Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 15: ......phong chủ.

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nhã Mai xong, đôi tay khẩn trương luống cuống nắm lấy vạt áo, cái đuôi cũng vì tâm trạng ủ rũ mà rũ xuống.

Trong lòng nàng tự hiểu rõ, chuyến hung hiểm khó lường, bảo Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân tiếp tục hộ tống nàng thật sự khó , nhưng nàng lựa chọn nào khác.

Hạ Thanh liếc mắt hiệu cho Liễu Hạm Vân, ý bảo nàng quyết định.

Liễu Hạm Vân nghiêng đầu suy nghĩ, hỏi Nhã Mai: "Nói xong ?"

Nhã Mai gật đầu.

Liễu Hạm Vân vỗ vỗ tay, sắc trời sắp sáng trắng, hếch cằm: "Vậy... thôi?"

Nhã Mai: "?"

Hạ Thanh ngang qua Nhã Mai, nhẹ giọng : "Dù chúng cũng đến Thánh Thành, nếu ngươi đường, cùng thể tiết kiệm thời gian cho chúng ."

"......" Một hồi lâu, Nhã Mai mới phản ứng , thể tin mà mở miệng, "Các ngươi... tức giận ?"

Liễu Hạm Vân tuốt phía , vẫy vẫy tay, giọng theo gió bay xa: "Để dành công phu tức giận đó, chúng thể đến Thánh Thành ."

Nửa tháng , ba Hạ Thanh đến Thánh Thành.

Trên đường tuy phong ba, nhưng với sự phối hợp của Liễu Hạm Vân và Hạ Thanh, những trở ngại ở địa giới man hoang thể ngăn cản các nàng thật nhiều, về cơ bản vẫn tính là thuận lợi.

Nhã Mai tín vật của Linh Miêu tộc, nhưng Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân thì .

Khi qua cửa thành, thú vệ Thánh Thành chặn các nàng , Nhã Mai giải thích: "Các nàng là hộ vệ mời."

Thái độ thú vệ Thánh Thành cứng rắn: "Hộ vệ cũng giấy chứng nhận phận hộ vệ, nếu thì ."

Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân liếc , ngờ quy cũ Thánh Thành nhiều như .

Bất quá, điều đồng thời cũng cho thấy trị an Thánh Thành nghiêm ngặt, cuộc sống của cư dân trong thành hẳn là tương đối hòa bình định.

Thấy Nhã Mai cách nào, Liễu Hạm Vân dùng khuỷu tay chạm cánh tay Hạ Thanh: "Làm bây giờ?"

Hạ Thanh âm thầm suy nghĩ.

Các nàng cần thiết thành mới thể gặp Thánh Nữ, còn cần thiết quang minh chính đại cửa chính , nếu sẽ sinh nhiều chuyện.

Không giấy chứng nhận thì giả một cái là xong.

Hạ Thanh chuẩn kế hoạch cho Liễu Hạm Vân, bỗng nhiên một dáng thấp bé lớn lên giống sóc liên lạc viên nhanh ch.óng chạy tới, nhỏ giọng gì đó với thú vệ.

Thái độ thú vệ đột nhiên đổi, lập tức sửa lời: "Các ngươi ."

Nhã Mai đầu tiên là ngẩn , đó mừng rỡ: "Thật quá!"

Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân đối mặt ngơ ngác: "Sao đột nhiên cho ?"

Đang nghi hoặc, con sóc thú nhân nhảy nhót đến mặt Nhã Mai, với nàng: "Thánh Nữ đại nhân ngươi đến, ngươi và bằng hữu yết kiến nữ hoàng, Thánh Nữ đại nhân lát nữa sẽ đến."

Nhã Mai cảm động đến rơi nước mắt.

Lại là Thánh Nữ. Hạ Thanh tặc lưỡi.

Vị Thánh Nữ đại nhân quả thực thần thông như , chỉ các nàng đến , hơn nữa còn gọi các nàng là hộ vệ, mà là bàng hữu.

