Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 20: Tìm cơ hội hạ độc Bạch Kính Huyền
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bận rộn đến đêm khuya, Bạch Kính Huyền trong mệt mỏi chìm giấc ngủ sâu.
Đêm nay "song tu" mà còn mệt hơn .
Hạ Thanh là kẻ gây tội, nhưng thật vẫn còn dư hai phần thể lực, trừ cánh tay mềm nhũn nhấc nổi, tinh thần vô cùng phấn khởi.
Nàng ôm mỹ nhân đang ngủ say trong lồ ng n.g.ự.c, nhẹ nhàng đặt cánh tay trắng như ngọc của mỹ nhân trong chăn, tỉ mỉ kéo góc chăn, tiếng hít thở đều đặn bình tĩnh bên tai, tâm tình đến cực điểm.
Cuối cùng cũng dỗ .
Hạ Thanh rụt tay về tiện tay véo véo ch.óp mũi mỹ nhân.
Cũng may Bạch Kính Huyền ngủ say, hề tỉnh giấc.
"Cảm giác thật sự giống như mơ ." Hạ Thanh chằm chằm khuôn mặt ngủ say tĩnh lặng của Bạch Kính Huyền, lẩm bẩm tự .
Cóc ghẻ mà ăn thịt thiên nga, cũng chẳng ai tin.
Chờ đến ngày Bạch Kính Huyền khôi phục ký ức, phát hiện gian tế ma tộc thừa cơ cướp đoạt, sẽ tức giận đến mức nào.
Đến lúc đó nếu Bạch Kính Huyền một kiếm g.i.ế.c nàng để hả giận, nàng cũng gì oán trách.
Đời khó hồ đồ, ân ân oán oán, thị thị phi phi, thể tính toán rõ ràng như ?
Cứ một bước xem một bước.
Hạ Thanh suy nghĩ mơ màng, chỉ chốc lát , chính cũng ngủ .
Đến hừng đông mở mắt , mỹ nhân trong lồ ng n.g.ự.c sớm thấy bóng dáng.
Trong lòng Hạ Thanh bỗng nhiên cảm thấy một trận trống vắng.
Giống như giấc mộng hoàng lương tỉnh , tất cả tan thành mây khói, nắm , sờ nỗi buồn mất mát.
Xoay dậy, chăn trượt xuống vai.
Cảm giác vai ẩn ẩn đau nhức, Hạ Thanh nhấc tay lên, đầu , thấy vài vệt hồng do móng tay cào .
"Nga, bằng chứng như núi." Hạ Thanh nhạo.
Nàng ăn sạch sành sanh chiếm hết tiện nghi, hà tất còn ở đây thương xuân bi thu.
Hạ Thanh chấn tác tinh thần, xuống giường mặc y phục.
Bộ y phục nàng mặc khi xuyên qua thấy , bàn để một bộ mới, chắc bộ cũ Bạch Kính Huyền thu .
Hạ Thanh đến bên cạnh bàn, thấy bộ y phục xếp ngay ngắn còn đặt một phong thư.
"Thư?"
Trong đầu lập tức hiện cảnh Bạch Kính Huyền từng để thư cho nàng.
Lòng hiếu kỳ trỗi dậy, Hạ Thanh cầm lấy phong thư mở , lấy tờ giấy thư gấp gọn gàng bên trong.
"Thấy chữ như thấy mặt, lòng hướng về khanh."
Hạ Thanh tưởng tượng vẻ mặt Bạch Kính Huyền khi những chữ , trong lòng một trận tê dại ngứa ngáy.
Y.
Nàng run rẩy nổi da gà, tiếp tục xuống .
"Sáng nay Nữ Hoàng hạ chỉ, việc thương nghị, nhớ đến lời khanh hôm qua, tuy chút giận trong lòng, nhưng thấy lời khanh cũng lý, liền . Phu nhân nếu tỉnh, thể cầm tín vật của dạo khắp nơi trong cung, đợi xong việc, sẽ đến tìm khanh. Luôn nhớ khanh, Kính Huyền."
Có chút giận trong lòng......
Hạ Thanh mừng rỡ đôi mắt cong cong.
Lão bà thật đáng yêu.
Nàng gấp tờ giấy thư, nhét trở phong thư.
Vô tình, phong thư rơi một vật nhỏ, rơi xuống bộ y phục xếp ngay ngắn của nàng.
Một vật nhỏ màu trắng, chất liệu kim loại cũng ngọc, hẳn là từ răng của một loài dã thú lớn nào đó, chạm khắc tinh xảo thành một vật nhỏ, phía điểm xuyết một nhúm lông thú trắng như tuyết, tạo hình thiết kế khá .
Vật hẳn là tín vật mà Bạch Kính Huyền nhắc đến trong thư.
