Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 21: Đời đời kiếp kiếp không phụ khanh
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong khoảnh khắc, luồng khí sắc bén như vô lưỡi d.a.o vô hình bao phủ lấy Hạ Thanh.
Thân thể nàng treo lơ lửng giữa trung, chút điểm tựa, chỉ thể trơ mắt như một cái bao tải nặng trịch vẽ nên đường parabol kỳ dị, chồm lên rơi xuống.
Từ cửa động, cuồng phong gào thét cuốn , chẳng khác nào cơn bão cấp mười dữ dội mặt biển, mang theo những mảnh vỡ sắc nhọn như lưỡi d.a.o, ào ào đổ ập xuống nàng, mỗi tấc da thịt đều cắt cứa đến đau nhức.
Hạ Thanh cảm giác như sắp nghiền nát, nàng thấm thía sự nhỏ bé, yếu ớt của bản .
Khi tai ương giáng xuống, dù là động đất núi lở bão tố sóng thần, nàng cũng chỉ như con châu chấu đá xe, con kiến nhỏ bé, gió cuốn thì cũng phong xé tan.
Quá trình lẽ chẳng kéo dài bao lâu, chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng trong cảm nhận của Hạ Thanh, nó như kéo dài vô tận.
Đột nhiên, một vệt kim quang từ cao giáng xuống, chiếu rọi lên Hạ Thanh.
Luồng khí sắc nhọn như d.a.o trong nháy mắt tan biến như băng gặp lửa, cơn lốc cuồng phong thổi tới chạm kim quang liền như hàn băng rơi lò lửa nóng rực, phát tiếng kêu dữ dội trong chốc lát hóa thành hư vô.
Nhuệ khí từ bên cạnh Hạ Thanh trút xuống, tựa như mắt, cuốn về phía bóng đen ở xa hơn.
Bóng đen thấy dám nán , ảnh lóe lên hóa thành một làn khói đen, cuồng phong cuốn tan.
Phong đao xé xuống một góc áo , chỉ là một mảnh vải mỏng manh, chạm kiếm khí cắt thành vô mảnh vụn.
Hạ Thanh vọt lên cao, bốn phía kim quang tan , thể bắt đầu rơi xuống.
Cảm giác trọng lực ập đến khiến nàng hoảng hốt, bất đắc dĩ nhắm mắt .
Ngay lúc , nàng cảm thấy vòng eo căng thẳng, đó cảm giác rơi xuống mạnh mẽ bắt đầu chậm , cho đến khi biến mất.
Mở mắt , cách mặt đất gần.
Mỹ nhân thanh lãnh như ánh trăng đến bên cạnh nàng, ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng.
Hai thể dán c.h.ặ.t , bên cạnh Bạch Kính Huyền bao phủ một vầng kim quang mờ ảo, ấm cuồn cuộn ngừng thấm qua y phục, tan cơ thể Hạ Thanh, xua tan nỗi sợ hãi và mịt mù sâu trong lòng nàng.
Tín vật bên hông cảm nhận pháp lực của Bạch Kính Huyền, vui sướng kích động mà lóe sáng, giống như cảm xúc mênh mang sôi trào trong lòng Hạ Thanh lúc .
Các nàng bình an rơi xuống đất, còn bóng đen trốn thoát, ngoài động truyền đến một chút động tĩnh, hẳn là Liễu Hạm Vân và những khác mai phục bên ngoài, ý đồ ngăn chặn bóng đen.
Một lát , Liễu Hạm Vân từ bên cạnh hang động nhảy xuống, nhanh chân đến mặt Bạch Kính Huyền, vẻ mặt uể oải: "Chặn thành, trốn thoát."
Bạch Kính Huyền trầm mặc hồi lâu, : "Không cần đuổi theo."
Liễu Hạm Vân nhíu mày, tựa gì đó nhưng thôi, chắp tay với Bạch Kính Huyền: "Vậy dẫn trở về phục mệnh, xin phong chủ chiếu cố Hạ sư ."
Bạch Kính Huyền gì, chỉ khẽ gật đầu, coi như đáp ứng.
Không đợi Liễu Hạm Vân mở lời nữa, Bạch Kính Huyền vung tay áo dài, mang theo Hạ Thanh biến mất tại chỗ.
Liễu Hạm Vân ngượng ngùng gãi gãi đầu, phong chủ dường như thành kiến với nàng, vì Hạ sư mấy theo nàng ngoài đều gặp nguy hiểm bất ngờ ?
Lần tới dám để Hạ sư mạo hiểm cùng nàng nữa.
Chỉ trong nháy mắt, cảnh vật xung quanh đổi, Bạch Kính Huyền mang theo Hạ Thanh từ phía bắc Thánh Thành trở về điện Tư Tế.
Mùi hương quen thuộc xộc mũi, Hạ Thanh thoát khỏi tai nạn, tâm thần thoáng thả lỏng, khẽ khàng cầm lấy chiếc bình nhỏ trong tay giấu tay áo.
So với Hạ Thanh bình thản, Bạch Kính Huyền ngược cực kỳ khác thường.
Hạ Thanh cảm thấy khí áp lực, khẽ liếc mắt quan sát Bạch Kính Huyền.
Lúc sắc mặt Bạch Kính Huyền âm trầm đến đáng sợ, đôi mắt ngày thường tĩnh lặng như vực sâu giờ phút càng thêm tịch mịch, thần thái nàng biến đổi rõ rệt, bề ngoài tựa hồ khác gì bình thường, nhưng khí áp lạnh lẽo lan tỏa đến hơn năm thước.
Hạ Thanh bao giờ thấy Bạch Kính Huyền như .
Chẳng lẽ cuộc đối thoại của nàng với ma nhân Bạch Kính Huyền thấy ? Vậy thì xong đời!
Tay chân nàng rụng rời thể chạy trốn, nếu thật sự Bạch Kính Huyền phát hiện điều gì, nàng chỉ thể chấp nhận.
