Sư Tôn Mỗi Đêm Đều Muốn Ta Hống Ngủ - Chương 11: Hôm nay, đều nhờ có Hạ Thanh
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:47:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Thanh điên cuồng chạy về phía vách núi, vươn tay nắm lấy lưng ghế xe lăn, dùng sức kéo ngược .
xe lăn chỉ nặng, mà lực lao xuống quá mạnh, trong lúc kéo, suýt nữa trật khớp cả hai cánh tay nàng.
Giang T.ử Thu chuẩn sẵn sàng đón nhận cái c.h.ế.t, ngờ sẽ đột nhiên xuất hiện, kinh ngạc vô cùng, thủ quyết buông lỏng, pháp thuật điều khiển xe lăn bỏ dở.
Dù , xe lăn vẫn dấu hiệu dừng .
Một lực lớn kéo Hạ Thanh về phía , hai chân nàng cào mặt đất thành hai vệt trắng dài, đế giày gần như xẹt tia lửa.
Vách đá đen ngòm nhanh ch.óng tới gần, Hạ Thanh hoảng sợ hét lớn: "Cứu mạng!!!"
Mắt thấy cả lẫn xe lăn sắp lộn nhào xuống vực, bỗng nhiên một trận gió mạnh thổi tới, quật mạnh mặt Hạ Thanh.
Cùng lúc đó, ngọc phiến của Liễu Hạm Vân xoay tròn bay tới, tia chớp nghiêng nghiêng đ.â.m giữa hai bánh xe gỗ, phanh gấp chiếc xe lăn .
Xe lăn đột ngột dừng , Giang T.ử Thu kịp phòng , thể chịu lực quán tính nhấc bổng lên trong giây lát, rời khỏi xe lăn lao về phía .
Trước mặt nửa bước là vực sâu, cảm giác rơi xuống như T.ử Thần vẫy gọi, siết c.h.ặ.t lấy nàng.
Tuy rằng chút ngoài ý , nhưng chung quy kết cục đổi.
Giang T.ử Thu tuyệt vọng nhắm mắt.
"Giang sư !"
Trên đường rơi xuống, một tiếng kinh hô đuổi theo nàng.
Giống như tiếng vọng từ sâu thẳm linh hồn truyền đến, đinh tai nhức óc.
Giang T.ử Thu: "!"
Nàng đột nhiên mở mắt, liền thấy bóng quen thuộc từ vách núi nhảy xuống, theo gió đuổi theo nàng.
"Liễu sư tỷ?!"
Giang T.ử Thu kinh hãi tột độ.
Một chịu c.h.ế.t từng khiến nàng sợ hãi, nhưng khi thấy Liễu Hạm Vân nhảy xuống vách núi trong khoảnh khắc , nàng gần như sợ đến hồn phi phách tán.
Trái ngược với sự hoảng sợ của Giang T.ử Thu, ánh mắt Liễu Hạm Vân bình tĩnh mà kiên quyết, tầm mắt khóa c.h.ặ.t Giang T.ử Thu.
Giang T.ử Thu kinh hoàng thất thố: "Tỷ vì ..."
Lời còn dứt, Liễu Hạm Vân đuổi đến mặt, lời nào nắm lấy tay nàng.
Các nàng cùng rơi xuống theo sườn núi.
Trên vách núi, Hạ Thanh một nắm lấy chiếc xe lăn trống , rối bời trong gió.
A a a a a, thế !
Kinh hãi tột độ, hai chân Hạ Thanh mềm nhũn, cùng với một trận choáng váng đầu, "bùm" một tiếng ngã xuống đất.
Trong cơn hoảng loạn, trong đầu nàng hiện một vài hình ảnh.
Giang T.ử Thu rơi xuống vực c.h.ế.t, tin tức truyền đến tai Liễu Hạm Vân khi trời nhá nhem tối ngày hôm . Liễu Hạm Vân vì chuyện mà chịu đả kích lớn, mối hận nhiều năm cũng thể nguôi ngoai.
Cơn choáng váng đầu từ từ rút , ý thức Hạ Thanh dần dần tỉnh táo.
Theo kinh nghiệm đây, những hình ảnh chiếu rọi trong đầu nàng hẳn là cốt truyện trong nguyên tác.