Hạ Thanh mặc bộ y phục Bạch Kính Huyền chuẩn cho nàng, đeo tín vật bên hông, tùy tiện cửa.
Trong cung nơi nơi lạnh lẽo, gì , đại điện nghị sự của Nữ Hoàng khí quá mức uy nghiêm, Hạ Thanh cũng thích.
Nghĩ nghĩ , chi bằng tìm Liễu Hạm Vân, xem tiến độ tìm tên trộm của Thánh Nữ thú nhân thế nào.
Cũng cần hỏi đường ai, nàng khẽ bói một quẻ liền đại khái.
Hạ Thanh mang theo tín vật Bạch Kính Huyền đưa, thú vệ trong cung thấy nàng đều hành lễ, nên nàng một đường thông suốt đến Thánh đàn.
Chưa kịp đến gần, Hạ Thanh từ xa thấy một đội nhân mã nghênh diện tới.
Những thú nhân mặc đồng phục thống nhất, vai đều đeo phù hiệu tay áo, huy văn phù hiệu tay áo Hạ Thanh thấy qua, giống hệt hoa văn in lưng áo Thánh Nữ.
Hạ Thanh liếc mắt thấy Liễu Hạm Vân ở phía đội ngũ.
"Sư tỷ!" Hạ Thanh yên bên đường, vẫy tay với Liễu Hạm Vân.
Liễu Hạm Vân tiếng qua: "Sư ! đến đúng lúc, Thánh Nữ tìm hang ổ của kẻ cắp , chúng đang điều tra, cùng ?"
Hạ Thanh: "?!"
Hiệu suất cao như ?! Chẳng nhanh thì dăm ba ngày chậm thì một tháng?
Bạch Kính Huyền mà đoán sai?
Không kịp suy nghĩ nguyên do, Hạ Thanh tự nhiên theo cùng cung.
Trên đường đến hang ổ kẻ cắp, Liễu Hạm Vân hỏi Hạ Thanh: "Phong... khụ, Tư Tế ?"
Hạ Thanh đáp: "Bị Nữ Hoàng gọi ."
"Nga, chắc cũng vì chuyện ." Liễu Hạm Vân gật đầu, "Ta tưởng sẽ cùng Tư Tế đến."
Hạ Thanh trầm ngâm: "Không , nàng chắc sẽ tự tìm đến."
Bạch Kính Huyền chắc chắn đ.á.n.h dấu lên tín vật cho nàng, với tu vi của Bạch Kính Huyền, tìm đến các nàng dễ như trở bàn tay, Hạ Thanh lo lắng.
Liễu Hạm Vân nghĩ cũng : "Được."
Thánh Thành lớn, trình độ phát triển của các khu vực khác sự chênh lệch rõ rệt, đông thành phát triển nhất, nơi ở của nhiều quan lớn hiển hách của quý tộc thú nhân, nam thành và tây thành kém hơn chút, bắc thành phía là một vùng hoang mạc, nên tốc độ xây dựng thành phố chậm hơn nhiều.
Các nàng từ trong cung , thẳng đến bắc thành, Hạ Thanh hiếu kỳ hỏi: "Thánh Nữ tìm hang ổ của kẻ cắp?"
Liễu Hạm Vân trả lời: "Thánh Nữ kế thừa huyết mạch thần hoàng trong tứ thần thú, từ nhỏ thiên phú thông linh, thêm đại trận ở Thánh đàn, tất cả chim thú trong phạm vi trăm dặm đều là tai mắt của nàng."
Hạ Thanh tấm tắc khen lạ, tán thưởng : "Ngầu!"
Khó trách Thánh Nữ thể kịp thời giúp đỡ khi các nàng đến Thánh Thành.
Tiểu cô nương tuy còn trẻ tuổi, thực lực thể khinh thường.
"Chẳng qua..." Liễu Hạm Vân bổ sung giải thích, "Bởi vì phạm vi sử dụng thần lực thiên phú của Thánh Nữ hạn chế, vả phận đặc biệt nên thể tùy tiện cung, chỉ thể lợi dụng chim bay truyền tin từ xa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-20-tim-co-hoi-ha-doc-bach-kinh-huyen.html.]
Tư Tế thú nhân vốn là duy nhất trong Thánh Thành thể giải mã thú ngữ, hợp tác với Thánh Nữ, sự xuất hiện của hai tu sĩ nhân loại trong thời gian ngắn đổi cục diện .
Hạ Thanh Liễu Hạm Vân xong, vẫn còn hổ.
May mắn Thánh Nữ chọn Liễu Hạm Vân, một tu sĩ ưu tú của Tiên giới, nếu đổi là nàng, giúp đỡ bao nhiêu.