Thật đáng tiếc, cảnh xuân tươi qua trở .
Trong khoảnh khắc Hạ Thanh nghĩ đông nghĩ tây, Bạch Kính Huyền ôm nàng trở phòng.
Bạch Kính Huyền ôm Hạ Thanh đến mép giường đặt nàng xuống, đó kéo tay áo nàng lên, đưa bàn tay trắng nhợt bao trùm lên vết bầm tím cánh tay nàng, bắt đầu thi pháp chữa thương.
Một lời cũng , một câu cũng hỏi.
Khiến lòng Hạ Thanh vô cùng thấp thỏm.
Ma nhân bắt nàng cũng dùng hình phạt tàn nhẫn, nhưng quá trình giam giữ thẩm vấn khá thô bạo, cổ tay, cổ chân và thậm chí cổ của Hạ Thanh đều những vết trầy xước và bầm tím rõ ràng.
Man hoang thiếu thốn linh khí, dù mạnh mẽ như Bạch Kính Huyền, cũng thể gì hơn.
Trước chỉ cần thi triển một chút pháp thuật nhỏ là thể dễ dàng chữa lành vết thương, bây giờ tốn hơn nửa canh giờ, cũng chỉ khép ba phần.
Vết thương tuy đóng vảy, nhưng vẫn ch.ói mắt.
Bạch Kính Huyền cả bao phủ trong bầu khí áp lực cực thấp, vẫn luôn im lặng, Hạ Thanh trong lòng vô cùng lo lắng, thử thăm dò khẽ gọi: "... Tư Tế đại nhân?"
"Nơi ngoài, gọi Khanh Khanh?" Bạch Kính Huyền đáp.
A...... Nếu là ngày thường, Bạch Kính Huyền lời , Hạ Thanh trêu chọc nàng một phen .
hiện tại, Bạch Kính Huyền mặt lạnh tanh, giọng điệu cũng nghiêm túc băng giá, tai Hạ Thanh, chút âm dương quái khí.
Trong lòng quỷ, dễ dàng dò xét, Hạ Thanh càng cảm thấy Bạch Kính Huyền nhận điều gì , trong thoáng chốc lòng đầy lo sợ, thấp thỏm yên.
Hạ Thanh hít sâu một , cẩn thận mở miệng: "... Khanh Khanh?"
"Làm gì?" Bạch Kính Huyền liếc nàng cúi đầu tiếp tục bận việc.
"Ưm..." Hạ Thanh ôm n.g.ự.c, bộ đau khổ.
Bạch Kính Huyền bỗng nhiên ngẩng đầu, đỡ lấy vai Hạ Thanh: "Nàng ? Còn nội thương?"
Giọng điệu cuối cùng chút d.a.o động.
Hạ Thanh trong lòng yên tâm, Bạch Kính Huyền vẫn còn quan tâm nàng, vẫn còn cơ hội.
Vì thế nàng thử nhăn răng, nghiêm túc hươu vượn: "Nội thương thì , nhưng thái độ lạnh băng của nàng sắp hàn khí công tâm ."
Bạch Kính Huyền: "......"
Bị Hạ Thanh ầm ĩ như , vẻ mặt Bạch Kính Huyền thoáng chốc tươi tắn hơn, hàng mày đang nhíu c.h.ặ.t cuối cùng cũng giãn , bất đắc dĩ oán trách trừng mắt Hạ Thanh: "Đã thương thành cái dạng , nàng còn tâm tư đùa giỡn."
"Vết thương thế tính là gì." Hạ Thanh đáp, "Đều cả, nàng cần lo lắng."
Bạch Kính Huyền khẽ mím môi, hàng mi dài rũ xuống, lâu gì.
Hạ Thanh đ.á.n.h bạo duỗi tay nắm lấy tay Bạch Kính Huyền, Bạch Kính Huyền vẻ mặt vui, nhưng cũng tránh.
"Hôm nay đa tạ Khanh Khanh đến kịp thời, bằng chỉ sợ......" Nàng , lặng lẽ quan sát sắc mặt Bạch Kính Huyền.
Lời đến đây, sắc mặt Bạch Kính Huyền đột nhiên biến đổi, thoáng chốc rụt tay về, che miệng nàng : "Đừng bậy."
Hạ Thanh lời: "Được, ."
Thấy nàng như , Bạch Kính Huyền mới buông tay , lùi về rót chén .
Hạ Thanh nhân cơ hội duỗi tay túm lấy cánh tay nàng.
Bạch Kính Huyền tiếng gió, bản năng nghiêng tránh.
Hạ Thanh hụt hẫng, chân tay cũng sức lực, dậy quá mạnh vững, mắt thấy liền ngã xuống đất.
Hạ Thanh: "......"
Đây gọi là trộm gà thành còn mất nắm gạo.
Mắt thấy sắp sửa mật tiếp xúc với đại địa, tay mắt Bạch Kính Huyền lanh lẹ, một tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng trở .
"Sao vội vàng như ?" Bạch Kính Huyền oán trách, "Nàng gì cứ với , đưa cho nàng."
Hạ Thanh: "Ừm......"
Nàng vốn định run rẩy một cái, mấy chữ "Ta nàng" lướt qua trong đầu Hạ Thanh, cuối cùng vì quá buồn nôn dám mở miệng.
Ngay lúc , một chiếc bình nhỏ từ tay áo Hạ Thanh rơi , lăn tròn đến chân Bạch Kính Huyền.
Hạ Thanh: "......"
A a a a a a a!!!
Tay áo ở đây là thiết kế kiểu phễu hả, , , ?!
Đạo cụ quan trọng giấu trong túi nàng nhất định sẽ rơi , đúng ?!
Hạ Thanh tan nát cõi lòng.
mà, Bạch Kính Huyền xem cũng thèm xem chiếc bình nhỏ chân, đỡ Hạ Thanh về mép giường xuống, đó mới , nhặt chiếc bình nhỏ đất lên.