Cái c.h.ế.t của Giang T.ử Thu gây đả kích lớn cho Liễu Hạm Vân, chuyện đồng thời cũng trở thành ngọn lửa nhen nhóm cho việc Liễu Hạm Vân khổ luyện , thề san bằng Ma tộc để báo thù cho Giang T.ử Thu.
Hạ Thanh kinh hãi toát mồ hôi lạnh, nàng ném chiếc xe lăn sang một bên, hai lời vội vã chạy xuống chân núi.
Chủ nhân Thiên Đồng Châu Tương Ức Nhan từ miệng Hạ Thanh chuyện , sắc mặt cũng đại biến, vội vàng triệu tập nhân thủ tìm kiếm Liễu Hạm Vân và Giang T.ử Thu ở sườn tây phong.
Quá trình tìm kiếm kéo dài đến đêm khuya, vẫn tin tức gì về hai , lòng Hạ Thanh nóng như lửa đốt.
Đường núi gập ghềnh, mà tu vi nàng thấp kém, theo đội cứu hộ vội vã, để tránh nàng cản trở, họ mang theo nàng.
Để thể sớm tiến triển của việc cứu hộ, Hạ Thanh ở châu phủ Thiên Đồng Châu chờ tin tức.
Đợi mãi thấy, Hạ Thanh quyết tâm lấy đồng tiền gieo quẻ.
Kết quả quẻ Trạch Thiên Quái.
Quẻ Quải, là quái dị, định, nếu quyết đoán, chậm trễ ắt sinh biến.
Hiện tại đang là giờ Tý, hào biến là hào tư, quẻ biến là Thủy Thiên Nhu.
Quẻ Nhu, là kim sinh thủy, chủ sinh khách, hiện tượng mây đen che mắt, bỏ tình cảnh gian nan, khổ sở chờ đợi.
Đến quẻ , lòng Hạ Thanh nguội lạnh một nửa.
Nếu cứ như đợi đến trời sáng, Liễu Hàm Vân và Giang T.ử Thu e rằng lành ít dữ nhiều.
"Không thể đợi nữa!" Hạ Thanh dậy, đẩy cửa bước ngoài.
nàng mấy bước chấp sự Thiên Đồng Châu ngăn : "Ngươi ?"
Hạ Thanh kiên quyết về phía : "Ta tìm Liễu sư tỷ và Giang sư !"
"Ngươi thể !" Chấp sự giơ tay cản đường nàng, "Sau khi trời tối, sương mù chướng T.ử Tiêu Phong dày đặc, hung thú hoành hành, cao thủ tu vi Chân Tiên trở lên sương mù chướng còn dễ dàng mà về, ngươi chẳng khác nào tự tìm cái c.h.ế.t vô nghĩa!"
"Ta nhất định !" Hạ Thanh kiên trì, "Ta thể tìm các nàng!"
Chấp sự chỉ coi nàng là đang cố chấp, để ý, thái độ cứng rắn khuyên can: "Nếu ngươi lời khuyên, chúng đành thất lễ!"
Trong phong hai t.ử mất tích, nếu Hạ Thanh gặp chuyện , hậu quả dám tưởng tượng.
Họ ăn với phong chủ thế nào.
Ngay lúc , Tương Ức Nhan lục soát núi kết quả, trở về châu phủ.
Hạ Thanh đột nhiên đẩy chấp sự tiến lên: "Tương châu chủ! Xin đưa tìm Liễu sư tỷ và Giang sư !"
Chấp sự kinh hãi: "Hạ Thanh!"
Ngăn cản kịp, Hạ Thanh chớp mắt chạy vội đến mặt Tương Ức Nhan.
Tương Ức Nhan từ Tây Sơn trở về, vẻ mặt mệt mỏi, lời Hạ Thanh , bất đắc dĩ thở dài: "Ngươi ích gì ?"
Liễu Hạm Vân và Giang T.ử Thu đều là t.ử của nàng, nàng nóng lòng?
địa thế T.ử Tiêu Phong hiểm trở, địa hình phức tạp khó lường, tìm hai rơi xuống vực chẳng khác nào mò kim đáy biển, nàng gọi tất cả những thể điều động lục soát núi, chấp sự và trưởng lão tu vi Chân Tiên trở lên gần như dốc bộ lực lượng, mà vẫn tìm thấy họ.
Ánh mắt Hạ Thanh sáng lên, lớn tiếng : "Ta cách!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-ton-moi-dem-deu-muon-ta-hong-ngu/chuong-11-hom-nay-deu-nho-co-ha-thanh.html.]
