Thấy Vạn Bảo Bảo với đôi mắt mong mỏi, Cừu Ương lấy chiếc cốc nước bên cạnh, đặt mắt nàng. Ý là, tự ngươi mà .
Bàn tay nhỏ nhắn, bụ bẫm của em bé ôm lấy miệng cốc, bên trong. "Dễ thương, thật dễ thương."
"Mẫu " Cừu Ương cho nàng quá nhiều thời gian để tự mãn. Chỉ để nàng một cái nâng cốc lên uống nước.
Tống đại nương ở nhà một vốn buồn chán. Đơn phương cảm thấy thiết với Cừu Ương, bà liền mở hộp .
"Vừa , thật sự sợ cô vợ nhà họ Điền chạy ngoài."
Cừu Ương: "Cô vợ nhà họ Điền?"
Tống đại nương: ", là vợ của Đại Điền. Con bé đó mệnh khổ lắm. Lấy Đại Điền xong, mãi con. Làng chúng ..." Tống đại nương ngừng , Cừu Ương, chút ngại ngùng: "Có nhiều quá ?"
Cừu Ương: "Không nhiều. Có gì , đại nương cứ . Nhà con chỉ ở đây một ngày, mai là ."
Ý là, dù bà buôn chuyện gì, cũng sẽ thứ ba .
Tống đại nương xoa xoa tay: "Ta chỉ tán gẫu với Cừu cô nương thôi. Làng chúng , con cái khó nuôi. Nhà Đại Điền cũng , mấy năm mà chẳng đơm hoa kết trái. Hết cách, đành chùa Sen Tử."
"Chùa Sen Tử?"
Nhắc đến chùa Sen Tử, Tống đại nương hào hứng: "Cô nương từng đến chùa Sen Tử ?"
Cừu Ương mỉm : "Chưa từng."
"Chùa Sen Tử nổi tiếng lắm! Ngay cả các nương nương trong cung cũng lén lút tìm đến đó để xem vận mệnh con cái!"
Cừu Ương thêm một câu đúng lúc: "Ồ, lợi hại ?"
"Thế chứ! Đến chùa Sen Tử để cầu con, chỉ cần cô nương chịu khó cúng dường, Tiên ông Tống Anh sẽ đáp ứng!"
Vạn Bảo Bảo:"Nàng chỉ đến Quan Âm tống tử, chứ Tiên ông Tống Anh từ thế?
Không chỉ Vạn Bảo Bảo, Cừu Ương cũng từng .
Cừu Ương nheo mắt: "Cúng dường?"
Tống đại nương: "Đương nhiên là cần cúng dường. Không mua hương thánh, truyền ý nguyện đến Tiên ông?"
Cừu Ương . Hắn từng vị thánh tiên nào mà cần tốn tiền để truyền tin.
Tống đại nương tiếp tục: "Nhà Đại Điền , tốn ít tiền bạc . cuối cùng cũng Tiên ông cảm động, liên tiếp hai đứa con. Tiếc ... đều giữ ."
"Cô vợ nhà Đại Điền k/ích động. Kể từ khi đứa con út qua đời, nàng vẻ đ/iên đ/iên k/hùng k/hùng. Cứ luôn miệng đứa con út về thăm nàng, lớn bằng đứa trẻ sáu, bảy tuổi . Cô xem, đây chẳng mộng du ?"
Cừu Ương gật đầu, uống một ngụm nước. Vạn Bảo Bảo thầm nghĩ: "Quả nhiên là như ."
Đón hai đứa con với đầy hy vọng, kết quả lượt c/hết yể/u. Nỗi đau mất con, thường khó mà tưởng tượng .
Cừu Ương cúi đầu cốc nước: "Những đứa trẻ cầu ở chùa Sen Tử, thần tiên phù hộ, mà vẫn thể lớn lên an ?"
Tống đại nương thở dài: "Ai mà ."
Không khí trong phòng chút trầm lắng. Cừu Ương chuyển chủ đề: "Không đến chùa Sen Tử bằng cách nào? Ngày mai cũng đến bái."