Lòng Hạ Thanh căng thẳng, cảm giác đại họa sắp ập đến.
Làm bây giờ bây giờ bây giờ?!
Giây tiếp theo, Bạch Kính Huyền tùy tay đặt chiếc bình nhỏ lên bàn.
Sau đó nàng cầm lấy ấm nước, rót một ly nước ấm đưa đến mép giường: "Tới, uống chút nước."
Hạ Thanh: "......?"
Ly nước đưa đến mặt Hạ Thanh, nàng mới hậu tri hậu giác, hai tay nhận lấy: "Nga, nga."
Hạ Thanh khẽ nhấp từng ngụm nước, thỉnh thoảng chột liếc chiếc bình nhỏ bàn, cảm thấy áp lực như núi, chiếc bình nhỏ chính là quả b.o.m hẹn giờ thể nổ bất cứ lúc nào.
Bạch Kính Huyền trầm mặc hồi lâu, bỗng nhiên thình lình thốt một câu: "Lời phu nhân quả nhiên sai."
Tay Hạ Thanh run lên, suýt chút nữa cầm chắc chén .
"...... A?"
"Phu nhân từng những tên gian tế vì đối phó , sẽ tay từ những cận bên cạnh , cùng phu nhân tình cảm càng sâu đậm, những kẻ càng thêm càn rỡ ngang ngược, ngờ phu nhân mới đến Thánh Thành, tên ma đầu thể kìm nén mà động thủ!"
Không dám tưởng tượng, nếu nàng đến chậm một bước thôi......
Hạ Thanh ngẩn một lát mới phản ứng , thì cơn giận dữ của Bạch Kính Huyền hôm nay là vì chuyện .
Nói như , nội dung cuộc giao thiệp của nàng với ma nhân cũng Bạch Kính Huyền thấy, Hạ Thanh căng thẳng trong lòng thoáng thả lỏng.
Hạ Thanh tiếp lời Bạch Kính Huyền: "Ta bình an trở về , Khanh Khanh cần lo lắng, cho cùng vẫn là trách sơ ý bất cẩn, để cho những ma nhân cơ hội thừa nước đục thả câu."
Nói xong, nàng thu hồi ánh mắt từ chiếc bình nhỏ .
Nếu Bạch Kính Huyền nghi ngờ, nàng cũng cần tự lộ chuyện.
Đồng thời, đầu óc nàng nhanh ch.óng xoay chuyển, suy nghĩ về nhiệm vụ thí nghiệm lòng trung thành mà ma tộc giao cho nàng nên đối phó như thế nào.
Trong Thánh Thành liệu còn những gian tế khác của ma tộc đang giám thị hành động của nàng ?
"Sao thể trách phu nhân ?" Bạch Kính Huyền xuống bên cạnh Hạ Thanh, mím môi mặt lạnh một bộ bực bội, "Đáng trách là đám ma tộc lòng khó lường, bao nhiêu năm nay vẫn luôn an phận."
Hạ Thanh thuận theo lời nàng mà : "Vậy sẽ luôn ở bên cạnh Khanh Khanh, rời nửa bước, bọn chúng tự nhiên sẽ cơ hội tay với ."
Bạch Kính Huyền , sự phẫn nộ trong đáy mắt tan , đó là chút ánh sáng lung linh.
khi mở miệng, giọng điệu vẫn khắc chế: "Phu nhân lời giữ lấy lời."
"Đương nhiên, Khanh Khanh nhà chính là nhất Tiên Tôn Cửu Dao Xuyên, Khanh Khanh ở bên cạnh , ai còn dám động đến ?" Hạ Thanh chắc chắn , "Dưới bầu trời tin ai cả, chỉ tin Khanh Khanh."
Câu dứt, vẻ mặt Bạch Kính Huyền biến đổi rõ rệt, nhưng Hạ Thanh cảm nhận rõ ràng khí nặng trĩu trong phòng tan , phảng phất ngọn gió thổi từ ngoài cửa sổ cũng trở nên ngọt ngào.
Ngay đó, hương thơm dịu dàng phả mặt.
Bạch Kính Huyền xúc động nắm lấy tay Hạ Thanh, cúi hôn nhẹ lên môi nàng.
"Thật may mắn cùng khanh trao lời hẹn ước, thấu hiểu lẫn , đời đời kiếp kiếp phụ khanh."
Hạ Thanh giường, ngoan ngoãn để Bạch Kính Huyền đắp chăn cho nàng, trong lòng khỏi thổn thức.
Ma tộc giám thị Bạch Kính Huyền nhiều năm như , cũng dò xét tính tình nàng.
Vị Tiên Tôn , thật dễ dỗ dành.
Tâm tình Bạch Kính Huyền bình phục, bảo Hạ Thanh nghỉ ngơi cho .
Hạ Thanh trong lòng nhớ thương chiếc bình nhỏ bàn, nghĩ cách đuổi Bạch Kính Huyền mới .
Vì thế nàng hỏi: "Ma nhân chạy , tiếp theo còn tiếp tục điều tra ?"
"Ừm......" Bạch Kính Huyền nhíu mày cân nhắc, "Tên ma nhân bại lộ, tuyệt đối dám gây chuyện nữa, trong cung phòng nghiêm ngặt, Thánh Nữ trấn giữ, trong điện Tư Tế hộ trận thiết hạ, an , phu nhân yên tâm nghỉ ngơi là ."
Hạ Thanh cố ý gật đầu: "Ta thì lo lắng chuyện , nếu nàng còn giao đấu với của ma tộc, thì ngàn vạn cẩn thận một chút, ma nhân âm hiểm xảo trá quỷ kế đa đoan, nàng dù thực lực cao cường cũng thể phòng."
Bạch Kính Huyền lời khuyên: "Phu nhân ."
Hạ Thanh vì thế mỉm : "Mệt , ngủ một lát."
