Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 13: Bởi vì không đủ lông xù mà bị vây xem
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Kính Huyền ở man hoang?
Vậy chẳng là nàng trốn chạy một cách vô ích .
Bạch Kính Huyền ở man hoang ?
Vấn đề kịp suy nghĩ kỹ, Liễu Hạm Vân kéo Hạ Thanh bước xoáy nước.
Trong thoáng chốc trọng lực biến mất, thể nhẹ bẫng, cảm giác choáng váng cả về thể chất lẫn tinh thần đồng thời bao trùm Hạ Thanh.
Cơn choáng váng dữ dội khiến nàng mở mắt , trời đất cuồng như ngã xuống.
Cũng may quá trình kéo dài lâu, đại khái vài giây , bên tai vang lên giọng Liễu Hạm Vân: "Hạ sư , mau xem, chúng đến !"
Hạ Thanh một tay đỡ đầu, tiếng thử mở mắt.
Đập mắt là một vùng đá trơ trụi, giữa khe đá mọc lưa thưa vài loại cây cỏ dại, so với cảnh tượng linh hoa dị thảo khắp nơi sum suê ở T.ử Tiêu Phong, nơi đây quả thực hoang vu cằn cỗi.
Linh khí giữa trời đất vô cùng loãng, gần như khó thể điều động để sử dụng.
"Không đây là bộ châu nào của Thần Xuyên." Liễu Hạm Vân lẩm bẩm, nhảy lên một tảng đá cao ba mét, xa xăm, "Phía khói bếp! Có lẽ là một thôn trang!"
Hạ Thanh vẫn còn chìm trong sự kinh ngạc mà câu cuối cùng của Tương Ức Nhan mang , một hồi lâu mới hồn.
Nghe , nàng phụ họa: "Có thể xem thử, thuận tiện hỏi đường."
Cũng chắc gặp ?
Nghĩ như , lòng Hạ Thanh mừng lo, cảm xúc phức tạp.
Không rõ vì vui, vì tiếc nuối.
Liễu Hạm Vân nhảy xuống tảng đá: "Ta cũng nghĩ , chuyện nên chậm trễ, tranh thủ trời còn sớm, chúng xuất phát thôi!"
Lực chú ý của Hạ Thanh trở Liễu Hạm Vân: "Tỷ trông giống thương chút nào."
Liễu Hạm Vân nhếch miệng : "Thể chất khá đặc biệt, vết thương lành nhanh."
Nói xong, nàng vén ống tay áo lên một đoạn, cho Hạ Thanh xem.
Vết trầy da nhỏ cánh tay nàng biến mất hơn phân nửa, những vết thương sâu hơn còn cũng đóng vảy, bắt đầu bong .
Hạ Thanh thầm kinh ngạc, trách Liễu Hạm Vân vết thương của nàng ba ngày là thể khỏi.
Đây lẽ cũng là sức mạnh của một loại huyết mạch đặc biệt nào đó.
Người tu hành Tiên giới hoặc là từ hạ giới phi thăng lên, hoặc là những đại năng đoạn tuyệt với tiền kiếp, hoặc là hậu duệ Thần tộc sinh trưởng ở địa phương , ít nhiều đều một vài "buff" huyết mạch đặc biệt , những dị thể vô dụng như nguyên của Hạ Thanh vẫn là tương đối hiếm thấy.
Cũng may Hạ Thanh kiếp chỉ là một bình thường, kiếp dù dấn Tiên giới, cũng dễ dàng thích ứng với phận "phế vật" hiện tại.
Các nàng men theo đường núi nhanh ch.óng tới, quen với địa thế hiểm trở khó lường của T.ử Tiêu Phong, giờ phút ngay cả Hạ Thanh cũng như giẫm đất bằng, chỉ hơn nửa canh giờ, thôn trang nhỏ mà nãy thấy từ xa xuất hiện trong tầm mắt hai .
Bên ngoài thôn trang những cánh đồng rộng lớn, Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân qua đây, thấy giữa đồng một cô bé đang việc.
"Tiểu cô nương, phiền một chút!" Hạ Thanh ở bờ ruộng vẫy tay với cô bé.
Cô bé đang nhổ một củ cải từ đất lên, đầu , phủi phủi đất rễ củ cải, ném giỏ, lúc mới đến mặt hai Hạ Thanh.
Hạ Thanh liếc mắt chú ý đến đôi mắt đối phương, con ngươi cô bé màu đỏ, màu mắt nhạt, trông giống như đeo kính áp tròng màu.
Một cảm giác thoải mái khiến Hạ Thanh lắp bắp.
Lúc , cô bé đưa tay gỡ chiếc nón lá bện bằng cỏ đầu xuống, cúi đầu chào Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân.
Sau khi nón lá gỡ xuống, đầu cô bé đột nhiên hiện hai chiếc tai thỏ thon dài.