Chấp sự khuyên can: "Hạ Thanh, ngươi đừng hồ đồ!"
Hạ Thanh để ý đến , chỉ chằm chằm Tương Ức Nhan: "Việc đến nước , ngựa c.h.ế.t xem như ngựa sống mà chữa, thử ?!"
Lời editor: "死马当作活马医" 'ngựa c.h.ế.t xem như ngựa sống mà chữa', ý nghĩa bỏ cuộc, cố gắng hết sức dù trong tình huống khó khăn nhất. Câu tương tự trong tiếng việt là 'còn nước còn tát'.
Chấp sự giận dữ, chuẩn dùng lực kéo Hạ Thanh .
"Từ từ!" Tương Ức Nhan lên tiếng.
Nàng về phía Hạ Thanh: "Ngươi tìm thế nào?"
Hạ Thanh quả quyết trả lời: "Ta dùng thuật bói toán bí truyền bói một quẻ, quẻ tượng biểu hiện các nàng ở hướng tây bắc Khê Vân Đài, xung quanh nhiều nham thạch, hồ nước hình tròn trống trải, nước chảy về hướng bắc!"
Vẻ mặt Tương Ức Nhan nghiêm .
Không đợi nàng mở miệng, một chấp sự theo phía buột miệng thốt : " là một cái hồ nước! Hình tròn!"
Một khác ngay đó : " chúng qua hồ nước , vẫn thấy bóng dáng Liễu Hạm Vân và Giang T.ử Thu!"
Hạ Thanh c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Mấy ở đó , hẹn mà cùng về phía Tương Ức Nhan.
Vị chấp sự lúc ngăn cản Hạ Thanh cũng dịu giọng, chờ Tương Ức Nhan lên tiếng.
Đón ánh mắt Hạ Thanh, Tương Ức Nhan thầm giật .
Tây Sơn hoang vắng nhất, ngày thường ít qua , với tu vi của Hạ Thanh, tự nhiên thể địa hình Tây Sơn.
Vậy mà nàng thể một miêu tả địa mạo gần hồ nước.
Tương Ức Nhan suy nghĩ nhanh ch.óng đổi, trầm giọng đáp: "Bổn tọa tin ngươi một ."
Giọng dứt, hư rung động.
Hạ Thanh cảm thấy cổ căng thẳng, trong nháy mắt, Tương Ức Nhan mang theo nàng xuất hiện tại mục tiêu tìm kiếm.
Các nàng lơ lửng giữa trung, Tương Ức Nhan một tay xách áo lưng Hạ Thanh, để tránh nàng rơi xuống thương.
Sương mù chướng trong núi dày đặc, mơ hồ thể thấy chân hiện một hồ nước sâu hình tròn.
Ánh trăng mờ ảo, nước hồ sâu thẳm, mặt nước giống như một cái miệng thú, dường như bất cứ lúc nào cũng thể từ lớp sương mù dày đặc nhảy vọt lên, nuốt chửng các nàng.
Sườn đông nam nơi là vách đá dựng , mơ hồ thể thấy Khê Vân Đài, khớp với phương vị quẻ tượng mà Hạ Thanh miêu tả.
Tương Ức Nhan thần thức tản , tìm kiếm tung tích hai t.ử.
Đáng tiếc vì sương mù chướng quấy nhiễu, phạm vi thần thức của nàng hạn chế, vẫn tìm thấy manh mối đáng ngờ.
Liền hỏi Hạ Thanh: "Các nàng ở ?"
"Quẻ Đối là quẻ Sơn Địa Bác, Bác tượng trưng cho việc âm khí lấn át dương khí, hơn nữa hào tượng thoạt giống một đường hầm hẹp dài..." Hạ Thanh lo lắng phân tích, "Các nàng ở trong một cái hang động âm u ẩm ướt, cửa hang ở phía bắc hồ nước, chếch về phía đông."
Quẻ Đối là hướng cuối cùng của quẻ .
Quẻ Đối là quẻ Bác, một quẻ đại hung, ứng với tai ương huyết quang.
Trong đám âm khí chỉ còn một chút sinh khí mong manh, nếu cứ kéo dài, thật sẽ ứng với quẻ Bác, e rằng trời đất cũng khó xoay chuyển.
