d.a.o.

Thấy Hạ Thanh lâu gì, Bạch Kính Huyền chậm rãi tiến đến mặt nàng: "Thanh Nhi tâm sự?"

Lời còn dứt, Hạ Thanh bỗng nhiên giơ tay ôm lấy eo Bạch Kính Huyền.

Bạch Kính Huyền giật : "...... Thanh Nhi?"

Hạ Thanh siết c.h.ặ.t cánh tay ôm Bạch Kính Huyền, đầu dụi qua, vùi mặt vòng eo Bạch Kính Huyền, ôm c.h.ặ.t lấy.

Hành động bất ngờ, Bạch Kính Huyền rõ Hạ Thanh giở trò gì: "Nàng ?"

Hạ Thanh mặt dụi bụng của Bạch Kính Huyền cọ xát, hít thở mang theo mùi hoa t.ử đằng nhàn nhạt nàng, lúc mới khàn khàn : "Đầu vẫn còn choáng, Khanh Khanh ôm hôn mới khỏi."

Bạch Kính Huyền cọ đến bên hông ngứa ngáy, theo bản năng ngẩng đầu sắc trời, ngay đó hai má ửng hồng: "Đừng loạn, trời sáng ."

"Trời sáng thì ôm hôn ?" Hạ Thanh ngẩng mặt lên, cố ý nũng .

Lần bình t.h.u.ố.c ném , chắc chắn đắc tội Ma tộc, khi nào Bạch Kính Huyền sẽ khôi phục ký ức, Hạ Thanh ôm một cái cũng là c.h.ế.t, duỗi đầu một đao, rụt đầu cũng là một đao, dù tin chắc là đường c.h.ế.t, nên nàng cứ chiếm tiện nghi hết mức thể.

Đối diện với ánh mắt trong veo như nước của Hạ Thanh, Bạch Kính Huyền nghĩ đến điều gì, mặt càng thêm đỏ.

Đôi mắt Hạ Thanh sáng long lanh tràn đầy khát vọng nàng: "Khanh Khanh?"

Bạch Kính Huyền nghiêng đầu tránh ánh mắt Hạ Thanh, Hạ Thanh dính c.h.ặ.t lấy nàng: "Khanh Khanh ngày còn thề non hẹn biển với , mới qua bao lâu, ôm cũng cho ôm?"

"......" Bạch Kính Huyền cạn lời, "Nói bậy bạ gì đó?"

"Nàng bây giờ chính là cho ôm, cũng cho hôn." Hạ Thanh ôm c.h.ặ.t buông tay, trả đũa, "Ta tâm can bảo bối của nàng ? Không ai ? Ô ô ô ô ô...... Ưm."

Hạ Thanh đang loạn nửa chừng, giọng đột nhiên im bặt.

Hương thơm xộc mũi, xúc cảm ướt át mềm mại bao trùm lấy môi nàng, ngăn chặn những lời oán giận tiếp theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-25-dau-hoi-choang-muon-khanh-khanh-om-hon-moi-khoi.html.]

Một nụ hôn nhẹ nhàng dịu dàng rơi xuống, Bạch Kính Huyền khẽ c.ắ.n môi Hạ Thanh, tựa như trừng phạt ai đó nhiều tâm tư nhỏ mọn lời.

Hạ Thanh ngẩn một thoáng nhắm mắt , buông lỏng môi răng đón nhận nụ hôn của Bạch Kính Huyền.

Chủ động đòi hỏi và động tiếp nhận là hai cảm giác khác , hương thơm thuộc về Bạch Kính Huyền như một bầu rượu mạnh, rót khiến đầu Hạ Thanh choáng váng, từng đợt rung động mơ hồ va chạm n.g.ự.c nàng, khiến hô hấp nàng gấp gáp, m.á.u sôi trào, thể ngăn cản.

Bạch Kính Huyền từ đến nay khắc chế, nụ hôn lướt qua dừng , đợi khi nàng thẳng lui về , khóe mắt chỉ còn vương chút đỏ ửng, còn Hạ Thanh thì cả khuôn mặt đỏ bừng, giống như một c.o.n c.ua luộc.

Sự tương phản khiến Hạ Thanh hổ đến mức nhịn che mặt, mím c.h.ặ.t môi.

Nàng thật quá mất mặt với hiện đại.

Rõ ràng là nàng chủ động khơi mào, bây giờ Bạch Kính Huyền hôn một cái liền đầu choáng mắt hoa, tay chân mềm nhũn.

Thấy nàng như , ánh mắt Bạch Kính Huyền tối sầm , đưa tay nâng cằm nàng như trêu mèo.

Ngay đó, một lời, hôn xuống.

Hạ Thanh: "?!"

Nàng còn kịp điều chỉnh !

trốn còn kịp , lực lượng hai bên chênh lệch quá nhiều, Hạ Thanh trong nháy mắt Bạch Kính Huyền chế trụ.

Nụ hôn so với nãy càng thêm mãnh liệt, ép Hạ Thanh liên tục lùi về , cho đến khi lưng nhẹ nhàng chạm mép bàn, còn đường lui.

Hạ Thanh hôn đến choáng váng, suýt nữa cầu xin tha thứ.

May mà Bạch Kính Huyền điểm dừng, buông lỏng nàng .

Bạch Kính Huyền dùng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt v3 khóe môi Hạ Thanh, ý trong mắt thanh thiển: "Còn loạn nữa ?"

Tim Hạ Thanh đập nhanh như trống dồn, thở d ốc dồn dập.