Nhìn kỹ, hai chiếc tai bao phủ bởi lớp lông tơ mềm mại, theo gió thổi lay động cây cỏ xung quanh, còn linh hoạt đổi hướng.
Hạ Thanh kinh ngạc.
Đây hóa là một đôi tai thật!
Liễu Hạm Vân thì tỏ quen thuộc, lên tiếng: "Tiểu cô nương, đây là Nhị Đồ Châu?"
Cô bé tai thỏ dường như , lên tiếng, chỉ gật đầu.
Liễu Hạm Vân hỏi nàng: "Muội Kim Linh Thảo ?"
Cô bé chớp chớp mắt, lắc đầu.
Liễu Hạm Vân tiếc nuối, nhưng cũng nản lòng, cuối cùng hỏi: "Vậy, trong thôn các ai Kim Linh Thảo ?"
Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ, giơ tay chỉ một hướng cho Liễu Hạm Vân, so so, động tác vuốt râu.
Hạ Thanh thử thăm dò: "Trong thôn vị lão râu dài thể Kim Linh Thảo?"
Khóe môi cô bé cong lên nở nụ , gật đầu với Hạ Thanh.
"Chúng tìm vị lão râu dài ." Liễu Hạm Vân gọi Hạ Thanh, đồng thời lấy từ trong túi một chiếc bình ngọc nhỏ, nhét tay cô bé tai thỏ, "Đa tạ! Cái tặng !"
Hai xa một chút, Hạ Thanh mới hỏi: "Vừa tỷ đưa cho cô bé cái gì ?"
"Một viên tiên đan." Liễu Hạm Vân đắc ý rung đùi, "Tuy phẩm giai cao, nhưng đối với phàm nhân hoang dã mà cũng là thứ , chữa bách bệnh!"
Hạ Thanh đầu liếc , vẻ mặt chần chừ.
Liễu Hạm Vân chú ý đến cảm xúc của Hạ Thanh, hỏi nàng: "Muội ?"
"Ờ... Nói lẽ lịch sự lắm, nhưng mà..." Hạ Thanh mím môi, nghi hoặc hỏi, "Tỷ thấy kỳ lạ ? Cô bé một đôi tai thỏ."
"Có gì kỳ lạ ?" Liễu Hạm Vân xua tay, "Nhị Đồ Châu là địa giới của thú nhân, cô bé hẳn là một cô bé thuộc Thỏ tộc."
Đầu óc Hạ Thanh ngơ ngác: "...Thú nhân?"
Hay cho thằng cha tác giả, hổ là tiểu thuyết, thế giới quan phong phú thật.
Trước khi đến man hoang nàng nghĩ rằng man hoang lẽ giống thời kỳ đồ đá cũ trái đất, ngờ còn thú nhân.
Bất quá, bộ y phục cô bé thú nhân mặc quả thật là trang phục cổ đại của Hoa Hạ.
"Nói đến thú nhân, đó còn gặp một ." Liễu Hạm Vân một nửa thì dừng , nháy mắt với Hạ Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-13-boi-vi-khong-du-long-xu-ma-bi-vay-xem.html.]
Hạ Thanh: "......"
Nghiêm túc mà , hình như đúng là .
Hạ Thanh nghi hoặc : " con quái vật ma nhân ? Sao thành thú nhân?"
Liễu Hạm Vân giải thích nghi hoặc cho Hạ Thanh: "Đó là hậu duệ hỗn huyết giữa Ma tộc và thú nhân, Ma tộc thuần chủng sẽ thở đặc biệt khó che giấu, khó trộn Tiên giới."
Hạ Thanh bừng tỉnh, cảm thấy trong đầu thêm một chút nước.
Thôn trang lớn lớn, nhỏ cũng nhỏ.
Mười mấy nóc nhà ngói nhỏ rải rác giữa đồng ruộng, tìm một ông lão râu bạc vẫn cần chút thời gian.
Hạ Thanh bấm ngón tay tính toán: "Theo quẻ bói, theo hướng đông nam đồng ruộng, xung quanh cây tương đối cao, hoặc là đường nhỏ quanh co khúc khuỷu."
Có hướng đại khái, tìm kiếm liền đơn giản hơn nhiều.
Phía đông quả thực mấy cây cao, tán cây dựng vài ngôi nhà nhỏ.
Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân vòng đường, những con vật nhỏ hóa hình chạy qua mặt các nàng.
Con thỏ nhỏ bằng bàn tay tròn vo một cục, nhảy hai cái nghỉ một chút, ch.ó con chân ngắn thở hồng hộc đuổi , nhất thời dừng chân đụng đùi Hạ Thanh bật trở , lăn lông lốc mấy vòng, kêu ư ử đáng yêu.
Một cục bông ngã, hai cục bông xem náo nhiệt.
Tin tức lan truyền nhanh, chỉ chốc lát , Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân những cục bông lớn nhỏ vây quanh, bởi vì các nàng đủ lông xù xù mà vây xem.
