Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 16: Tại sao không ngẩng đầu nhìn ta?

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hạ Thanh trong lòng rối bời.

Vị nữ Tư Tế chỉ giọng giống Bạch Kính Huyền, là... nàng chính là Bạch Kính Huyền?

Sẽ trùng hợp như chứ?

"Người phụ trợ thiết trận cần tinh thông thuật âm dương ngũ hành." Nữ Tư Tế chậm rãi , "Ở đây liền hai vị cao thủ."

Nữ Hoàng theo ánh mắt Tư Tế sang, bừng tỉnh ngộ: "Ra là ."

Đông đảo thú thần điện cùng với Thánh Nữ và Nhã Mai đồng thời đầu về phía Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân.

Bị chằm chằm, hai .

Nữ Hoàng mỉm : "Hai vị đường xa đến đây một đường vất vả, thật là khó nhọc, nên nghỉ ngơi cho mới , nhưng mắt tai họa ngầm trong Thánh Thành trừ, nếu hai vị nguyện ý tay giúp đỡ, bổn hoàng vô cùng cảm kích, nhất định hậu tạ."

Hạ Thanh: "..."

Sự việc đến nước , từ chối cũng .

Bất quá, mục đích ban đầu của các nàng đến man hoang là tìm kiếm Kim Linh Thảo, nếu nữ Tư Tế chính là Bạch Kính Huyền, hoặc nàng liên hệ gì với Bạch Kính Huyền, việc Thánh Nữ manh mối Kim Linh Thảo cũng quan trọng.

, Bạch Kính Huyền chắc chắn .

Liễu Hạm Vân thì sảng khoái, lập tức đáp ứng.

Sau khi điện nghị kết thúc, Nữ Hoàng giữ Thánh Nữ và Tư Tế ở nghị sự riêng, Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân theo các thú thần rút khỏi đại điện, chờ đợi bên ngoài điện.

Nhã Mai đến trạm dịch tiếp đãi đại sứ khi đến Thánh Thành, vì đặc biệt hướng Hạ Thanh hai cáo từ.

"Đa tạ hai vị tỷ tỷ hộ tống đến Thánh Thành, Nhã Mai xin bái tạ." Nhã Mai lấy lộ phí còn nhiều lắm, hai tay đưa cho Liễu Hạm Vân, "Thù lao thể trả nhiều, xin hai vị tỷ tỷ đừng chê."

"Chuyện nhỏ tốn sức gì mà thôi, ngươi..." Liễu Hạm Vân đang từ chối, bỗng nhiên một bàn tay bên cạnh nhận lấy túi gấm trong tay Nhã Mai.

Hạ Thanh cầm túi gấm ước lượng trong tay, đó tủm tỉm cất trong n.g.ự.c: "Không chê, chê."

Có thể kiếm thêm chút thù lao thật là niềm vui bất ngờ.

Nhã Mai lùi một bước, vái chào Hạ Thanh hai : "Các tỷ tỷ tái kiến."

Nhìn theo Nhã Mai chậm rãi xa, Liễu Hạm Vân hỏi Hạ Thanh: "Sao nhận thù lao của Nhã Mai?"

"Sao nhận?" Hạ Thanh hỏi ngược , lấy túi gấm , chia một nửa bạc nhét tay Liễu Hạm Vân, "Nàng trả tiền, chúng bỏ sức, quan hệ thuê mướn hợp lý, phí dịch vụ thôi, công, kiếm chút tiền thiệt."

Liễu Hạm Vân hiểu nàng gì, thở dài: "Nhã Mai trải qua chuyện , trong tay chắc cũng dư dả."

Không hổ là nhân vật chính chính nghĩa hào hiệp trong truyện.

Hạ Thanh lè lưỡi: "Tỷ thật là , nhưng tỷ rằng, nếu chúng nhận thù lao của nàng, nàng trong lòng sẽ áy náy, cho rằng nợ chúng ân tình, đời nợ gì cũng dễ trả, duy chỉ nợ ân tình, thế nào, tỷ để tiểu cô nương đó luôn nhớ thương tỷ ?"

"..." Liễu Hạm Vân nghẹn lời, "Là suy nghĩ chu đáo."

Đang chuyện, cửa đại điện động tĩnh, Hạ Thanh hai đầu , thấy Thánh Nữ và Tư Tế từ từ bước khỏi điện.

Liễu Hạm Vân vội vàng tiến lên: "Thánh Nữ xin dừng bước!"

