Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 18: Khiến nữ hoàng ăn bế môn canh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bạch Kính Huyền phân phó hầu trong điện chuẩn cơm tối, vì khẩu vị của Hạ Thanh, nên dặn dò chuẩn nhiều một chút.

Đồ ăn lượt bưng lên, bày đầy một bàn lớn.

Bụng Hạ Thanh sớm đói đến kêu ùng ục, nhưng khi nàng chuẩn cầm bát ăn cơm, bỗng nhiên sững sờ.

Trên bàn ít đồ ăn thể ăn, gà vịt cá các loại đều , nhưng Hạ Thanh trái , bắt đầu từ .

Những món ăn đều bưng lên nguyên con nguyên miếng, cạo lông lột da, luộc chín đặt lên bàn.

Phong tục của thú nhân tộc thô sơ, ăn uống chú ý gì, chén đũa cũng , chỉ một con d.a.o găm to bằng cánh tay để ăn, ăn miếng nào thì cắt miếng đó.

Thấy Hạ Thanh yên bên bàn thất thần động đậy, Bạch Kính Huyền thức ăn bàn, hỏi nàng: "Sao ?"

Không đói bụng ? Sao đồ ăn bưng lên ăn?

Hạ Thanh nuốt một ngụm nước miếng, chọn một miếng trông quá béo ngậy, dùng d.a.o cắt một miếng nhỏ bằng ngón tay cái, nhắm mắt nhắm mũi nhét miệng.

Nhai hai miếng, ngấy đến buồn nôn, mùi m.á.u tươi hết, chấm chút muối cũng át mùi tanh, nhai thêm vài cái nữa thì nôn .

Bạch Kính Huyền đối diện, Hạ Thanh quá thất thố, chỉ thể cố nuốt miếng thịt xuống bụng.

Đồng thời trong lòng khó xử, bữa cơm nên đây.

Vì thấy nàng đói bụng mà Bạch Kính Huyền đặc biệt phân phó chuẩn đồ ăn, bây giờ một miếng cũng nuốt nổi, Hạ Thanh cưỡi hổ khó xuống.

Bạch Kính Huyền thấy Hạ Thanh chỉ ăn một miếng động đậy nữa, như đang suy nghĩ gì: "Nàng thích ăn thịt?"

"..." Hạ Thanh thầm nghĩ: Đây vấn đề thích thích ăn thịt.

Nàng khẽ hắng giọng, theo lời Bạch Kính Huyền hỏi ngược : "Có đồ chay ?"

Bạch Kính Huyền trầm ngâm : "Trong thú nhân tộc, những địa vị tương đối cao phần lớn là các c.h.ủ.n.g t.ộ.c ăn thịt, các bộ tộc ăn chay sống rải rác bên ngoài Thánh Thành, trong yến tiệc ở Thánh Cung thấy đồ chay, dù cũng chỉ cung cấp cho hạ nhân trong cung."

Hạ Thanh: "..."

Đây vẫn là Thánh Thành phồn hoa nhất của tộc thú nhân, đồ ăn khó ăn như , những nơi khác quả thực dám tưởng tượng.

Vùng đất man hoang vì đất đai cằn cỗi, tài nguyên hạn chế, nên chiến loạn thường xuyên, văn hóa ẩm thực vì cũng tương đối lạc hậu, cái ăn đói bụng là tạ trời đất.

Hạ Thanh cân nhắc: "Vậy... nguyên liệu luôn chứ?"

Bạch Kính Huyền gật đầu: "Có."

Vậy thì dễ .

Hạ Thanh buông d.a.o ăn, b.úng tay một cái: "Nàng dẫn đến phòng bếp."

Bạch Kính Huyền tuy rõ nguyên do, nhưng Hạ Thanh đưa yêu cầu gì nàng đều nguyện ý đáp ứng.

Vì thế, Bạch Kính Huyền phất nhẹ tay áo, trong nháy mắt, hai Hạ Thanh đến phòng bếp của điện tư tế.