Bạch Kính Huyền gật đầu: "Ta ở đây canh giữ, phu nhân cứ ngủ ."
Hạ Thanh: "......"
Nàng nên bận rộn việc của nàng , để tự ngủ thì !
Vừa sợ Bạch Kính Huyền manh mối, sợ Bạch Kính Huyền phát hiện bí mật chiếc bình nhỏ, Hạ Thanh ngủ .
giường, nếu ý thức quá mức tỉnh táo, những chi tiết khó chịu cơ thể sẽ phóng đại vô tận, chỗ đau, chỗ nhức, im giả vờ ngủ, quả thực là một sự dày vò.
Cứ như trằn trọc bao lâu, ngoài phòng truyền đến tiếng cung nhân khẽ gọi: "Tư Tế đại nhân, Nữ Hoàng truyền chỉ, xin ngài qua đó nghị sự."
Bạch Kính Huyền lên tiếng, nhưng mép giường phát tiếng động nhỏ, đó tiếng bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng càng lúc càng xa.
Cửa phòng kẽo kẹt một tiếng mở , nhẹ nhàng khép , giọng Bạch Kính Huyền từ khe cửa vọng : "Ngươi lui xuống , đến ngoài viện canh giữ, nếu đến đều ở đây, cần cho trong viện."
Cung nhân lời lui .
Hạ Thanh nhân cơ hội trở điều chỉnh tư thế ngủ, đổi một vị trí thoải mái một lát, xác nhận Bạch Kính Huyền rời khỏi đình viện, trong thời gian ngắn sẽ trở về, nàng liền vén chăn dậy, rụt rè thò đầu về phía cửa phòng.
Không bất kỳ động tĩnh nào.
Hạ Thanh đ.á.n.h bạo xuống giường, bước nhanh đến bên cạnh bàn, cầm lấy chiếc bình nhỏ.
Vừa chạm là một cảm giác băng giá lạnh lẽo, nghĩ đến thứ chứa trong bình là độc d.ư.ợ.c nhắm Bạch Kính Huyền, lòng Hạ Thanh chìm xuống.
Đám ma tộc đáng c.h.ế.t , thật là táng tận lương tâm, cứ nhất định nhắm Bạch Kính Huyền?
Hạ Thanh tính giấu chiếc bình , những vấp ngã đây, nàng thấm thía bài học, tuyệt đối bao giờ mang theo loại đồ vật bên nữa.
Vậy, giấu ở đây?
Đây là phòng của Bạch Kính Huyền, Bạch Kính Huyền chắc chắn hiểu rõ từng vật ở đây, tùy tiện lục lọi đồ đạc trong phòng chẳng khác nào tự thú.
Hơn nữa, Bạch Kính Huyền thấy chiếc bình , nếu nàng lén lấy , liệu ngược khiến Bạch Kính Huyền sinh nghi ?
Hạ Thanh nghĩ nghĩ , lưỡng lự, chuyện thật sự khiến nàng tiến thoái lưỡng nan.
Đám ma tộc đáng c.h.ế.t , thật là táng tận lương tâm, hại Bạch Kính Huyền đủ, còn kéo cả nàng vòng nguy hiểm!
Ai, đợi chút.
Hạ Thanh xuống bên cạnh bàn, chiếc bình nhỏ trong tay.
Nàng bỗng nhiên nảy một ý tưởng táo bạo.
Mấy ngày tiếp theo, Hạ Thanh vẫn luôn ở điện Tư Tế dưỡng thương.
Chiếc bình t.h.u.ố.c nhỏ nàng dứt khoát cứ để tùy ý đặt bàn, nơi nguy hiểm nhất cũng thể là nơi an nhất, ánh đèn mờ, Bạch Kính Huyền chắc phát hiện manh mối.
Chuyện nàng tạm thời gác , đợi khi vết thương lành xử lý.
Liễu Hạm Vân và Bạch Kính Huyền thì vẫn đang bận rộn vì chuyện đại điển của thú nhân tộc.
Bạch Kính Huyền mang về tin tức, tên ma nhân khi đào tẩu ngày quả nhiên tái xuất hiện.
Căn cứ kết quả kiểm tra quan sát của Thánh Nữ, tên ma nhân đó rời khỏi Thánh Thành, đến nơi khác.
Bạch Kính Huyền cũng thiết hạ trận pháp ở các cửa thành trong Thánh Thành.
Tác dụng của trận pháp là giám sát sự biến đổi linh khí trong cơ thể những qua , tu hành một khi bước trận pháp, lập tức sẽ Bạch Kính Huyền phát hiện.
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, mấy khả nghi bí mật theo dõi, trong đó quả thực mấy hành tung lén lút, âm thầm đưa thẩm vấn.
Hai lớp phòng hộ chồng lên , kẻ nào dám cả gan càn, tuyệt đối sẽ trấn áp bằng sấm sét.
Nguy cơ bên trong Thánh Thành tạm thời giải trừ, nhưng còn một vấn đề lớn hơn tồn đọng: các sứ thần của các bộ tộc đường đến thánh thành tập kích, rõtung tích.
Ma nhân tuy đuổi , nhưng theo kết quả điều tra hiện tại và manh mối Nhã Mai cung cấp, tên ma nhân đó và kẻ cản trở đại điển của thú nhân tộc, khả năng là cùng một phe.
Điều khiến cục diện trở nên động, dù phòng thánh thành đến , các sứ thần của các bộ tộc đến tham gia, đại điển của thú nhân tộc dù tổ chức đúng hạn, cũng chỉ như con ngựa què, thể phát huy uy thế mạnh mẽ của thú nhân tộc.
Bởi , việc cấp bách là phái viện binh từ Thánh Thành tìm kiếm các sứ thần mất tích của các bộ tộc.
, vì Thánh Nữ thể rời khỏi Thánh Thành, phạm vi điều tra của Thông Linh Điểu Thú cực kỳ hạn chế, hành động điều tra chậm chạp thể triển khai.
