Vũ Thu hàng năm đều tới những nơi náo nhiệt, đối với nhạc lý cũng chút hiểu .
Chờ đến khi âm thanh cuối cùng kết thúc, thở một thật dài đầy nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng kết thúc.
‘tong’ một tiếng, là một cái gõ lên đầu .
Hắn nháy mắt nổi giận, đầu trừng về phía Lạc Bằng Kiêu.
Nề hà Lạc Bằng Kiêu so với cao hơn nửa cái đầu, hơn ngửa đầu lên gương mặt tươi tràn đầy từ bi như thể bao dung hết vạn vật , vốn dĩ còn tay, nhưng chỉ tức giận mắng: “Sao ngươi vẫn còn gõ!’
Lạc Bằng Kiêu thấy đổi tư thế, trức tiếp gõ trán .
“Tinh lọc chi âm kết thúc, còn vãng sinh chi âm.”
?
Vũ Thu đầu về phía hồn thể của Nữ Bạt , phát hiện Ngự Đan Liên cũng đang , tức khắc nuốt xuống một .
Thôi, gõ , gõ !
Dù thì cũng chỉ là đau một chút, lát nữa tùy tiện ăn một cái đan d.ư.ợ.c là !
Chỉ là…nếu do Tiểu Linh Linh gõ thì hơn nhiều.
Vũ Thu về phía Ngự Đan Liên, bắt đầu ảo tưởng chính là nàng.
Không ảo giác , từ lúc bắt đầu ảo tưởng liền gõ đến càng ngày càng nặng…
Vãng sinh chi âm trầm vang lên.
Lệ Nương khôi phục trạng thái hảo khi linh hồn c.h.ế.t nên , phía nàng cũng dần đần suất hiện cánh cửa của Quỷ giới.
Nàng về phía Ngự Đan Liên cùng Lạc Bằng Kiêu, nhẹ giọng : “Cảm ơn các ngươi.”
Sau đó nàng liền xoay tiến Quỷ Môn quan.
Mà Lạc Bằng Kiêu cũng rốt cuộc dừng tay , gõ nữa.
Vũ Thu sờ sờ đầu, vội vàng nuốt một quả đan d.ư.ợ.c, đó đối mặt Lạc Bằng Kiêu, nghiêm túc dò hỏi: “Nơi rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Nụ từ bi mặt Lạc Bằng Kiêu hề giảm, : “Nơi một thôn là tên là thôn A Thế, thôn dân ở đây trúng một loại đôc nhọt, cùng sư khi tiến đó liền phát hiện là do tà khí gây , đó theo dấu vết tìm đến nơi , Nữ Bạt liền tố khổ với chúng .”
“Sư của ngươi dùng tên giả là Vương Ngộ Nghĩa để cưới một nữ t.ử phàm nhân, bắt tay với tà tu hại nàng, đó lăng trì xử t.ử nàng, Nữ Bạt chính là do nàng biến thành.”
“Vì để tiêu trừ chấp niệm của Nữ Bạt, chúng đành mời sư của ngươi tới đây một chuyến.
“Mặt ngươi cũng đều tận mắt chứng kiến.”
“Sư của ngươi khi c.h.ế.t , linh hồn trong cơ thể nhiễm thở của ma tu, từng lấy ma linh khí để tu luyện, là một ma tu tiềm tàng ở bên trong tiên môn.”
“Tôn trưởng Hải Thần Tông hẳn là thấy một màn khi c.h.ế.t của thông qua hồn đăng, mong rằng ngươi khi trở về rõ tình hình với bọn họ.”
Vũ Thu nhíu mày, trong lòng vốn là tin, nhưng đến quả đầu trọc của Lạc Bằng Kiêu, cùng với gương mặt luôn nở nụ từ bi của , trong lòng lúc cũng tin hơn phân nửa.
Chẳng qua…
“Nữ Bạt thể dễ dàng biến thành ? Nếu một nữ t.ử tùy tùy tiện tiện đột t.ử đều thể hóa thành Nữ Bạt, những tên ma tu hành hạ đến c.h.ế.t cũng ít, chẳng là khắp nơi đều Nữ Bạt ?”
Lạc Bằng Kiêu : “ , biến thành Nữ Bạt cần thiên thời địa lợi nhân hòa.”
Thiên thời, giờ âm tháng âm năm âm.
Địa lợi…
Vũ Thu cùng Lạc Bằng Kiêu đồng thời về phía nấm mồ đó mai táng Nữ Bạt.
Giờ phút vẫn cứ hoang dã yên tĩnh như .
Mười sáu ánh trăng còn tròn hơn là viên bi, từng cái từng cái nhuộm đến đỏ rực như m.á.u.
Chung quanh tràn ngập một cỗ thở quỷ dị.
Vũ Thu tức khắc nhảy dựng trong lòng, gắt gao chằm chằm nấm mồ .
Đất nấm mồ bắt đầu giống như sóng biển cuồn cuộn.
Phía giống như thứ gì đó chậm rãi bay lên.
Quan tài Nữ Bạt đồ vật nâng lên cao.
Vũ Thu lập tức cảnh giác, theo bản năng chắn Ngự Đan Liên cùng với Lạc Bằng Kiêu.