Thánh Nữ tiếng, dừng chân, mặt về phía đến: "Nhị vị tiên sư."

Liễu Hạm Vân bẩm báo sự thật về mục đích của các nàng.

"Kim Linh Thảo?" Thánh Nữ trầm ngâm, "Ta quả thật ."

Liễu Hạm Vân mừng rỡ: "Xin lắng !"

Thánh Nữ trả lời ngay, mà đưa điều kiện: "Ta thể cho các ngươi manh mối Kim Linh Thảo, nhưng đó, hy vọng nhị vị thể giúp một việc."

Liễu Hạm Vân cần nghĩ ngợi: "Không thành vấn đề, cứ , giao cho chúng giải quyết!"

Thánh Nữ : "Tư Tế bày trận trong thành, còn cần phụ trách tìm phạm vi ẩn náu của kẻ , và Tư Tế tách hành động, cho nên mỗi cần một giúp đỡ."

"Hiểu !" Liễu Hạm Vân gật đầu đáp ứng, về phía Hạ Thanh, "Hạ sư , cùng Thánh Nữ tìm kẻ cắp, phụ trách phụ trợ Tư Tế đại nhân bày trận, ý thế nào?"

Hạ Thanh: "...Được."

"Đợi sự vụ trong thành xong xuôi, gặp ở cửa thành!" Liễu Hạm Vân vẫy tay với Hạ Thanh, đó cùng Thánh Nữ rời .

Hạ Thanh tại chỗ, bóng dáng hai qua chỗ rẽ, trong lòng bất đắc dĩ thở dài.

Phía truyền đến giọng lạnh lùng của Tư Tế: "Đang nghĩ gì ?"

Vai Hạ Thanh run lên, vội vàng hồn.

"Ta đang nghĩ, Thánh Nữ sẽ dùng phương pháp gì để tìm kẻ gây rối."

Nàng chắc vị nữ Tư Tế ]thú nhân tộc Bạch Kính Huyền , nhưng chỉ bằng giọng của cực kỳ giống Bạch Kính Huyền, cũng đủ mang đến cho nàng nhiều áp lực vô hình.

Ánh mắt mặt nạ của nữ Tư Tế đạm mạc như khói, nhưng ngữ khí vẫn hiền hòa: "Nàng tò mò?"

Hạ Thanh theo bản năng gật đầu, điều kiêng kỵ mà vội vàng lắc đầu.

Ánh mắt mặt nạ dừng Hạ Thanh trong chốc lát, một lát , Hạ Thanh thấy đối phương mở miệng: "Đi theo ."

Nói xong, nữ Tư Tế áo trắng xoay , về hướng ngược với hướng Liễu Hạm Vân hai rời .

Hạ Thanh vội vàng đuổi theo.

Trong cung thánh phòng thủ nghiêm ngặt, dù đường rộng lớn, phận sự lui tới, cho nên quanh, trừ những thú vệ tuần tra qua , chỉ Hạ Thanh và Tư Tế.

Những thú vệ khi qua thấy Tư Tế, đều dừng chân, hành lễ vấn an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-16-tai-sao-khong-ngang-dau-nhin-ta.html.]

Trong khoảnh khắc, Hạ Thanh như trở về hai tháng ở đỉnh T.ử Tiêu.

Nàng xuyên tới lúc , như chim cút rụng lông nơm nớp lo sợ theo Bạch Kính Huyền, thái độ của các trưởng lão chấp sự khi qua đường cũng cung kính như .

Cảm giác quen thuộc quá mạnh mẽ, Hạ Thanh một đường cúi đầu, thở mạnh cũng dám.

Ầm ——

Vì thất thần chú ý phía dừng chân, Hạ Thanh đ.â.m đầu lưng Tư Tế.

"A... Xin !" Hạ Thanh hoảng hốt lùi .

Lúc nàng mới phát hiện, cảnh vật xung quanh đổi, các nàng rời khỏi Thánh Cung, một khu đình viện yên tĩnh.

Cổng viện ở lưng Hạ Thanh, từ thổi tới một cơn gió, cửa gỗ "kẽo kẹt" một tiếng khép .

Nữ Tư Tế một bạch y cách đó xa, đầu liếc Hạ Thanh: "Trên mặt đất bạc ?"

Hạ Thanh ngượng ngùng, cúi đầu càng thấp: "Không, ..."

"...Vậy nàng vì chằm chằm mặt đất, ngẩng đầu ?"

Ý tứ hàm chỉ trong lời giống như lông chim nhẹ nhàng thổi qua vành tai Hạ Thanh.