Trên đại điện Thánh Cung, Nữ Hoàng thú nhân, Thánh Nữ, Tư Tế tề tựu đầy đủ, các thú thần mồm năm miệng mười thảo luận đối sách, nhưng đưa một phương án giải quyết hiệu quả.
Ngay lúc , trong điện một lên tiếng: "Ta một chủ ý, thể thử một ."
Lời dứt, xôn xao đầu , mấy chục đôi mắt đồng thời hội tụ, cuối cùng về phía Liễu Hạm Vân.
Bạch Kính Huyền đeo mặt nạ lưng Thánh Nữ, tiếng khẽ nhấc mắt, nhưng hứng thú cao, Hạ Thanh ở đây, nàng đối với bất cứ chuyện gì đều đối xử lạnh nhạt như .
Nữ Hoàng cao cũng lên tiếng, ánh mắt nàng dừng ở một bên, như nghiêm túc lắng nghị luận trong điện, kỳ thực chút thất thần.
Lại là Thánh Nữ lúc lên tiếng hỏi: "Chủ ý gì? Nói thử xem."
Liễu Hạm Vân chắp tay với Thánh Nữ, lớn tiếng trả lời: "Đi thỉnh giáo Hạ sư ."
Thánh Nữ kịp đáp lời, bỗng nhiên một giọng khác từ bên cạnh vang lên: "Vì hỏi Hạ cô nương?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-21-doi-doi-kiep-kiep-khong-phu-khanh.html.]
Ánh mắt Nữ Hoàng , về phía Bạch Kính Huyền.
Hội nghị giằng co lâu như , đây vẫn là đầu tiên Tư Tế mở miệng.
"Hạ sư thất khiếu linh lung chi tâm, thể tính toán bỏ sót." Liễu Hạm Vân .
"Trước đây từng vô ý rơi xuống vách núi, suýt chút nữa mất mạng, đồng môn của bộ xuất động, suốt đêm tìm kiếm núi cũng tìm thấy , cuối cùng, là Hạ sư thông qua thần bí bói quẻ thuật chính xác định vị nơi rơi xuống, mới nhờ đó nhặt về một mạng."
Các thú thần hai mặt , Nữ Hoàng như đang suy nghĩ gì, Thánh Nữ thì thầm lặp : "Thần bí bói quẻ thuật?"
Liễu Hạm Vân gật đầu: " , chúng tìm thấy tung tích của những thú sứ đó, chừng Hạ sư thể!"
Nhã Mai cũng lúc lên tiếng phụ họa: "Liễu tỷ tỷ sai, Hạ tỷ tỷ lợi hại, cùng đội thị vệ lạc, cùng Liễu tỷ tỷ và Hạ tỷ tỷ kết bạn đồng hành, đường gặp tập kích, chính là Hạ tỷ tỷ phá giải hư thuật của địch nhân!"
"Nếu như ......" Thánh Nữ đầu về phía Nữ Hoàng xin chỉ thị, "Chi bằng thỉnh Hạ tiên sư đến điện hỏi một câu, xem thể bói tung tích của các thú sứ ."
Nữ Hoàng gật đầu: "Được, bổn hoàng sẽ phái thỉnh."
"Không cần."
Giọng lạnh lùng trầm thấp dễ nhận , đầu , thấy Tư Tế từ lưng Thánh Nữ bước , nhàn nhạt : "Hạ cô nương đang dưỡng thương ở điện Tư Tế, để mang nàng đến đây."
Nói xong, đợi Nữ Hoàng đáp ứng, nàng liền xoay rời .
Các thú thần ngươi , ngươi.
Thánh Nữ càng thêm vẻ mặt hiếm lạ: "Tư Tế tỷ tỷ đây là ?"
Trước từng thấy Tư Tế đại nhân tích cực như .
Liễu Hạm Vân lau mồ hôi trán, thầm nghĩ: Rốt cuộc là ai ở T.ử Tiêu Phong tung tin đồn phong chủ coi trọng Hạ Thanh sư ?
Ngoại trừ Hạ Thanh, Bạch Kính Huyền đối với ai cũng sắc mặt .
Tư Tế tự thỉnh Hạ Thanh, các thú thần trong điện ai dám nửa phần dị nghị.
Không lâu , ngoài điện vang lên tiếng thông báo.
Sau đó, Bạch Kính Huyền liền dẫn Hạ Thanh đại điện.
Bước điện lên, tất cả quen, lạ, đều mặt.
Hạ Thanh đến giữa điện, chắp tay với Nữ Hoàng thú nhân: "Tu sĩ Hạ mỗ, tham kiến Nữ Hoàng bệ hạ."
Liễu Hạm Vân liền : "Hạ sư , chúng thỉnh bói một quẻ, xem đội ngũ thú sứ các bộ tộc đến Thánh Thành ở , còn thể tìm ?"
Hạ Thanh đường đến đây Bạch Kính Huyền rõ nguyên do.
Liễu Hạm Vân dứt lời, Hạ Thanh ngước mắt, thấy khung đỉnh treo ngược, giống như một chiếc bát lớn úp ngược.
Trên vách tường xung quanh vẽ đồ đằng tứ thần thú, đối diện Hạ Thanh chính là một con Chu Tước giương cánh bay.
Úp bát là Cấn, Chu Tước là Ly.
Tâm niệm Hạ Thanh khẽ động, ngay đó thành quẻ.
Sơn Hỏa Bí, giờ Thìn tam hào biến, biến thành Sơn Lôi Di, hỗ quái là quẻ Giải.
Quẻ từ tượng thổ tiết hỏa khí biến thành tượng mộc khắc thổ, khá nhiều rủi ro, may mắn là động thì giải, thể thử.
Quẻ Di cát, tiểu hung hiện , cần đề phòng thị phi khẩu thiệt, nhân tâm ly tán.
