Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 2: Giúp vi sư thay y phục
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:46:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kính Huyền Tiên Tôn nhàn nhạt liếc Hạ Thanh một cái: "Ân?"
Hạ Thanh hô hấp nghẹn , đồng t.ử giãn to, tâm trí rối bời.
A a a a a!
Sao tin cái thứ bánh từ trời rơi xuống chứ!
Bánh từ trời rơi xuống nhất định độc! Từ xưa đến nay xuyên thư chẳng chuyện lành!
Trong cơn hoảng loạn, Hạ Thanh đột nhiên nghiêm mặt, nhanh như chớp đá văng viên ngọc thạch , mềm mại uyển chuyển mà cúi rạp Kính Huyền Tiên Tôn, vái một cái chín mươi độ thật sâu: "Chúc mừng sư tôn xuất quan! Có sư tôn ở đây, t.ử chẳng sợ ai!"
Hạ Thanh dám thề, lúc nàng học tiểu học gia nhập đội thiếu niên tiền phong còn từng khí thế hùng hồn và quyết t@m đến .
Đôi mắt sâu thẳm của Bạch Kính Huyền chằm chằm Hạ Thanh, khiến nàng lo sợ bất an.
Đệ t.ử thương lúc nãy còn đó, chỉ cần một ý niệm của Bạch Kính Huyền, là thể nghiền nát ba cái xương sườn của nàng .
Không sư tôn phát hiện động tác nhỏ của nàng .
Muốn bấm ngón tay tính toán, nhưng ánh mắt sư tôn quá đáng sợ, Hạ Thanh động cũng dám động.
Càng nóng ruột, thời gian trôi qua càng khó khăn, mười giây chờ đợi khiến Hạ Thanh cảm giác như trải qua cả thiên hoang địa lão.
Khóe môi Bạch Kính Huyền bỗng nở một nụ nhạt: "Thật ?"
Một khắc còn lạnh lẽo như băng, trong chớp mắt băng tan tuyết chảy, ngay cả gió thổi qua khe núi dường như cũng dịu dàng hơn nhiều.
Trái tim nhỏ bé của Hạ Thanh đập thình thịch dữ dội, thoát c.h.ế.t trong gang tấc, lưng áo cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cửu thiên hàn nguyệt, thần bí, tịch mịch, đồng thời cũng nguy hiểm.
Bất quá xét theo kết quả, hẳn là tạm thời an .
Lời Kính Huyền Tiên Tôn dứt, t.ử đỉnh núi đồng loạt quỳ xuống một mảng lớn, mấy vị trưởng lão cũng vội vàng chắp tay cúi : "Đệ t.ử nghênh đón Tiên Tôn xuất quan!"
"Đều lên ."
Giọng Tiên Tôn thanh lãnh, chắp tay giữa đám , nhất cử nhất động đều là tiêu điểm vạn chúng chú mục.
Ánh mắt nàng cuối cùng cũng rời khỏi Hạ Thanh, đảo qua mấy trăm gương mặt xung quanh: "Nói , gần đây phong thế nào?"
Hạ Thanh lặng lẽ một tiếng động thở phào nhẹ nhõm, vén tay áo lau mồ hôi.
Mấy vị trưởng lão bước lên phía , một vị đại diện mở lời: "Tiên Tôn bế quan mười năm, T.ử Tiêu Phong thu nhận hai mươi mốt t.ử mới, trong đó hai gia nhập từ tiên vực khác, mười chín còn đều đến từ hoang dã thần xuyên."
"Các t.ử phong ngày ngày chăm chỉ tu hành, tu vi vững bước tăng lên, trong các t.ử hậu bối ở các châu, Liễu Hạm Vân ở Thiên Đồng Châu đạt thành quả tu hành lớn nhất, ba năm dẫn đầu đột phá cảnh giới Chân Tiên."
Bạch Kính Huyền khẽ gật đầu: "Không tệ."
Mấy t.ử mặc y phục màu xanh nhạt đặc trưng của Thiên Đồng Châu vui mừng mặt, cảm thấy vinh dự.