Tim Hạ Thanh đập thình thịch, theo bản năng ngẩng đầu lên.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, Hạ Thanh nhan sắc tuyệt mỹ tấn công, đó liền quên mất hô hấp.

Nữ Tư Tế một bạch y phiêu dật từ lúc nào gỡ chiếc mặt nạ mặt xuống, xoay .

Một khuôn mặt thanh tú tì vết hiện lên trong mắt Hạ Thanh.

Bất kể là thiên giới nhân gian, bất kể gặp mặt nào, gương mặt đều thể mang đến cho Hạ Thanh sự rung động và kinh diễm ngoài mong đợi.

Bạch Kính Huyền gì cả, cứ như mặt nàng, một tiếng trách móc nhợt nhạt, một cái liếc mắt hững hờ, tim nàng loạn nhịp.

Trong lúc ngơ ngác, Bạch Kính Huyền bước một bước nhỏ về phía .

Đến cách mà Hạ Thanh giơ tay thể chạm tới.

Nàng khẽ dừng , môi đỏ khẽ mở, giọng chần chừ: "Có nàng... đang trách ?"

Hạ Thanh: "A?"

Bạch Kính Huyền rũ mắt: "Trách từ mà biệt, lâu về?"

"..."

Hạ Thanh dần dần tỉnh táo , đầu óc bắt đầu hoạt động trở .

Bạch Kính Huyền, chỉ là sư tôn của nàng, giữa các nàng còn tồn tại một hiểu lầm giải quyết rõ ràng.

Đương nhiên, nếu thể , hiểu lầm cứ kéo dài mãi, đối với Hạ Thanh mà sẽ càng lợi.

Thấy Hạ Thanh gì, vẻ mặt Bạch Kính Huyền cô đơn, áy náy bất đắc dĩ mở miệng: "Ta để thư cho nàng, nàng thấy ?"

Hạ Thanh: "Thư gì?"

"Tên gian tế ma nhân ở Thiên Lương Châu thấy tình thế liền truyền tin về, chặn , nhưng dùng pháp thuật đặc biệt trốn thoát, bắt , chuyện xảy đột ngột, lập tức đuổi theo, nên kịp cho nàng, cho nên chỉ thể rõ nguyên nhân trong thư."

Bạch Kính Huyền nghiêm túc giải thích: "Một ngày ở Tiên giới bằng một năm ở man hoang, khi đến man hoang mỗi năm đều gửi về một phong thư, tính đến bây giờ mười hai phong..."

Nói đến đây, trong ánh mắt nghi hoặc của Bạch Kính Huyền lộ hai phần cảnh giác.

"Chẳng lẽ... nàng đều nhận ?"

Hạ Thanh: "."

Nàng trả lời thật: "Không ."

Bạch Kính Huyền: "..."

Nàng im lặng, đáy mắt bỗng nhiên hiện lên một tia lạnh lẽo.

Hạ Thanh cũng cảm thấy thổn thức.

Bạch Kính Huyền bế quan bất quá mười năm, nội bộ T.ử Tiêu Phong bại lộ nghiêm trọng, đám ma nhân dám tự tiện sửa đổi công văn quyết sách quan trọng , bây giờ mà còn dám chặn thư từ Bạch Kính Huyền gửi .

Điều đồng thời còn nghĩa, trong những trưởng lão cực kỳ tín nhiệm bên cạnh Bạch Kính Huyền cũng gian tế của ma nhân.

Không chừng, việc dẫn Bạch Kính Huyền đến man hoang vẫn là kế sách của ma nhân, là điệu hổ ly sơn.

Hạ Thanh bỗng nhiên chút đồng tình Bạch Kính Huyền.

Trên đời chuyện gì đau đớn hơn việc tin tưởng phản bội?

Không chỉ trong các trưởng lão gian tế, ngay cả "tiên lữ" mà nàng giờ phút cho làsuốt kiếp ân ái mãi đổi dời, cũng là gian tế của ma tộc.

Chần chừ một lát, Hạ Thanh rốt cuộc mở miệng: "...Người gì trong thư?"

Chẳng lẽ là chút nội dung cơ mật quan trọng ?

Lời Hạ Thanh dứt, Bạch Kính Huyền trả lời ngay.

Một lát , nàng mà mím đôi môi mỏng, vẻ mặt rối rắm, mặt còn nổi lên một vệt đỏ khả nghi.

Hạ Thanh: "...?"

Xem là một bức thư tương đối .

 

 

Loading...