Nữ Hoàng cao về phía Hạ Thanh: "Hạ tiên sư, thi triển bí thuật bói quẻ , cần bổn hoàng cung cấp gì để duy trì ?"
Mấy ngày nay, Hạ Thanh tuy tham gia hành động, nhưng trong lòng lo sợ bất an.
Hiện giờ rốt cuộc ứng nghiệm.
Vậy mà là quẻ Bí....... Quẻ bề ngoài hào nhoáng bên trong suy yếu, thật khiến bất ngờ.
nếu chuyện tìm đến nàng, nàng cũng thể như thấy, chỉ thể nghênh đón mà thôi.
Hạ Thanh cân nhắc chỉ thị của quẻ tượng: "Ta cần một sân viện yên tĩnh...... Ân, Thánh đàn , còn bái đài, hương nến, b.út mực, ngũ cốc và một con vật còn sống."
"Những thứ khó." Nữ Hoàng gật đầu, ánh mắt chuyển sang Thánh Nữ, "Thánh Nữ, thể mượn Thánh đàn dùng một chút ?"
Thánh Nữ cúi đầu, thái độ cung kính: "Thánh đàn sẵn sàng, tự nhiên lực phối hợp."
Nữ Hoàng vì thế ban bố mệnh lệnh xuống , cũng với Hạ Thanh: "Trong vòng một canh giờ, tất cả thứ sẽ chuẩn xong."
Vì thế, Nữ Hoàng dẫn về phía Thánh đàn, đường, Liễu Hạm Vân hạ giọng hỏi Hạ Thanh: "Ngày xưa bói toán, thấy chuẩn gì, hôm nay cần nhiều đồ như ?"
Hạ Thanh nhếch mép đắc ý, vẻ mặt cao thâm khó dò đáp: "Xem trộm thiên cơ dễ dàng như ?"
Cũng giống như Thánh Nữ cần ở trong đại trận Thánh đàn mới thể phát huy huyết mạch thần lực, Tư Tế bày trận cũng cần dùng đến một vài kỳ thạch linh vật, trong nhận thức của đám thú nhân hiểu Dịch Kinh , việc dò hỏi thiên cơ chắc chắn tiêu hao nhiều tài nguyên.
Hơn nữa, nàng bói chính là quẻ Bí.
Nếu nàng cư nhiên , e rằng những sẽ tin tưởng.
Liễu Hạm Vân ngẫm nghĩ: "Cũng ."
Nàng còn định hỏi thêm gì đó, bỗng nhiên cảm thấy lưng lạnh lẽo, liền đầu .
Phía cách đó xa, là Tư Tế cùng Thánh Nữ, xa hơn nữa, đám thú vệ vây quanh Nữ Hoàng, các đại thần còn đều theo phía .
Không gì khác thường cả. Liễu Hạm Vân thầm nghĩ.
Bị cắt ngang đột ngột, nàng quên mất định hỏi gì.
Một nén nhang , đến Thánh đàn, Thánh Nữ mở đại trận phòng hộ bên ngoài đàn, Nữ Hoàng sai đem tất cả đồ vật Hạ Thanh yêu cầu dọn lên Thánh đàn.
Đợi thú vệ đến phục mệnh, Nữ Hoàng liền xuống Hạ Thanh: "Hạ tiên sư, đàn tế bố trí xong, ngươi xem dùng ?"
Hạ Thanh tùy tiện liếc mắt một cái, gật đầu: "Được, chuẩn thật đầy đủ, đa tạ bệ hạ."
Nói xong, Hạ Thanh định bước lên đàn, bỗng nhiên nhớ gì đó, dừng chân: "Ta còn cần mượn bệ hạ một ."
Nữ Hoàng: "Ngươi cứ đừng ngại."
Hạ Thanh giơ tay chỉ về phía Bạch Kính Huyền: "Ta mượn...... Tư Tế đại nhân."
Lời dứt, chấn động.
Cảnh tượng tương tự dường như xảy ngày đầu tiên Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân đến thánh thành.
Khi đó, là Tư Tế mượn từ Nữ Hoàng bệ hạ.
Không ngờ Hạ Thanh noi theo, thế nhưng để Tư Tế phó tá cho nàng.
Ngay cả Nữ Hoàng cũng chắc sai khiến Tư Tế, Hạ Thanh thật to gan lớn mật.
Lời Hạ Thanh dứt, Nữ Hoàng nhíu mày, còn Thánh Nữ thì bước lên một bước: "Hạ tiên sư, bố cục Thánh đàn hẳn là hiểu rõ nhất, chi bằng để phụ tá tiên sư bói tính thiên cơ."
Hạ Thanh chớp chớp mắt, đáp, mà là lướt qua vai Thánh Nữ về phía Bạch Kính Huyền.
Dưới Thánh đàn bắt đầu tiếng xì xào bàn tán.
Ngay lúc , giọng thanh nhuận ôn nhã vang lên: "Hạ cô nương cần gì?"
Người lên tiếng chính là Tư Tế.
Hạ Thanh nghiêng đầu, mắt nàng: "Người đến giúp mài mực."
Xôn xao --
Trong điện một mảnh ồn ào, ngay cả Liễu Hạm Vân cũng chấn động, thật bội phục khí phách của Hạ Thanh.
Nàng cũng thật dám mở miệng.
Nữ Hoàng thú nhân cũng nhíu mày, sắc mặt ngưng trọng.
Trường hợp bỗng nhiên chút mất khống chế, khi Thánh Nữ mở miệng, trong giọng mang theo chút ý cảnh cáo: "Hạ tiên sư......"
"Thánh Nữ, ngươi cứ ở đàn chờ một chút." Lần , lên tiếng ngăn cản Thánh Nữ là Tư Tế, thái độ nàng thong dong, "Hạ cô nương nếu điểm danh để hiệp trợ, đều lý do của nàng."
Mọi nhao nhao tán thưởng lòng rộng lượng của Tư Tế, đồng thời cũng kín đáo phê bình hành động của Hạ Thanh.