Liễu Hạm Vân cũng kinh ngạc, ngay đó liền vui mừng mặt: "Hy vọng chuyến thể tìm Kim Linh Thảo."

Sớm một ngày thành nhiệm vụ, Giang T.ử Thu thể sớm một ngày tỉnh .

Hạ Thanh và hai theo Nhã Mai đến Vương Cung thú nhân.

Kiến trúc Vương Cung vô cùng rộng lớn, các nàng còn đến gần, từ xa thấy mái Vương Cung.

Đó là một mảnh kiến trúc mái vòm trắng hình vuông, mặt đá mài nhẵn ánh mặt trời lấp lánh những vảy cá nhỏ vụn kim quang, những loài thực vật nhiệt đới mọc cao nhưng cành lá thưa thớt, tràn ngập phong tình giống như ốc đảo sa mạc kỳ lạ.

Sự phòng bên trong Vương Cung càng thêm nghiêm ngặt, mỗi đầu của mỗi hành lang đều thú vệ tận tâm canh gác.

Đến điện chính, điện thông báo, nhận lệnh từ trong điện truyền , thú vệ mới tránh , cho phép ba Hạ Thanh thông hành.

Nữ Hoàng thú nhân đang ở điện cùng các thú thần nghị sự, Hạ Thanh và những khác bước điện, lập tức ánh mắt đều đổ dồn về phía các nàng.

Nhã Mai khấu kiến Nữ Hoàng, Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân thẳng như mây trôi, đ.á.n.h giá cảnh tượng trong điện, quỳ xuống.

Thú thần bên cạnh Nữ Hoàng thấy lớn tiếng quát: "Kẻ nào điện, quỳ!"

Liễu Hạm Vân thản nhiên mở miệng: "Bệ hạ là thú hoàng chứ nhân hoàng, chúng cần quỳ."

"Các ngươi Nhân tộc câu nhập gia tùy tục." Nữ Hoàng ngai vàng đội vương miện, mặc bộ quần áo lộng lẫy quý giá đính hạt châu ngọc, "Tuy rằng các ngươi thú nhân, nhưng địa giới thú nhân, nên tuân thủ quy tắc của thú nhân."

"Bệ hạ!" Nhã Mai vội vàng lên tiếng, "Hai vị là tu sĩ Nhân tộc! Nếu các nàng một đường hộ tống, Nhã Mai chắc chắn thể đến yết kiến bệ hạ!"

Thú thần nhíu mày quát lớn: "Hô to gọi nhỏ còn thể thống gì!"

Nữ Noàng vẫy vẫy tay, lệnh cho thú thần im tiếng.

Thú thần tuân lệnh lui xuống, Nữ Hoàng lúc mới tiếp: "Thân phận tu sĩ đặc biệt, lễ pháp quốc gia ràng buộc, các ngươi thể quỳ."

Nói xong, nàng về phía Nhã Mai: "Sứ giả Linh Miêu tộc, chỉ một ngươi đến Thánh Thành?"

Nhã Mai thuật việc đội sứ giả tập kích, suy đoán: "Những kẻ hung ác tột độ, thần bí khó lường, bọn chúng tốn công chặn đường đội sứ giả như , thể thấy mưu đồ nhỏ, mục tiêu thực sự của bọn chúng hẳn là đại điển thú nhân!"

Các thú thần điện đều kinh hãi: "Vậy mà kẻ dám phá hoại đại điển?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-15-phong-chu.html.]

Vẻ mặt Nữ Hoàng ngưng trọng, từ cao xuống quét mắt quần thần, giận mà uy: "Chư vị kế sách gì đối phó?"

Các thú thần nhao nhao bàn tán, Hạ Thanh bên cạnh nhàn đến nỗi ngáp dài, cũng vị Thánh Nữ thần long thấy đầu thấy đuôi của thú nhân tộc đến tột cùng khi nào xuất hiện.