Hạ Thanh chịu đòn chí mạng của sự đáng yêu, suýt ngất xỉu.
"Nhân loại." Bên đường truyền đến một tiếng gọi nhẹ.
Hai Hạ Thanh đồng thời dừng chân, liền thấy một vị lão còng lưng vẫy tay với các nàng.
Lão một chòm râu dê, đầu còn đội một đôi sừng dê, chẳng qua một bên vì lý do gì gãy.
Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân đồng thời nghĩ đến miêu tả của cô bé Thỏ tộc về ông lão râu dài nãy.
Lão tuổi cao, tay chống gậy, nhưng đôi mắt sáng ngời trông thông thái: "Nhị vị đường xa đến đây, chuyện gì ?"
"Lão bá, chúng đang tìm Kim Linh Thảo." Liễu Hạm Vân lấy từ trong túi một cuốn sách nhỏ, đó vẽ hình Kim Linh Thảo, "Xin hỏi ngài từng thấy ?"
Lão nheo mắt, chằm chằm bản vẽ cẩn thận xem xét.
Hồi lâu , ông : "Chưa thấy."
Hạ Thanh: "......"
Liễu Hạm Vân gãi gãi đầu.
Một thoáng im lặng, lão : "Tuy rằng thấy, nhưng một , nàng chắc chắn thấy."
Ánh mắt Liễu Hạm Vân sáng lên, vội hỏi: "Ai?"
Lão trả lời: "Thánh Nữ thú nhân!"
"Thánh Nữ của tộc thú nhân chúng , thông thiên văn tường địa lý, bác học đa tài, thông kim bác cổ, đời chuyện gì mà nàng !"
Ở thế kỷ 21 chứng kiến đủ loại chiêu trò quảng cáo thổi phồng, Hạ Thanh hợp lý nghi ngờ những lời ít nhiều chút khoa trương .
Bất quá, nếu lão tôn sùng như , vị Thánh Nữ lẽ thật sự chút tài năng.
Hạ Thanh liền hỏi: "Chúng mới thể gặp Thánh Nữ?"
"Đi Thánh Cung." Lão giơ tay chỉ về một ngọn núi xa xôi ở phía bắc, "Qua ngọn núi tiếp tục về phía , qua ngọn thứ hai, thứ ba... Đến đỉnh ngọn núi thứ bảy, là thể thấy Thánh Thành của thú nhân tộc, Thánh Cung ở trong Thánh Thành."
Hạ Thanh: "."
Nàng thử thăm dò xác nhận: "Ngài từng đến Thánh Thành ?"
Lão trung khí mười phần đáp: "Chưa!"
Hạ Thanh sâu sắc nghi ngờ, lời lão nhân vẻ đáng tin lắm.
Liễu Hạm Vân tin, vô cùng vui vẻ lời cảm tạ với vị lão tộc dê , tặng kèm một viên tiên đan.
Mắt thấy Liễu Hạm Vân manh mối liền về phía bắc, Hạ Thanh chần chừ lên tiếng: "Chúng thật sự qua bảy ngọn núi ?"
Liễu Hạm Vân cần nghĩ ngợi: "Đương nhiên!"
Hạ Thanh nghĩ thầm, là bói một quẻ xem theo chỉ dẫn của lão , liệu các nàng tìm thánh thành .
Ngay lúc , một thiếu nữ giữa đường, giơ một cánh tay lên ngăn đường các nàng.
Hạ Thanh và Liễu Hạm Vân đồng thời dừng bước.
Trên đầu thiếu nữ một đôi tai mèo tam thể, phía còn một cái đuôi trắng xù xù, nhịp nhàng chậm rãi lắc lư sang trái một chút, sang một chút.
Lực chú ý của Hạ Thanh đuôi mèo hấp dẫn, theo dõi nó lúc ẩn lúc hiện.
"Các ngươi Thánh Thành?"
Giọng của cô bé trong trẻo, như tiếng chuông bạc cụ thể hóa.
Liễu Hạm Vân đáp: "Không sai."
Cô bé , dường như thở phào nhẹ nhõm, ngay đó : "Ta đường đến Thánh Thành, nhưng thiếu hai hộ vệ, nếu các ngươi nguyện ý bảo vệ , sẽ dẫn các ngươi đến Thánh Thành."
Liễu Hạm Vân kinh ngạc, lập tức đồng ý. Hạ Thanh Liễu Hạm Vân dường như chút nghi ngờ về phận của cô gái.
Thế là nàng một tay giấu lưng, tâm niệm động nhanh ch.óng gieo quẻ.
Trạch Lôi Tùy.
Nguyên hanh lợi trinh, vô cữu, tùy dã.
Không đợi Liễu Hạm Vân đưa quyết định, Hạ Thanh dẫn đầu lên tiếng.
"Hợp tác vui vẻ!"
Quẻ tượng sẽ lừa .
Đuôi mèo... hẳn là cũng sẽ .