Hạ Thanh mặc kệ bọn họ gì.
Quẻ biến là Di, chính là ứng với nguy cơ tai họa từ lời thì mới thành sự.
Trong những ở đây, thể bảo vệ nàng khỏi hiểm nguy , chỉ Bạch Kính Huyền.
Vì thế, Hạ Thanh cùng Bạch Kính Huyền cùng bước lên đàn.
Trên đường bước lên Thánh đàn, Bạch Kính Huyền rũ mắt truyền âm: "Thanh Nhi, nàng định thế nào?"
Hạ Thanh hít sâu một , cảm giác gánh nặng vai đ è xuống: "Ta cũng , nhưng sự đến nước , hôm nay e rằng biến, thế đơn lực mỏng, cưỡi hổ khó xuống, Khanh Khanh bảo vệ ."
Nghe , Bạch Kính Huyền trầm mặc.
Trong khoảnh khắc, khí tràng nàng đổi dữ dội, nhiệt độ khí trong vòng vài thước giảm xuống vài độ.
Không chỉ Hạ Thanh, mà ngay cả Nữ Hoàng, Thánh Nữ và đám thú thần thú vệ Thánh đàn cũng cảm nhận sự đổi nhiệt độ.
Thánh Nữ trong lòng rùng , đáy mắt Nữ Hoàng cũng lóe lên một tia lạnh lẽo.
Liễu Hạm Vân thầm kêu : Phong chủ, hình như tức giận !
Hạ Thanh bước lên đài cao, mắt bao dùng d.a.o g.i.ế.c con gà rừng dùng tế phẩm, đó nâng ngũ cốc lên, bày tư thế thi pháp tế tự, rải ngũ cốc về bốn phía Thánh đàn.
Pháp sự bói toán dường như bắt đầu, Nữ Hoàng hiệu cho lên tiếng, vì thế đài im lặng trong chốc lát.
Ngũ cốc rơi xuống đất, phát tiếng sàn sạt.
Tư Tế thì xổm bên cạnh bàn, yên tĩnh kiên nhẫn mài mực.
Không lâu , Hạ Thanh rải xong ngũ cốc, bỗng nhiên yên tại chỗ.
Tay Bạch Kính Huyền đang mài mực khẽ dừng , ngước mắt nàng một cái.
Hơi thở như thường, gì khác lạ.
, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Hạ Thanh bỗng nhiên kêu oai oái, nhảy nhót lung tung đài.
"Oa oa oa! Trời xanh xanh, đất bao la! Oa a a a! A! A! Gió thổi cỏ lay thấy bò dê!!!"
Trạng thái điên cuồng, vẻ mặt điên cuồng.
Mọi đài lộ vẻ kinh hãi, Thánh Nữ đầu Liễu Hạm Vân: "Đây là ?"
Liễu Hạm Vân cũng vẻ mặt mờ mịt, tiếng lắc đầu.
Nàng , nàng cũng từng thấy trận trượng bao giờ, bí thuật bói toán gia truyền của Hạ sư hóa còn tác dụng phụ như .
Trên Thánh đàn, Hạ Thanh nhảy loạn, lẩm bẩm niệm một tràng chú dài, đó vung mạnh tay áo dài, hương nến đài tế mà tự bốc cháy cần lửa.
Ngay đó liền thấy Hạ Thanh bỗng nhiên nhào tới bàn, đoạt lấy b.út mực từ tay Tư Tế, vung vẩy vẽ ba ký hiệu kỳ quái một tờ giấy lớn.
Nét b.út cuối cùng dứt, nàng tùy tay ném chiếc b.út , đó hai mắt trắng dã, thể run rẩy thẳng tắp ngã xuống.
"!"
Tay mắt Tư Tế lanh lẹ, một tay đỡ lấy nàng.
Một lát , Hạ Thanh "từ từ tỉnh ".
Nàng mở to đôi mắt mơ màng, mờ mịt về bốn phía: "Ta thuật...... thành công ?"
Khuôn mặt lạnh lùng mặt nạ của Bạch Kính Huyền bất giác run rẩy, bất đắc dĩ nhiều hơn nghi hoặc, đành phối hợp nàng diễn: "Chắc là thành ."
Nữ Hoàng và đám thú thần đài nín thở dám ho he.
Không ngờ thi triển bí thuật bói quẻ , mà kh ủng bố như , khó trách là bí thuật.
Trên Thánh đàn, Hạ Thanh Bạch Kính Huyền xong, thở phào một , "khó khăn" dậy, cần Bạch Kính Huyền đỡ, lảo đảo đến bàn.
Thấy rõ ba ký hiệu giấy, Hạ Thanh kinh hô một tiếng: "Bí, Giải, Di!"
Bạch Kính Huyền cũng về phía mặt giấy, hỏi nghi hoặc chung của : "Đây là ý gì?"
Hạ Thanh vẫn trả lời ngay.
Nàng dậy, Thánh đàn cao cao, từ cao xuống mấy chục vị thú thần đài, cùng với nổi bật nhất, tôn quý nhất là Nữ Hoàng và Thánh Nữ.
Hạ Thanh mở miệng, đài ai dám lên tiếng.
Giờ khắc , khí thần bí quỷ dị Hạ Thanh tô đậm đến mức tận cùng.
Khóe môi Hạ Thanh nở một nụ thần bí khó lường, bỗng nhiên giơ tay chỉ về phía đám , sắc mặt đột biến như nộ mục kim cương, trầm giọng quát lớn: "Trong các ngươi, kẻ dối! Kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Kẻ tập kích các sứ thần thú tộc, chính là ngươi một tay bày kế!"
Lời dứt, trường hợp im lặng phăng phắc.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt tất cả đều đổi.
Đám thú vệ bên cạnh Nữ Hoàng lập tức cảnh giác, bao vây lấy Nữ Hoàng và Thánh Nữ, các thú thần đều ngăn cách bên ngoài.