Lúc , thú thần : "Chi bằng tiên hoãn thời gian đại điển, đợi điều tra rõ ràng chuyện , tổ chức đại điển."

Trên điện ít tiếng phụ họa, nhưng ngay đó, liền ý kiến khác đưa : "Việc chuẩn đại điển cần nhân lực vật lực mỗi ngày đều tăng, nếu hoãn , hoãn bao lâu thì thích hợp? Nếu điều tra kết quả, tính ?"

Người dứt lời, phía lập tức tiếp: "Bệ hạ, thần cho rằng, chỉ dựa lời một phía của sứ giả Linh Miêu tộc mà kết luận kẻ mưu đồ phá hoại đại điển hoãn thời gian tổ chức đại điển thật là , nên một bên phái điều tra, đồng thời tiếp tục chuẩn đại điển."

Trên đại điện, các thú thần ngươi một lời một câu, ríu rít thảo luận thương nghị, hồi lâu kết luận, một phái ủng hộ hoãn thời gian, một phái chủ trương hoãn, phương án cuối cùng xác định, hai bên nhân mã suýt chút nữa đ.á.n.h .

"Đủ !" Nữ Hoàng quát lớn một tiếng, điện thượng thoáng chốc im phăng phắc.

Ngay lúc , ngoài điện truyền đến một tiếng hô lớn: "Bệ hạ, Thánh Nữ đến triều, ở ngoài điện chờ."

Nữ Hoàng như trút gánh nặng, gật đầu : "Mời Thánh Nữ lên điện."

Nghe tên Thánh Nữ, Hạ Thanh tỉnh táo hẳn, tò mò ngó đầu ngoài điện.

Không bao lâu, hai bóng một một bước đại điện.

Nữ t.ử thú nhân che mặt bằng sa mỏng, mặc một chiếc váy dài màu đỏ, phía kéo một vạt áo dài thượt, bước chậm rãi, tư thái kiêu căng, giống như một con phượng hoàng thu liễm vạn trượng hào quang.

So với nàng , phụ nữ theo vẻ quá mức giản dị, chỉ đeo nửa chiếc mặt nạ mặt, mà còn mặc một thânbạch y, quanh nửa phần trang sức thừa thãi, bên hông chỉ điểm xuyết một khối ngọc bội màu tím nhạt.

Thế nhưng, dù thanh nhã, sự tồn tại của nàng hề thua kém con phượng hoàng nhỏ bé .

Nơi các nàng qua, các thú thần tự giác tránh sang hai bên.

Ánh mắt Hạ Thanh hết dừng bộ hồng y của Thánh Nữ, đ.á.n.h giá giây lát, chút thất vọng, thầm nghĩ: Cũng chỉ thôi.

Tiểu cô nương xinh thể nghi ngờ, còn nhỏ tuổi, khí chất lạc bất phàm, nhưng rốt cuộc vẫn còn quá trẻ, thiếu phong hoa lắng đọng từ trải nghiệm cuộc đời, xa xa bằng lúc mới gặp Bạch Kính Huyền khiến Hạ Thanh cảm nhận sự kinh diễm.

Nghĩ cũng gì lạ, dù Kính Huyền Tiên Tôn là tiên nhân đỉnh cấp thật sự của Tiên giới, một tiểu cô nương man hoang thể so sánh ?

Khi hai qua mặt, Hạ Thanh mơ hồ cảm thấy một ánh mắt dừng .

Nàng theo bản năng tìm theo cảm giác đó, ngước mắt liền chạm một đôi con ngươi xanh lạnh lẽo mặt nạ trong giây lát.

Hạ Thanh thầm nghĩ: Mặt hoa ?

Hai hành lễ bậc thềm, dùng nghi thức của thú nhân tộc vấn an Nữ Hoàng.

Nữ Hoàng gật đầu, phân phó thú hầu bên cạnh: "Dọn chỗ cho Thánh Nữ và Tư Tế."