Suýt chút nữa nàng nghĩ sẽ nghẹt thở trong nụ hôn .

Đối diện với ánh mắt đầy ý của Bạch Kính Huyền, Hạ Thanh má phồng lên, lẩm bẩm: "Đã thành thật , dám nữa."

Nghe nàng , thấy vẻ mặt giận dỗi của nàng, nụ trong đáy mắt Bạch Kính Huyền đột nhiên nở rộ.

Sau đó nàng bỗng nhiên cúi , một nữa hôn xuống.

Hạ Thanh: "!"

Quá nhanh, kịp trốn.

Nụ hôn uyển chuyển nhẹ nhàng như gió xuân dừng má Hạ Thanh, chạm nhẹ rời.

Bạch Kính Huyền khẽ dậy, xoa xoa đầu Hạ Thanh, dịu dàng dỗ dành nàng: "Đỡ hơn ?"

"...... Đỡ, đỡ hơn ." Hạ Thanh ngượng ngùng xoắn xuýt.

Ôi chao, cưng chiều thật quá .

Hạ Thanh cảm giác sắp mọc cái não yêu đương .

Lúc Bạch Kính Huyền mới lui , bàn tay lật, bộ y phục sạch sẽ gọn gàng trong nháy mắt xuất hiện trong tay nàng.

"Đến đây, Thanh Nhi, y phục." Nàng cầm y phục run run xòe , ý bảo Hạ Thanh dậy mặc, "Sau đó chúng ngoài dạo."

Hạ Thanh tự nhiên lên, giơ hai cánh tay lên để Bạch Kính Huyền giúp nàng y phục, nhướng mày, cố ý chèn ép: "Tư Tế đại nhân hôm nay rảnh rỗi ?"

Mấy ngày đây mỗi ngày ngoài chạy, bận đến bóng cũng thấy.

Bạch Kính Huyền buồn : "Nếu rảnh, sợ là tiểu tiên lữ của sẽ thu dọn hành lý bỏ nhà trốn mất."

Chuyện trong Thánh Cung cuối cùng cũng hạ màn, việc chuẩn đại điển thú nhân tộc đều do Nữ Hoàng lo lắng, còn sự vụ bên Thánh đàn, cũng sẽ quản lý, Bạch Kính Huyền cần nhúng tay .

Như , nàng liền thời gian bồi Hạ Thanh.

Lời vô tâm, hữu ý, Hạ Thanh suýt chút nữa sặc nước miếng, hổ khẽ hắng giọng.

Trong lòng thầm nghĩ: Cái ngược ...... thật khả năng.

Hạ Thanh mặc xong y phục, Bạch Kính Huyền tỉ mỉ dịu dàng vuốt phẳng cổ áo cho nàng.

Vừa lúc một vệt nắng dịu dàng chiếu sáng hình Bạch Kính Huyền, nửa bên má nàng rạng rỡ trong ánh sáng nhu hòa, mái tóc chải chuốt cẩn thận óng ánh lấp lánh, như viền một vòng vàng nhạt.

Lòng Hạ Thanh ngứa ngáy khó nhịn.

Nhân lúc Bạch Kính Huyền chuẩn , nàng bước chân khẽ dịch, tiến lên phía .

Như chuồn chuồn lướt nước, nàng khẽ chạm đôi môi gợi cảm của Bạch Kính Huyền.

Dù hôn bao nhiêu , lòng Hạ Thanh vẫn khỏi than thở: Cảm giác thật .

Đuôi mắt Bạch Kính Huyền khẽ nhếch lên, bất đắc dĩ dung túng liếc nàng một cái.

Hạ Thanh đắc ý nhướng mày: "Cái gọi là lễ thượng vãng lai."

Nói xong, nàng dẫn đầu bỏ chạy, tung tăng chạy khỏi phòng.

Bạch Kính Huyền chậm rãi đuổi theo phía nàng.

Hạ Thanh chậm rãi dạo qua khu vườn nhỏ, cảm thán tháng ngày tĩnh lặng thật , nếu thể mãi mãi như , nhân sinh sẽ tránh bao nhiêu phiền não.

điều đó là thể, bởi vì con sẽ tham lam.

Hiện tại nàng cảm thấy như là do cuộc sống bất mang , nếu thực sự định xuống, nàng và Bạch Kính Huyền cứ mãi yêu thương như , chắc chắn sẽ nảy sinh những d*c vọng khác.

"Đang nghĩ gì ?"

Giọng phớt qua bên tai như một cơn gió nhẹ nhàng.

Hạ Thanh miệng nhanh hơn não, buột miệng thốt : "Trách ấm no sinh d@m d*c."

Nói xong, nàng đột nhiên dừng bước.

Nàng nhận những lời dường như ý khác.

Bạch Kính Huyền cũng dừng , Hạ Thanh rõ ràng thấy trong mắt đối phương lóe lên một tia kinh ngạc.

Hạ Thanh: "......"

"Không , thật ......" Hạ Thanh luống cuống tay chân, cố gắng biện bạch.

"Ta hiểu." Bạch Kính Huyền gật đầu.

Mí mắt Hạ Thanh đột nhiên run rẩy, lòng bất an, hỏi nàng: "Nàng hiểu gì?"

Bạch Kính Huyền mở miệng, lời ít ý nhiều: "Thanh Nhi d.ụ.c cầu bất mãn."

Hạ Thanh: "!!!"

Nàng đừng dùng thái độ nghiêm túc những lời hả!

 

 

Loading...