Các thú thần thì kinh hoàng thất sắc, dựng lên phòng lẫn .
Trong đông thú nhân ở đây, hơn phân nửa đều hoảng sợ, nhưng Nữ Hoàng thú nhân và Thánh Nữ vẫn còn trầm .
Nữ Hoàng giơ tay, hiệu cho các thú thần tạm thời đừng nóng nảy.
Thánh Nữ bước lên một bước, dò hỏi Hạ Thanh: "Hạ tiên sư, xin hãy rõ ràng hơn, kẻ l.ừ.a đ.ả.o trong miệng ngươi, là ai?"
Mọi đồng thời Hạ Thanh, hy vọng câu trả lời rõ ràng, sinh một nỗi sợ hãi mơ hồ tên.
Trên Thánh đàn, Hạ Thanh im lặng liếc Thánh Nữ một cái.
Bỗng nhiên, nàng hít sâu một , lạnh mặt : "Thánh Nữ, đừng diễn nữa, chân tướng!"
"Giao các sứ thần thú tộc đây! Ta ngươi giấu bọn họ ở !"
Sơn Hỏa Bí, bên ngoài dát vàng nạm ngọc, bên trong mục ruỗng, chủ dối trá và lừa gạt.
Quẻ Cấn Ly, Cấn Sơn là lao ngục, tựa như Ly Hỏa, mà quẻ Ly, là quẻ ngoại hoa nội hư, là ngọn lửa mãnh liệt nhất, ý chỉ Chu Tước.
Ly điểu nhốt, Thánh Nữ, thì là ai?
Chúng thú thần: "!!!"
Câu còn chấn động hơn .
Không khí hoảng loạn còn lắng xuống, lập tức dấy lên cơn sóng gió cao hơn.
Hạ Thanh chẳng lẽ thật sự điên ? Nàng dám những lời như ? Nàng đang gì ?!
Trong đám , Nhã Mai thất thanh kinh hô: "Hạ tỷ tỷ, nhầm lẫn?!"
Liễu Hạm Vân cũng thể tin tưởng: "Sao thể là Thánh Nữ?"
Một chút dấu hiệu cũng , nàng hiệp trợ Thánh Nữ trù đại điển thú nhân tộc vài ngày, trong thời gian Thánh Nữ vì tìm kiếm đám thú sứ mất tích hao tâm tổn trí, thường xuyên quá độ sử dụng thông linh thuật, thậm chí kiệt sức hôn mê.
Có thể , nàng nghi ngờ từng vị thú thần, từng nghĩ đến khả năng .
bói thuật của Hạ Thanh bao giờ sai, chăng hiểu lầm gì đó?
Nữ Hoàng thú nhân thoáng chút hoảng hốt, ngay đó bên cạnh vang lên tiếng Thánh Nữ khẽ : "Bệ hạ, nhiều đội ngũ thú sứ như đều mất tích rõ, vặn hai tên nhân loại hộ tống thú sứ thể đến thánh thành?"
"Đại điển thú nhân tộc là ngày hội lớn của tộc , thể tham dự đại điển, phàm là thú nhân tộc , ai cùng chung vinh dự? Vậy, ai sẽ gạt bỏ cánh tay đắc lực của bệ hạ, tan rã sự thống trị của bệ hạ, khiến thú nhân tộc suy sụp, đến suy vong?"
"Không tộc , tất dị tâm, sớm nghi ngờ hai tên nhân loại ." Thánh Nữ năng đấy, "Hôm nay, các nàng quả nhiên giấu , lộ rõ nguyên hình."
Kinh nghi trong mắt Nữ Hoàng tan , đó là lệ lệ hàn quang.
Tin Hạ Thanh, là tin Thánh Nữ?
Lựa chọn đối với thú nhân Nhị Đồ Châu mà , chút khó khăn nào.
Đám thú vệ đồng thời đổi hướng v.ũ k.h.í, một bộ phận chỉ đàn, một bộ phận khác thì bao vây Liễu Hạm Vân.
Lưỡi kiếm sắc bén phong tỏa tất cả đường xung quanh Liễu Hạm Vân, chỉ cần nàng khẽ động liền sẽ g.i.ế.c tại chỗ, chút gian phản kháng nào.
Trên Thánh đàn, đón nhận ánh mắt nghi ngờ thù hận của tất cả , Hạ Thanh hồn nhiên sợ hãi, lớn tiếng : "Nhà giam giam giữ thú sứ xây dựng ngay tòa Thánh đàn !"
Các thú thần một nữa kinh hãi, bọn họ thể tin lời Hạ Thanh , nhưng mỗi một chữ thốt từ miệng Hạ Thanh, đều khiến bọn họ tâm thần hoảng loạn.
Nếu lời của nhân loại hư ngôn......
Mọi tự chủ xuống Thánh đàn.
"Tư Tế tỷ tỷ!"
Sắc mặt Thánh Nữ lạnh lẽo, lạnh giọng quát lớn, cắt ngang dòng suy nghĩ của .
"Mau, mau bắt lấy Hạ Thanh tên phản tặc dị tộc !"
Ong --
Cuồng phong chợt nổi.
Một thanh kiếm ngang cổ Thánh Nữ, lưỡi kiếm bạc lạnh, hàn ý thấu xương.
Im lặng trong chốc lát.
Đông đảo thú thần thú vệ lúc mới phát hiện, Tư Tế mà đột ngột xuất hiện lưng Thánh Nữ.
Đồng t.ử Nữ Hoàng co rụt : "Tư Tế......"
Gió lúc mới đuổi kịp, lay động vạt áo trắng như trăng non của Tư Tế.
Nàng đón nhận ánh mắt của Nữ Hoàng, môi mỏng khẽ mở.
Giọng lạnh lẽo xa cách mềm mại hơn cả gió, êm tai như tiên nhạc.
"Ai thật ai giả, lật tung cái Thánh đàn lên xem, chẳng sẽ ?"