"Ở man hoang còn thể tùy tiện dùng pháp thuật, thật là xa xỉ! Không hổ là nàng!" Hạ Thanh giơ ngón tay cái lên với Bạch Kính Huyền.

Bạch Kính Huyền Hạ Thanh khen thẳng thừng đến buồn , khóe môi cong lên hếch cằm với Hạ Thanh: "Xem xem nàng gì?"

Hạ Thanh liền mạnh dạn lục tung tìm nguyên liệu nấu ăn.

Kỹ thuật bảo quản thời cổ đại phát triển, gà vịt đều nuôi trong chuồng, g.i.ế.c mổ ăn ngay, trong bếp ngược phần lớn là rau củ.

Khoai lang đỏ, củ cải và khoai tây chất thành đống ở góc, lấy về nuôi gia súc.

Hạ Thanh chọn mấy thứ, nhặt rửa sạch, tiện tay lấy mấy cọng hành lá cùng tỏi ớt cay treo xà nhà đuổi côn trùng, dùng một cái rổ tre sạch sẽ đựng , cuối cùng tiện thể mang theo một cái nồi sắt, lúc mới cùng Bạch Kính Huyền trở điện.

"Nhiều thịt như , ăn cũng lãng phí." Hạ Thanh bảo Bạch Kính Huyền dời bàn sân, ở đất trống trong sân nhỏ dùng đá xây một cái bếp lò nhỏ.

Đốt lửa, đặt nồi lên, ngay tại chỗ lấy nguyên liệu, cạo lớp mỡ dày miếng thịt ném nồi, đợi nồi nóng, mỡ chiên xèo xèo nổi váng dầu.

Dầu nóng, Hạ Thanh ném xuống ớt cay băm nhỏ, thả tỏi và các loại gia vị thơm , bấm đốt niệm chú dẫn một ít nước nồi.

Đợi lửa lớn nước canh sôi lên, Hạ Thanh cúi đầu ngửi ngửi, rắc một nắm muối .

"Cảm giác sai biệt lắm." Nàng , đem thịt bò thịt dê cắt xong đảo hết nồi, dùng muỗng mạnh tay trộn đều.

Bạch Kính Huyền bên cạnh nàng bận rộn, tò mò: "Nàng đang món gì ? Sao các bước rườm rà như ?"

"Thế rườm rà ?" Hạ Thanh khẽ, bảo Bạch Kính Huyền xuống chờ, "Đừng vội, lát nữa nàng sẽ ."

Bạch Kính Huyền lời xuống bên cạnh bàn, ngay đó thấy Hạ Thanh đưa cho một cái đ ĩa nhỏ.

Trong đ ĩa ớt cay thái hạt lựu, tỏi băm, đậu phộng rang giã nhỏ, rau cải thái nhỏ và một ít dầu.

Bạch Kính Huyền bưng đ ĩa chớp chớp mắt, khuôn mặt xinh tinh xảo hiện vẻ nghi hoặc: "Mấy thứ ăn ?"

"Sao ăn , nhưng nàng thể ăn trực tiếp, từ từ ." Hạ Thanh , tạm thời cạo hai chiếc que tre nhỏ đũa, vớt từ trong nồi miếng thịt chín, bỏ bát Bạch Kính Huyền.

Trước chấm gia vị, bọc một lớp dầu, vớt lên run run, tự nhiên đưa đến bên miệng Bạch Kính Huyền: "Nếm thử?"

Hàng mi dài cong v.út của Bạch Kính Huyền rũ xuống, ánh mắt dừng miếng thịt nóng hổi, ngước lên Hạ Thanh, đối diện với đôi mắt trong veo thần, đầy vẻ chờ mong.

Vì thế, nàng hé miệng, nhận lấy miếng thịt từ đôi đũa Hạ Thanh đưa tới.

Hạ Thanh chớp mắt chằm chằm đôi môi mềm mại , đầu óc mơ màng.