Tống đại nương: "Qua các thôn chữ 'Hồng' là tới. Đi theo con đường về phía tây, thấy một thị trấn ở thì hỏi ai cũng . Nói đến chùa Sen Tử, nó duyên nợ với làng chúng ."
Cừu Ương: "Ồ? Có duyên nợ gì?"
Tống đại nương hồi tưởng: "Đó là chuyện từ khi còn nhỏ. Phía làng chúng một ngôi miếu đổ n/át, hình như bên trong một tấm bia đá lớn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-muoi-dung-la-chua-he-that-do/chuong-41-2.html.]
Nghe thấy bia đá, Vạn Bảo Bảo dùng bàn tay nhỏ bụ bẫm nắm chặt ngón trỏ tay của Cừu Ương.
"Sư , tấm bia ?"
Cừu Ương cúi đầu . Bàn tay nhỏ bụ bẫm ôm chặt ngón tay , động đậy. Lông mày khẽ hạ xuống, ngón trỏ tay của Cừu Ương khẽ ngoắc ngoắc bàn tay nhỏ. editor: bemeobosua. Ý là, tiếp .
"Tấm bia đá đó đồn tà á/c. Về đêm, thường tiếng động xung quanh. Dân làng ai dám đến. Trước cửa miếu còn một tảng đá lớn. Không gì đó, nhưng thường ."
Cừu Ương: "Tấm bia đá đó còn ở trong miếu ?"
Tống đại nương xua tay: "Không còn. Tấm bia đó quá quái dị. Vừa lúc một vị đại sư trong chùa Sen Tử ngang qua làng, tấm bia o/an q/uỷ bám víu, để trong làng tất sẽ gặp tai ương. Ông giúp dời ."
"Dời ?"
"Cái . Chắc đ/ập v/ỡ ."
Cừu Ương: "Dời bao lâu ?"
Tống đại nương nghĩ ngợi: "Từ đời ông nội dời , ít nhất cũng hai, ba trăm năm ."
Mắt Cừu Ương khẽ lóe lên, cụp xuống.
Tống đại nương mặt trời: "Cừu cô nương, cô cho con b.ú đúng ?"
Cừu Ương cứng đờ: "Bú cái gì?"
Tống đại nương: "Bú sữa chứ, con bé đói . Nó ngoan thật, quấy."
Vạn Bảo Bảo: Muội bú! Đại nương, nhất là đừng nhắc đến chuyện !
Em bé nhổ bong bóng: "Oa oa oa!"
"Sư , bú! Huynh mau tìm cớ nào đó cho qua chuyện !"
Tiếng oa oa của Vạn Bảo Bảo, trong tai Tống đại nương, là nàng đang đói.
"Cừu cô nương, cô , con bé đói ướt tã ? Cô tã cho nó ?"
Cừu Ương: "Nó ướt."
"Cô xem thì ?" Tống đại nương giảng dạy: "Cô xem, cô là đầu sinh con đúng ? Nào, đưa đây, để xem cho."
Vạn Bảo Bảo: Đại nương, cần, thật sự cần !
Em bé: "Oa oa oa oa!"
Tống đại nương: "Ôi chao, xem là ướt thật !"
Người kinh nghiệm Tống đại nương nhiều, bế lấy em bé. Mở khăn quấn, bà nâng cái m.ô.n.g mũm mĩm của em bé lên.
"Ôi, thật sự ướt."
Cừu Ương từng gặp tình huống , chỉ thể đó c/âm lặng.
Vạn Bảo Bảo: "..."
Tại nàng chịu đựng khoảnh khắc hổ ?
Tống đại nương sợ em bé lạnh, nhanh tay quấn , đặt lòng "mẫu " Cừu Ương: "Cừu cô nương, mau cho con b.ú , xem là đói ."
Cừu Ương: "..."
Vạn Bảo Bảo: Bú cái gì, sữa đ/ộc ?