Tương Ức Nhan liếc Hạ Thanh một cái, tuy hiểu nàng lẩm bẩm suy đoán một đống nội dung , nhưng vẫn theo lời nàng chỉ, hướng phía đông bắc hồ nước tìm kiếm.
Thần thức trải rộng mặt nước từng tấc một, chỉ chốc lát , quả nhiên ở phía đông bắc hồ nước tìm thấy một cửa động bí ẩn.
Cửa động ẩn mặt nước, dòng nước chảy từ nam sang bắc, Liễu Hạm Vân và Giang T.ử Thu rơi từ núi xuống, nếu rơi hồ nước , trôi theo dòng nước, đích thực khả năng cuốn trong hang mà khó phát hiện.
Tương Ức Nhan mơ hồ dự cảm, phán đoán của Hạ Thanh sai.
Nàng vung tay áo lên, kình phong thổi tung mặt nước, sóng lớn dạt sang hai bên, lộ cửa động che khuất bên .
Trong hang động tối tăm, giơ tay thấy năm ngón.
Tương Ức Nhan bấm tay niệm chú thi triển pháp thuật, đầu ngón tay b ắn một bó huỳnh quang màu tím đen.
Ánh huỳnh quang chạm đất liền bừng sáng, biến thành một đóa hoa nhỏ bằng bàn tay, lấp lánh ánh sáng.
Gió thổi qua, phấn hoa lan tỏa, kéo dài về phía , con đường u ám nhanh ánh huỳnh quang chiếu sáng.
Mũi Hạ Thanh giật giật, trong nước ẩm ướt lẫn lộn một mùi m.á.u tươi rõ ràng.
"Là ở đây!" Hạ Thanh cắt ngang, "Các nàng ở bên trong!"
Tương Ức Nhan chần chừ, nắm lấy áo Hạ Thanh, một bước đến sâu trong hang động.
Cuối tầm mắt, hai bóng ôm dòng nước đẩy dạt bờ, hơn nửa vẫn còn trong nước, dù hôn mê bất tỉnh, Liễu Hạm Vân vẫn buông tay Giang T.ử Thu.
Hạ Thanh vội vàng chạy tới: "Liễu sư tỷ! Giang sư !"
Tương Ức Nhan thi pháp tách hai , bắt mạch Giang T.ử Thu.
Mạch tượng tuy rằng suy yếu, nhưng nguy hiểm đến tính mạng.
Tương Ức Nhan nhẹ nhàng thở , đổi sang bắt mạch Liễu Hạm Vân.
Một lát , nàng kinh hãi.
Liễu Hạm Vân mà thương nặng hơn Giang T.ử Thu! Nếu các nàng đến muộn một chút, tính mạng Liễu Hạm Vân khó giữ !
Chắc chắn là đường rơi xuống vực, Liễu Hạm Vân dùng bộ pháp lực để bảo vệ Giang T.ử Thu, mới khiến thương thành thế !
Tương Ức Nhan nhanh ch.óng cho hai t.ử mỗi ăn một viên tiên đan, ngay đó gọi Hạ Thanh: "Chúng trở về."
Thế là Hạ Thanh bế Liễu Hạm Vân lên, Tương Ức Nhan một tay ôm Giang T.ử Thu, một tay khác nắm chắc Hạ Thanh, phá hư , thuấn di trở Thiên Đồng Châu.
Trong châu phủ Thiên Đồng Châu, các trưởng lão và chấp sự ngoài tìm lục tục trở về, ai nấy đều cạn kiệt tinh lực, vẻ mặt mệt mỏi.
Nghe Tương Ức Nhan mang theo Hạ Thanh tìm , sôi nổi lắc đầu, ôm hy vọng.
Bọn họ nhiều như còn bất lực trở về, Hạ Thanh thể gì? Tương Ức Nhan đây là tuyệt vọng quá hóa liều.
Trong phủ khách sáo phân chia chỗ nghỉ, đến một lúc nào đó, ai kinh hô một tiếng: "Châu chủ trở về!"
Mọi , sôi nổi dậy.
Liền thấy Tương Ức Nhan ôm Liễu Hạm Vân đầy thương tích vội vã trở về, phía theo Hạ Thanh, trong lồ ng n.g.ự.c nàng là Giang T.ử Thu hôn mê bất tỉnh.
Khi ngang qua đám , Tương Ức Nhan dừng bước.
"Hôm nay, đều nhờ Hạ Thanh."