Đồng thời, Hạ Thanh thầm nghĩ, lẽ vì Liễu Hạm Vân là nhân vật chính trong truyện, cùng Thánh Nữ hợp tác kích hoạt tiến trình sự kiện chính, nên tình hình phát triển mới vượt quá dự kiến của Bạch Kính Huyền.
Hào quang nhân vật chính, sức thể khống chế.
Mọi một đường về phía bắc, tiến một vùng đất hoang đá lởm chởm.
Một con chim từ trời bay xuống, đậu vai Liễu Hạm Vân, khẽ kêu vài tiếng.
Liễu Hạm Vân gật đầu: "Ta hiểu ."
Hạ Thanh nhăn răng, chút cạn lời : "Tỷ hiểu gì?"
"Hang ổ của kẻ cắp ở gần đây, lối kín đáo." Liễu Hạm Vân trả lời, "Thánh Nữ bảo chúng tạm thời lui , phong tỏa khu vực , tránh đ.á.n.h động kẻ địch, đợi Tư Tế đại nhân đến tiếp tục hành động."
Hạ Thanh thầm nghĩ: Đây chắc chắn là thiết thông tin dây sớm nhất thế giới, còn dùng khá .
Thời gian chậm rãi trôi qua, mặt trời lên đến đỉnh đầu, mỗi góc của vùng đất hoang phía đều phủ kín ánh vàng rực rỡ.
Lối hang ổ của kẻ cắp quả thật kín đáo, trong tình huống tầm như , các nàng vẫn phát hiện lối ở .
Quá nắng , còn đợi bao lâu, Hạ Thanh thầm nghĩ: Bạch Kính Huyền cũng nên đến chứ?
Ý nghĩ lóe lên trong đầu, nàng đưa tay lên che nắng, cúi đầu thì thấy bóng dáng chân lay động, giống như bóng chồng.
Nhìn kỹ , cảm giác hai bóng chồng lên biến mất.
"Ta chắc cảm nắng chứ?" Hạ Thanh nghi hoặc.
Cũng may tạm thời cảm thấy khó chịu, vẫn thể cố gắng thêm một lát.
Ngay lúc , bóng dáng bắt đầu lung lay.
Lần thể thấy rõ ràng.
Hạ Thanh: "?"
Bờ cát chân trong vòng hai giây ngắn ngủi nhanh ch.óng lan rộng, hình thành một xoáy cát đường kính nửa thước.
Một bàn tay khô gầy từ trong xoáy cát thò , nắm c.h.ặ.t cổ chân Hạ Thanh.
Hạ Thanh: "!!!"
Tiếng kinh hô vang lên muộn.
Liễu Hạm Vân kinh hãi: "Sư !"
Trước mắt Hạ Thanh tối sầm , giọng Liễu Hạm Vân ngăn cách bên ngoài lớp đất dày, như vọng từ trong chum vại.
Không lâu , cảm giác bùn cát đẩy ép bỗng nhiên biến mất.
Hạ Thanh tựa như một củ cải mới nhổ từ đất lên, cả dính đầy bùn cát ném lên đất trống.
Cát đá xung quanh đất trống tụ , ngưng kết thành một sợi xích, khóa c.h.ặ.t t.a.y chân Hạ Thanh, kéo nàng đến chân tường, cố định cổ và tứ chi nàng lên mặt tường.
Tầm xung quanh tối tăm, chỉ mấy cây nấm phát sáng huỳnh quang mọc rải rác trong hang đá miễn cưỡng tỏa chút ánh sáng.
Một bóng đen khổng lồ từ trời giáng xuống bao phủ đỉnh đầu Hạ Thanh, Hạ Thanh gian nan ngẩng đầu, chỉ thấy trong hư mờ mịt một bóng đen lay động, rõ hình dáng.
"Tiết Tĩnh Xuyên vì c.h.ế.t?"
Giọng khàn khàn như hai mảnh vỏ cây khô cọ xát phát tiếng ồn.
Bóng đen nhanh ch.óng tiến gần, trong nháy mắt hiện một hình thể rõ ràng mắt Hạ Thanh, đó như sương mù tan .
Tiết Tĩnh Xuyên?
Hạ Thanh nghĩ nghĩ, nhớ là ai, liền đáp: "Ta ."
"Ngươi ?" Bóng đen một nữa hiện , vẻ mặt dữ tợn, "Hắn cùng Liễu Hạm Vân giao đấu lúc đó ngươi cũng ở đó! Ngươi vì thấy c.h.ế.t cứu?!"
Hạ Thanh ngẩn , ngay đó hiểu , thì Tiết Tĩnh Xuyên chính là tên ma nhân ở Thiên Lương Châu nàng gi3t c.h.ế.t.
Mà bóng đen mắt , đại khái chính là tên ma tộc mà Bạch Kính Huyền vẫn luôn truy lùng kết quả.
Chuyện vốn nên kết thúc, ngờ lúc nhảy .