Sao ăn cơm mà vẫn tao nhã và xinh như ?

Bạch Kính Huyền c.ắ.n miếng thịt, Hạ Thanh mà quên buông tay, mãi đến khi đôi mắt của Bạch Kính Huyền , bất đắc dĩ liếc nàng một cái, hờn dỗi khẽ c.ắ.n đầu đũa, Hạ Thanh mới bừng tỉnh, hổ luống cuống rụt tay về.

Lần nàng dám lung tung, đầu đối diện Bạch Kính Huyền, mặt đỏ bừng hỏi: "...Hương vị thế nào?"

"Từ khi đến man hoang mười hai năm, đây là món ăn ngon nhất từng nếm." Bạch Kính Huyền trả lời thật, đáy mắt rạng rỡ, "Ta Thanh Nhi còn tay nghề như ."

Hạ Thanh khen đến đắc ý, nếu phía đuôi chắc vểnh lên tận trời: "Thế vẫn gọi là ngon , bừa thôi, nếu nàng thích ăn, đợi hôm nào chuẩn đầy đủ hơn, món khác cho nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-18-khien-nu-hoang-an-be-mon-canh.html.]

Bạch Kính Huyền , mím môi : "Được."

Trong nồi nước sôi ùng ục nổi bọt khí, Hạ Thanh nhân cơ hội đầu, vớt hết thịt trong nồi .

Nếm một miếng, qua loa đại khái, thêm chút gia vị và đồ ăn kèm, hương vị phong phú hơn chút, miễn cưỡng át một phần mùi tanh của thịt, nhưng cũng tính là mỹ vị, chỉ thể tạm chấp nhận nuốt .

Hạ Thanh ăn qua loa mấy miếng, cảm giác bụng đói kêu vang cuối cùng cũng biến mất.

Ngay lúc , ngoài viện truyền đến một tiếng : "Nữ Hoàng bệ hạ đến thăm, xin Tư Tế đại nhân tiếp giá."

"Nữ Toàng?" Hạ Thanh đang ăn dở, má phồng phềnh, vẻ mặt ngơ ngác, "Nàng đến đây gì?"

Bạch Kính Huyền liếc ngoài cổng viện, cân nhắc giây lát trả lời: "Bệ hạ thỉnh thoảng sẽ đến đây cùng luận đạo, chắc là chút khó khăn trong chính sự."

Hạ Thanh buông bát đũa, khó hiểu: "Tư Tế tộc thú nhân còn phụ trách xử lý chính sự ?"

Giờ còn bắt tăng ca, chế độ dùng cũng quá vô nhân đạo.

đến cửa, thế nào cũng tiếp đón.

Bạch Kính Huyền dẫn Hạ Thanh đến cổng viện, Nữ Hoàng đang từ kiệu xuống.

Nàng bộ xiêm y khí phái đoan trang ban ngày, mặc một bộ thường phục tao nhã tinh xảo hơn, trang điểm cũng rực rỡ hơn.

"Bệ hạ." Bạch Kính Huyền và Hạ Thanh chắp tay hành lễ.

Nữ Hoàng liếc mắt Hạ Thanh bên cạnh Bạch Kính Huyền, ý rạng rỡ: "Hạ tiên sư cũng ở đây, thấy vị tiên sư ?"

Hạ Thanh giải thích: "Thánh Nữ cần Liễu sư tỷ giúp đỡ, liền ở giúp Tư Tế."

"Ra là ." Nữ hoàng gật đầu, bình thản , "Bổn hoàng Tư Tế cảm tạ Hạ cô nương."

Hạ Thanh: "?"

Lời kỳ quái .

Bỗng nhiên, gió nhẹ buổi chiều tà dịu dàng thổi qua, mang đến một mùi hương lạ.

Nữ Hoàng tò mò trong viện: "Mùi gì , thơm thế?"

Không đợi Bạch Kính Huyền lên tiếng, Hạ Thanh trả lời: "Chúng đang ăn cơm."