"Ba tháng quần phong thí luyện, danh sách t.ử sơ tuyển sắp xếp, xin Tiên Tôn xem qua."
Trưởng lão dứt lời, hai tay dâng lên một chiếc ngọc giản.
Bạch Kính Huyền nhận lấy ngọc giản, khẽ lướt qua nhíu mày: "Danh sách ?"
Trưởng lão cúi đầu: "Vâng."
Bạch Kính Huyền hỏi: "Vì tên đồ nhi của ?"
Tựa hồ ngờ Kính Huyền Tiên Tôn hỏi như , trưởng lão ngẩn , ngay đó chút bất lực sang trái : "Cái ..."
Kính Huyền Tiên Tôn chỉ một t.ử, đó chính là Hạ Thanh.
Nếu thẳng Hạ Thanh chỉ là một đống bùn nhão, tu luyện mười năm vẫn đột phá, liệu Tiên Tôn tức giận ?
Hạ Thanh lau mồ hôi.
Cuộc thí luyện là chuyện lành gì, thật nàng cũng đúng.
"Tham gia thí luyện tu vi thấp nhất cũng cần bán Địa Tiên, nếu c.h.ế.t thì cũng thương, thực lực Hạ Thanh đủ." Mọi chần chừ một lát, cuối cùng vẫn thật.
Hạ Thanh đỡ trán, xuyên qua kẽ ngón tay lặng lẽ quan sát, thấy từ trong hàng ngũ bước .
Một sa y màu xanh nhạt, khuôn mặt tròn nhỏ, trông hiền lành hòa ái dễ gần, ngờ lời trực tiếp quả cảm như .
Chủ nhân Thiên Đồng Châu, cũng là sư tôn của Liễu Hạm Vân, Tương Ức Nhan.
Ngoài dự liệu, Kính Huyền Tiên Tôn vẫn tức giận, chỉ nhàn nhạt : "Thêm ."
Trưởng lão nhíu c.h.ặ.t đôi mày.
Bạch Kính Huyền kiên quyết như , thể đáp ứng.
Tương Ức Nhan dường như còn gì đó, Liễu Hạm Vân bên cạnh kéo .
Hạ Thanh âm thầm thở dài một : Sư tôn đối với nàng quả thật là nghiêm khắc mà sâu sắc.
Có Kính Huyền Tiên Tôn ở đây, các t.ử xung quanh dám biểu lộ hỉ nộ mặt, nhưng từ xa, Hạ Thanh vẫn cảm nhận sự hả hê của bọn họ.
Hạ Thanh nguyên chủ thể là một kẻ phế vật, nhưng rõ phế đến mức nào.
Linh hồn bên trong đổi, trình độ thiên phú đổi ? Nàng bây giờ bắt đầu tu luyện kịp ?
Hàng loạt câu hỏi đột ngột xuất hiện, Hạ Thanh vò đầu bứt tai.
Kính Huyền Tiên Tôn trả ngọc giản cho trưởng lão, phân phó: "Trời tối, nếu còn việc gì khác, các ngươi lui ."
Các trưởng lão và t.ử cúi bái lui, Hạ Thanh nhân cơ hội xoay , lẫn đám trốn .
Tiên Tôn bế quan mười năm , nguyên chủ cũng ở đỉnh T.ử Tiêu.
"Thanh Nhi."
Tiếng gọi nhẹ nhàng từ phía khiến bước chân Hạ Thanh khựng .
Không ảo giác của Hạ Thanh , bước chân của vài t.ử xung quanh dường như cũng chậm theo.
"Sư tôn." Hạ Thanh .
Dù trong lòng nàng lo lắng tột độ, mặt vẫn cung kính.
Chỉ thấy Bạch Kính Huyền chậm rãi bước đến mặt nàng, giữa ánh mắt của , nàng nắm lấy tay Hạ Thanh, vẻ mặt giãn , mang theo nụ nhạt, ôn tồn : "Về phòng thôi, nên nghỉ ngơi, tối nay 'khanh' y phục cho vi sư."
Lời editor: "卿" "卿卿" 'Khanh' 'Khanh Khanh' là một cách gọi mật, trìu mến, thường dùng giữa những yêu hoặc mối quan hệ gần gũi.