Lòng Hạ Thanh chìm xuống.
Nàng mới chút hy vọng cuộc sống tương lai, ma tộc đến khuấy đục nước, thật là để nàng sống yên dù chỉ một chút.
"Ta cứu !" Hạ Thanh phản bác, "Chính thiếu kiên nhẫn, động tay động chân công văn, phát hiện thì của !"
"Ta là một phế vật, đều , nếu thể cứu mạng từ tay Liễu Hạm Vân, đến nỗi hiện tại chịu ngươi khống chế?! Ta vất vả lắm mới lấy sự tin tưởng của Bạch Kính Huyền, chẳng lẽ ngươi hy vọng cũng bại lộ, khiến kế hoạch của chúng thất bại trong gang tấc?!"
Bóng đen cảm xúc bùng nổ đột ngột của Hạ Thanh trấn trụ, nhất thời ứng đối thế nào.
Rất lâu , bóng đen tụ Hạ Thanh, nghiêm trọng xem xét nàng: "Ngươi thật sự phản bội tôn thượng? Vậy vì chấp hành nhiệm vụ theo ước định?"
Đầu óc Hạ Thanh nhanh ch.óng xoay chuyển, đoán rằng nhiệm vụ mà nhắc đến hẳn là vụ trộm khi nàng xuyên qua.
Vì nhiệm vụ , nguyên chủ c.h.ế.t ngoài ý .
"Còn nữa, suýt chút nữa vì nhiệm vụ mà bại lộ phận!" Hạ Thanh nghiến răng nghiến lợi, "Ngày Bạch Kính Huyền xuất quan, nếu đám t.ử trướng Thiên Lương Châu khiêu khích hỏng việc, sớm thành nhiệm vụ! Lúc đó ngươi chắc cũng ở đó đúng !"
Bóng đen trầm ngâm: "Nói , là Tiết Tĩnh Xuyên gieo gió gặt bão."
Nói xong, bỗng nhiên chuyển giọng, "Vậy vì ngươi đột nhiên xuất hiện ở man hoang?"
Hạ Thanh đoán sẽ hỏi câu , trong lòng chuẩn sẵn câu trả lời, đối đáp trôi chảy: "Nhiệm vụ của vốn dĩ là giám thị Bạch Kính Huyền, nàng đột nhiên rời khỏi T.ử Tiêu Phong, thoát khỏi tầm mắt của , tốn nhiều công sức mới nàng ở man hoang."
Không đợi bóng đen chất vấn, Hạ Thanh : "Nói ngươi còn , thiết kế dẫn Liễu Hạm Vân đến Khê Vân Đài, đẩy nàng và Giang T.ử Thu xuống núi, đáng tiếc mạng nàng lớn, c.h.ế.t ."
Bóng đen , sương mù xung quanh lay động, vô cùng kinh ngạc: "Lại chuyện ?!"
"Chuyện ầm ĩ lắm, ngươi tùy tiện hỏi thăm ." Hạ Thanh chắc như đinh đóng cột.
Thấy thái độ của bóng đen rõ ràng còn hung hăng như , Hạ Thanh nhân cơ hội với : "Ngươi đối thủ của Bạch Kính Huyền, nếu còn sống, thì một lời khuyên, lát nữa Bạch Kính Huyền đến, ngươi ném cho nàng, nàng nhất định sẽ cứu mà để ý đến ngươi, đó là cơ hội duy nhất để ngươi trốn thoát!"
Nàng giữ chữ tín với Bạch Kính Huyền, nhưng bên ma tộc còn bao nhiêu vùng ẩn náu, cũng thể đắc tội. Chỉ bán cho tên ma một ân tình, nàng giữ mạng, cũng đến nỗi khiến Bạch Kính Huyền sinh nghi.
"Lời là thật?" Bóng đen nửa tin nửa ngờ, "Bạch Kính Huyền sẽ dễ dàng buông tha như ?"
Hạ Thanh hừ nhẹ một tiếng: "Tin , ngươi còn một con đường sống, tin, ngươi chắc chắn c.h.ế.t nghi ngờ."
Vừa dứt lời, tín vật bên hông bỗng nhiên rung động.
Vẻ mặt Hạ Thanh rùng : "Đến !"
Ầm vang ——
Địa quật từ đỉnh phá một lỗ thủng, ánh vàng rực rỡ trút xuống, cùng với kiếm quang mãnh liệt như thác đổ.
Bóng đen dám chần chờ, trở tay chế trụ vai Hạ Thanh, nhét một cái bình nhỏ tay Hạ Thanh: "Tìm cơ hội hạ độc Bạch Kính Huyền, nếu thành, sẽ tin ngươi."
Nói xong, trở tay ném nàng về phía kiếm quang đầy trời.
Hạ Thanh: "Thảo!"