Ở chỗ , là tu vi cao nhất, nếu như phát sinh chuyện gì, cũng thể chắn cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-89-canh-cua-ma-gioi.html.]
Rất nhanh, đồ vật nền đất bắt đầu lộ .
Là một cái gương với đen nhánh.
Chiếc gương chiếu bộ hình dáng của ba Vũ Thu, Ngự Đan Liên và Lạc Bằng Kiêu.
Một khắc khi đối diện với bản ở trong gương , khiến tâm thần của Vũ Thu nháy mắt rung chuyển.
Mà lúc , một bàn tay đặt ở vai .
‘tong’ một tiếng, dừng ở trán của , cho nháy mắt định thần trí.
“Đây là…cánh cửa Ma Giới?”
Trong lòng Vũ Thu khiếp sợ vô cùng: “Cánh cửa Ma Giới là ở ngàn năm mười vị lão tổ Phản Hư lấy tế trời tiêu diệt ? Sao xuất hiện ở đây?”
“Đại sư , bên trong hình như cái gì đó xông .”
Ngự Đan Liên chiếc gương đen nhánh , ảnh phản chiếu bọn họ ở trong gương bắt đầu động đậy, giống như vươn tay ngoài.
Vũ Thu tức khắc : “Không , lập tức báo cho sư tôn của ! Ngươi cũng nhanh ch.óng thông báo cho Chưởng môn Cửu Huyền Kiếm Môn của các ngươi!”
“Cánh cửa Ma Giới xuất hiện, nếu là tái hiện một quần mã loạn vũ như ngàn năm , các tu sĩ sẽ tẩu hỏa nhập ma, Tu Tiên giới cũng sẽ trở thành Ma giới!”
Vũ Thu lấy truyền âm phù chuẩn truyền âm.
lúc , một đạo kiếm khí đột nhiên đ.á.n.h úp về phía bọn họ.
Kiếm khí như m.á.u, mang theo sát ý khiến sợ hãi.
Trong lòng Vũ Thu nhảy dựng, theo bản năng trốn về phía cánh cửa Ma Giới.
Không ngờ chỉ mới tiến gần đến cánh cửa Ma Giới, bên trong bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay vươn , kéo lấy cánh tay của , mạnh mẽ lôi .
Lạc Bằng Kiêu cũng nhanh chậm bế Ngự Đan Liên lên, cũng hướng tới phía cánh cửa Ma Giới trốn .
“Sư , phía đông, dùng Xá Lợi Hoàn.”
Xá Lợi Hoàn trong tay Ngự Đan Liên trực tiếp bay .
nàng cùng Lạc Bằng Kiêu cũng hình bóng trong gương của kéo trong.
Phía đông.
Bạch Trì mới đ.á.n.h lén một chiêu liền thấy Xá Lợi Hoàn bay tới, tức khắc lộ ánh mắt khinh thường.
Chủ nhân của thứ chỉ là Luyện Khí kỳ mà thôi, dù cho thứ thể đập rớt tu vi của tu sĩ, nhưng cũng đập trúng hãy .
Hắn ôm lấy vòng eo của Tạ Thanh Dư tránh sang bên cạnh.
ngờ khi sắp tránh thoát , bên trong cánh cửa Ma Giới bay một cái Xá Lợi Hoàn khác, cùng với cái Xá Lợi Hoàn mắt trái vây khốn lấy .
Ngay lúc bọn họ thoát khỏi phạm vi của cánh cửa Ma Giới, bên trong thế nhưng vươn một bàn tay, mạnh mẽ lôi bọn họ .
Ma Giới.
Khắp nơi đều là ma vật đen nhanh bay tới bay lui, loáng thoáng còn tiếng rống giận của Ma thú.
Nơi âm u ẩm ướt, mặt đất mọc đầy loại cỏ đen như mực, chung quanh đều phủ lên một lớp sương đen.
“Đại sư , vì để ném Xá Lợi Hoàn , tay chính là Bạch Trì, Xá Lợi Hoàn của cũng bắt .”
Lạc Bằng Kiêu : “Điều là để Xá Lợi Hoàn bắt lấy , mà chỉ cần nó bức cho đến phạm vi chiếc gương chiếu lên là .”
“Cánh cửa Ma Giới sẽ bỏ qua bất cứ nào nó chiếu đến.”
“Thì là thế, cánh cửa Ma Giới tà môn như !”
Lạc Bằng Kiêu : “Tà là cánh cửa, mà là bên trong Ma Giới cất giấu một kiện Ma Khí.”
“Cho nên, là Ma Khí dẫn tới cánh cửa biến dị?”
“Ừ.”
“Vậy thì những thứ thể ngoài ?”
“Nơi phong ấn, các Ma vật tạm thời , nhưng phong ấn hiện tại mỏng manh.”
Ngự Đan Liên cảm thấy giờ phút bản hẳn là nên hoảng một chút, dù nàng cũng chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ mà thôi.
Vũ Thu đều khẩn trương đến mức ngay lập tức thông báo với các đại lão trong môn phái, địa phương nhất định là nguy hiểm vô cùng.”
khi nàng đến nụ từ bi đầy trấn định của Lạc Bằng Kiêu, trong lòng bỗng nhiên hiện lên một cái nghi ngờ.
“Đại sư , là cố ý để hai chúng kéo đây chứ?”