Hạ Thanh và các t.ử xung quanh vẫn còn ở đó: "?!"
Ngay cả các trưởng lão cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Cần , Kính Huyền Tiên Tôn tuy yêu quý Hạ Thanh, nhưng mấy chục năm qua, từng để Hạ Thanh ở đỉnh T.ử Tiêu hầu hạ.
Đây là vì nguyên do trong quá khứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-2-giup-vi-su-thay-y-phuc.html.]
Bởi vì Hạ Thanh lớn lên cực kỳ giống mất nhiều năm của Tiên Tôn.
Đây cũng là lý do thực sự khiến Hạ Thanh dù nhiều phẩm chất tu luyện, thể yếu đuối như một phàm nhân, vẫn thể ở T.ử Tiêu Phong tu luyện.
hôm nay Tiên Tôn khác thường như ?
Hạ Thanh ngây hồi lâu phản ứng , nàng thấy kịch bản dường như như ?
Chẳng lẽ...
Thân phận của nàng bại lộ?
Nàng nên lập tức đào tẩu, là chờ c.h.ế.t?
nghĩ kỹ, trốn thoát khỏi tay Kính Huyền Tiên Tôn, chỉ sợ còn c.h.ế.t nhanh hơn là thành thật khai báo sám hối.
Bạch Kính Huyền lập tức g.i.ế.c nàng, chính là vẫn còn đường sống.
Bàn tay đang nắm tay nàng ấm áp như ngọc, làn da tinh tế mát lạnh, xúc cảm... cực kỳ .
Hạ Thanh từ bỏ chống cự.
Trong phạm vi tầm , gian d.a.o động, chỉ trong chớp mắt, cảnh tượng đổi, đám giải tán, ồn ào náo nhiệt đều biến mất, mắt Hạ Thanh là một khung cảnh khác.
Trên bàn ngọc, một ngọn nến lay lắt, ánh nến tĩnh lặng mà nóng cháy, nhanh ch.óng nhảy múa.
Rất giống nhịp tim của Hạ Thanh.
Giá nến là hoả, bàn vuông là địa, hoả địa thành quẻ, là Tấn.
Quẻ Tấn?
Tim Hạ Thanh run lên, là Tấn?
Ly, mỹ nhân, là quẻ thượng, hỏa sinh thổ, khôn nhật thuận.
Bạch Kính Huyền đề bạt nàng? Đề bạt như thế nào? Với vị trí và phận hiện tại của nàng, kết quả sư tôn ưu ái cũng xem như họa phúc khó lường.
Đáng tiếc mắt nàng thể vọng động, chỉ thể thuận theo mà , rốt cuộc đây là động phủ của Bạch Kính Huyền, bốn bức tường chắc chắn trận pháp mạnh mẽ, ngay cả ruồi muỗi cũng bay .
Ở trong tình thế gì tất cảm thấy sợ hãi, còn bằng nhất đao lưỡng đoạn cho thống khoái. Hạ Thanh lặng lẽ đổ mồ hôi cho chính .
"Ngốc đó gì?" Bạch Kính Huyền xuống bên giường, tùy tay tháo trâm cài tóc, ánh mắt lưu chuyển, về phía Hạ Thanh, "Mau đây, y phục cho vi sư."
Hạ Thanh:?
Thật sự t.h.o.á.t y phục?
Tư thái Bạch Kính Huyền thả lỏng, nét mặt phòng , giống như đang giả vờ.
Người chính là Kính Huyền Tiên Tôn, bóp ch3t nàng dễ như bóp ch3t một con kiến, dường như... cũng lý do gì vòng vo lừa gạt nàng như .
Hạ Thanh nhanh ch.óng liếc ngoài cửa sổ.
Bên ngoài quả thật tối sầm , mây lành đỉnh núi vẫn tan hết, trời nhá nhem tối, nhiều lắm là bảy tám giờ tối, Bạch Kính Huyền ngủ sớm như ?
Người tu tiên sống lâu, chừng là vì dưỡng sinh.