Thú hầu nhanh ch.óng chuyển đến hai chiếc ghế, Thánh Nữ ở vị trí đầu, Tư Tế thì xuống bên cạnh nàng.

Không đợi Nữ Hoàng giới thiệu tình hình hiện tại, Thánh Nữ chủ động mở miệng: "Việc các sứ giả của các bộ tộc gặp nạn , gần đây các bộ tộc ở man hoang náo động thường xuyên, quả thực kẻ gian âm thầm theo dõi, kẻ chủ mưu kế hoạch từ lâu, bệ hạ cần đặc biệt chú ý mới ."

Giọng thanh thúy dễ , như chim hoàng oanh cất tiếng hót.

Ánh mắt Hạ Thanh trở Thánh Nữ.

Vị Thánh Nữ trông còn trẻ, giọng điệu chuyện lão luyện.

Nhã Mai thấy Thánh Nữ, hưng phấn đến hai mắt lấp lánh sáng lên.

Ngay cả Thánh Nữ cũng nhấn mạnh tính nghiêm trọng của sự việc, Nữ Hoàng nhíu mày, trầm ngâm giây lát thở dài : "Đại điển thú nhân là tượng trưng cho quốc thái dân an của thú nhân tộc , nếu đại điển thể tổ chức đúng hạn, tất sẽ ảnh hưởng đến uy vọng của Thánh Thành trong cảm nhận của bá tánh các bộ tộc."

"Vậy thì đây chính là mục đích của kẻ gian." Giọng Thánh Nữ bình tĩnh.

Cố ý gây chuyện, cản trở đại điển để rối loạn lòng dân, từ gốc rễ tan rã sự thống trị của Nữ Hoàng thú nhân tộc.

"Nếu như , thì càng thể để kẻ gian toại nguyện!" Nữ Hoàng ngưng thần suy nghĩ một lát, quả quyết , "Đại điển nhất định cử hành đúng hạn."

Trên điện lập tức thú thần lên tiếng đồng tình: "Bệ hạ minh!"

Thánh Nữ sớm đoán ý định quyết sách của Nữ Hoàng, cũng ngoài dự liệu, liền : "Chặn đường các sứ giả chỉ là bước đầu tiên của bọn chúng, tiếp theo sẽ là bố cục trong thành."

Đây mới là điều khiến Nữ Hoàng đau đầu.

Địch ở trong tối, ở ngoài sáng, mắt Thánh Thành thoạt bình yên, cũng mặt nước là sóng ngầm dữ dội.

Nữ Hoàng xoa xoa thái dương: "Không Thánh Nữ chủ ý gì ?"

Thánh Nữ trả lời ngay, ngược đầu về phía nữ Tư Tế mặc áo trắng bên cạnh.

Nữ Tư Tế đang tĩnh tọa nhắm mắt dưỡng thần cảm nhận ánh mắt hội tụ, nàng chậm rãi mở mắt.

"Ta thể bày trận trong thành, nhưng cần mượn bệ hạ hai ."

Hạ Thanh chọc chọc cánh tay Liễu Hạm Vân, nhỏ giọng : "Tỷ cảm thấy giọng của vị Tư Tế quen quen ?"

"......" Liễu Hạm Vân nghiêng đầu, suy nghĩ, " thật, chút giống..."

Lời nàng còn dứt, giọng Nữ Hoàng đáp lời Tư Tế cắt ngang: "Các hạ cứ đừng ngại."

Trong khoảnh khắc tiếp theo, cảm giác chằm chằm xuất hiện, Hạ Thanh theo ánh mắt đó sang.

Vừa đối diện, khóe môi nữ Tư Tế mặc bạch y khẽ nhếch lên một nụ .

Hạ Thanh đột nhiên giật .

Cùng lúc đó, bên tai vang lên tiếng Liễu Hạm Vân lẩm bẩm nhỏ: "...Phong chủ."

Hạ Thanh: "!"

 

 

Loading...