"Ăn cơm?" Nữ Hoàng chút nghi hoặc chớp chớp mắt, về phía Bạch Kính Huyền, "Tư Tế đại nhân tích cốc thanh tu, nửa tháng mới ăn một bữa, chẳng mấy ngày đây mới..."

"Hả?" Hạ Thanh trợn mắt, cũng đầu Bạch Kính Huyền, "Là như ?"

Bạch Kính Huyền hờ hững : "Mọi việc đều ngoại lệ, Thanh Nhi cô nương đường xa đến đây, phong trần mệt mỏi, liền chút lễ nghĩa chủ nhà, mở tiệc khoản đãi."

"Tư Tế , là bổn hoàng chiếu cố chu đáo."

Nữ Hoàng tỉnh ngộ, vì thế : "Bổn hoàng mời mà đến cũng coi như vặn, chi bằng cũng góp vui."

Nói xong, nàng đầu phân phó cung nhân: "Đi, lấy mấy bình thánh t.ửu, đưa đến điện tư tế."

Nữ hoàng dứt lời, Bạch Kính Huyền liền mở miệng: "Bệ hạ khoan ."

"Sao ?" Nữ hoàng đầu .

Bạch Kính Huyền mặt biểu cảm với nàng: "Yến tiệc kết thúc, bàn chỉ còn chút cơm thừa canh cặn, tiện tiếp đãi bệ hạ, bệ hạ mời trở về ."

Lông mày Hạ Thanh giật giật, thầm nghĩ: Ngươi cũng thật dám .

Toàn bộ thú nhân tộc, chắc chỉ Bạch Kính Huyền dám khiến nữ hoàng ăn bế môn canh.

Lời editor: "吃闭门羹" 'ăn bế môn canh', bế môn canh là từ ngữ xuất phát từ một điển tích xưa, xuất phát từ việc một kỹ nữ thời xưa chỉ đưa canh chịu gặp mặt khách, ngụ ý từ chối khách. Tóm ở đây câu nghĩa là 'từ chối tiếp đón nữ hoàng'.

Càng kỳ lạ là, dù , nữ hoàng cũng giận, mà dịu dàng : "Không , nếu đồ ăn đủ, bổn hoàng cho mang thêm."

Hạ Thanh thầm rủa: Ngài cũng thật cố chấp.

Nữ hoàng quyết ý trong viện, gọi lấy rượu.

Bạch Kính Huyền chắn cửa, im nhúc nhích.

Nữ Hoàng ngước mắt: "Tư Tế đại nhân?"

Vẻ cuối cùng mặt Bạch Kính Huyền cũng tan , cả lộ vẻ lạnh lùng, nhàn nhạt : "Bệ hạ vẫn nên trở về ."

Nữ Hoàng: "..."

Hai mặt đối mặt , xung quanh như khí cơ vô hình va chạm giao phong.

Khí tràng đều mạnh mẽ quá...

Hạ Thanh an tĩnh cúi đầu, bên cạnh vô hình, thở mạnh cũng dám.

Rất lâu , vẫn là Nữ Hoàng dẫn đầu nhượng bộ: "Nếu Tư Tế đại nhân tiện, bổn hoàng cũng phiền."

Nói xong liền về phủ.

khi rời , sắc mặt nàng rõ ràng vui.

Hạ Thanh lặng lẽ lau mồ hôi cho Bạch Kính Huyền.

"Nàng đối đãi với Nữ Hoàng thú nhân như , thần dân của nàng ?" Hạ Thanh lè lưỡi, "Chẳng chỉ là một bữa cơm , nàng để nàng ăn cùng, thêm đôi đũa thôi mà."

Bạch Kính Huyền rũ mắt: "Ta chỉ thật, đồ ăn đủ."

Hạ Thanh liếc bàn đầy ắp nguyên liệu nấu: "Còn nhiều như mà..."

Bạch Kính Huyền: "Ta ăn hết."

Hạ Thanh: "..."

Hả?

 

 

Loading...