Hạ Thanh hít sâu một , mang theo tâm tình thấp thỏm mạc danh khẩn trương, từng bước một cẩn thận đến gần Bạch Kính Huyền.
Đầu ngón tay còn chạm y phục sư tôn, mùi hoa t.ử đằng nhàn nhạt phiêu phiêu lảng vảng quanh mũi.
Hạ Thanh khỏi thất thần.
Hoa t.ử đằng, theo ngôn ngữ các loài hoa là chấp nhất, trầm mê, và tưởng niệm.
Đại biểu cho vì tình mà sinh, vì yêu mà c.h.ế.t.
Ánh mắt Hạ Thanh lặng lẽ hướng lên cổ sư tôn, giữa đường cong tuyệt tinh xảo d.a.o động một lát, âm thầm líu lưỡi.
Dù rút vẻ lạnh lùng sắc bén, Bạch Kính Huyền vẫn cao ngạo như vầng trăng cửu trùng thiên, hợp với ý nghĩa mà hoa t.ử đằng đại diện.
Thoáng cái, chiếc đai lưng khó gỡ trong tay Hạ Thanh thắt thành một nút thắt rối rắm.
Hạ Thanh: "......"
Y phục của tiên nhân thật phiền phức!
Hạ Thanh hổ hắng giọng: "Xin, xin , từng y phục cho khác, còn, còn cần một chút thời gian."
Bạch Kính Huyền ngước nàng, ánh mắt tĩnh lặng mà sâu thẳm, như một vực sâu đáy.
"Không , cứ từ từ."
Giọng Bạch Kính Huyền vội vã, thậm chí thể gọi là dịu dàng, Hạ Thanh nhịn tay run.
Khí tràng của nữ nhân thật sự quá mạnh.
Nàng mau ch.óng hầu hạ sư tôn ngủ, rời càng sớm càng để còn thở .
Bạch Kính Huyền càng vội, Hạ Thanh ngược càng hoảng, càng hoảng, tay càng run, mân mê gần năm phút, đai lưng vẫn cởi .
Mà bạch y Bạch Kính Huyền mặc chất liệu vải thực sự quá , như hai sợi dây mảnh, Hạ Thanh âm thầm dùng sức kéo mấy cũng .
Hạ Thanh: "......"
Nàng hết cách .
Xong đời.
Trong khoảnh khắc vạn niệm đều tan, một bàn tay lạnh nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay Hạ Thanh.
Giây tiếp theo, nút thắt tự nhiên buông .
Hạ Thanh trợn tròn mắt.
Khóe môi Bạch Kính Huyền nở một nụ , bất đắc dĩ : "Pháp thuật vi sư hẳn là dạy nàng , quên mất ?"
Đai lưng cởi, vạt áo rộng thùng thình liền xõa sang hai bên, trượt xuống theo đường cong bờ vai mềm mại của Bạch Kính Huyền.
Tim Hạ Thanh lỡ một nhịp, yết hầu nghẹn , lắp bắp : "Ta, tu vi thấp, , dùng."
Nàng dứt lời, mặt Bạch Kính Huyền thế mà lộ vẻ suy tư sâu xa, trầm ngâm : "Kỳ thật... lúc vi sư bế quan tu luyện nghĩ đến việc giúp nàng phá vỡ gông cùm xiềng xích pháp môn."
Lời thật dễ , mắt Hạ Thanh sáng lên, thử dò hỏi: "Biện pháp gì?"
Nàng còn dứt lời, Bạch Kính Huyền trong chớp mắt vươn tay tới, dùng hai ngón tay khẽ nâng cằm nàng lên.
Khóe mắt Kính Huyền Tiên tôn cong, đôi mắt sâu thẳm tịch liêu Hạ Thanh, ánh mắt trầm mặc mà chuyên chú, như hố đen giam cầm ánh mắt Hạ Thanh.
Liền thấy đôi môi thanh lãnh bạc bẽo của nàng khẽ động, bình tĩnh thản nhiên mà phun mấy chữ: "Cùng vi sư song tu."
Hạ Thanh: "......"
"...... Hả?!!!"