Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 2: Sư phụ là Trúc Cơ kỳ, sư huynh đều là phế vật [ 2 ]
Cập nhật lúc: 2026-04-02 13:40:04
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe xong những lời , Ngự Đan Liên còn tiếp thu việc trở thành Đệ t.ử truyền lập tức kinh ngạc!
Người của Tiên môn đều vô sỉ như ?
Thừa dịp sư tôn tiện nghi của nàng tạm thời ai che chở mà bắt nạt !
Đánh cướp trá hình, cương nhu kết hợp cùng ép sư phụ nàng nhả đồ vật!
Nàng ghé mắt, đến Ninh Triều đối với những lời như là tập mãi thành thói quen.
Một bộ dáng thèm phản bác .
Ánh mắt của nàng lập tức sắc bén.
Coi như sư phụ tiện nghi của nàng thu nàng là vì giữ Thanh Liên Phong, thì ý nghĩa vẫn là đang cứu nàng một mạng.
Nàng thể trơ mắt khác vũ nhục như chứ?
“Thì xưng là Đệ nhất tiên môn Tu Tiên giới Cửu Huyền Kiếm Tôn nề nếp gia phong như ?”
Âm thanh trong trẻo cực kỳ lực xuyên thấu vang lên.
Ở đây ngoại trừ Hóa Thần Bạch Trì cùng với Chưởng môn của Cửu Huyền Kiếm Môn, thì các đại phong chủ bộ đều đưa ánh mắt về phía Ngự Đan Liên.
Phong chủ Khí Phong khuôn mặt như cái đế giày phút chốc giận dữ quát lớn:
“Một đứa ranh con miệng còn hôi sữa, vu khống t.ử Cửu Huyền Kiếm Môn trộm đào Linh căn của ngươi còn đủ! Bây giờ âm dương quái khí đến nề nếp gia phong của tông môn, ngươi hiện tại cũng coi như là t.ử của Cửu Huyền Kiếm Môn! Ngươi đừng !”
Ngự Đan Liên tức khắc hả hả , nàng thẳng sống lưng, kỳ quái :
“Ta gì sai ?”
“Xét về bối phận, sư tôn ở chỗ là bối phận cao hơn tất cả ở đây ?”
“Quan trọng nhất là, các ngươi ý thức điều mà còn dám tùy ý đặt điều vũ nhục !”
“Lẽ nào ở Cửu Huyền Kiếm Môn là cần kính trọng trưởng bối cùng sư tôn ?”
“Mà về phận, sư tôn là nhi t.ử duy nhất của Chưởng môn tiền nhiệm Cửu Huyền Kiếm Môn.”
“Các ngươi ỷ việc phụ của qua đời, sư tôn bế quan, cho nên cố ý lập một một quy định riêng để nhằm !”
“Ngay cả ngôi nhà cuối cùng của cũng cướp !”
“Các ngươi rõ ràng tu vi của cao, cay nghiệt hà khắc với đến mức đuổi tận g.i.ế.c tuyệt!”
“Hoàn màng đến tình cảm đồng môn, nể tình trưởng ấu tôn ti, để tùy ý vũ nhục giẫm đạp .”
“Cửu Huyền Kiếm Môn các ngươi, thật sự là một đám ngụy quân t.ử!”
Ngự Đan Liên dùng một mắng xối xả khiến tất cả ở đây sững sờ.
Trong những mặt ở đây, đúng thật là một ai bối phận cao hơn so với Ninh Triều.
Ngay cả Chưởng môn cũng gọi một tiếng sư thúc.
Mà Ngự Đan Liên chỉ là một đứa trẻ chín tuổi.
Những phận như bọn họ cho dù là chỉ thẳng mũi mà mắng, thì cũng thể mở miệng tranh luận cùng với một đứa trẻ chứ?
Trong lúc nhất thời, ai câu gì.
Vài đạo ánh mắt sát khí đều hẹn mà gặp rơi tên mặt giống như đế giày .
Tên cũng là cảm nhận , nghẹn nửa ngày, hô lên một câu:
“Láo xược!”
“Ngươi mới là láo xược!”
“Xét bối phận, hiện tại ngươi còn tư cách chuyện với !”
Thanh âm leng keng hữu lực của Ngự Đan Liên vang lên.
Trong lúc nhất thời, bên trong đại điện yên tĩnh một mảnh, mặc ai cho đều á khẩu trả lời .
Chưởng môn cuối cùng vẫn nhận lấy áp lực , trầm mặt khách khí :
“Ninh Triều Phong chủ, ngài cứ mặc kệ đồ năng ngạo mạn miệng lưỡi sắc bén như ?”
Có trời mới ném cái đứa ranh con xuống núi đến mức nào!
ông đường đường là Chưởng môn, nếu thật sự như thì chẳng là chứng thực lời của nó ?
Thật sự là nực !
Chưởng môn Cửu Huyền Kiếm Môn cùng một đám phong chủ!
Thế mà một đứa nhóc chín tuổi chỉ thẳng mũi mắng là ngụy quân t.ử!
Ngự Đan Liên ngẩng đầu về phía sư tôn tiện nghi Ninh Triều đang điểm danh.
Trong lòng chút khẩn trương.
Nàng sẽ chọc phiền toái gì đến cho sư tôn chứ?
“Chưởng Môn sư chất như ? Đồ của chỉ là sự thật thôi ?”
“Con bé sai ?”
Ninh Triều thanh âm ôn nhu, mạnh mẽ khằng định lời của Ngự Đan Liên.
“Chẳng lẽ các ngươi lập môn quy rằng mỗi năm thu đồ mới thì nhường ngọn núi ?
“Chẳng lẽ bối phận của các ngươi cao hơn ?
“Chẳng lẽ các ngươi ngày thường đều cung kính tôn trọng với mà ?”
Chưởng môn hít sâu một , thế nhưng cũng lời gì để , chỉ thể khô cằn đáp:
“Tất cả môn quy đặt đều là vì lợi ích của môn phái.”
“Mà những tiểu bối còn hiểu chuyện.”
“Nghị luận lung tung, còn mong ngài rộng lượng bỏ qua cho.”
Ninh Triều cũng lập tức đến ôn nhu, :
“Đồ của năm nay mới chín tuổi, tuy bối phận của nàng lớn, nhưng tuổi tác nhỏ, cũng mong rộng lượng bỏ qua, còn tất nhiên cũng sẽ so đo với đám tiểu bối hiểu chuyện .”
“…”
Ngự Đan Liên yên lặng ở trong lòng cho Ninh Triều một like.
Bối phận cao thật là dễ chuyện.
Dựa cái gì khác nghị luận, để bản khó chịu chứ.
Tiện nghi đều để cho bọn họ chiếm, còn dám tới đây c.ắ.n ngược .
Thật là xui xẻo!
Bỗng nhiên, một ánh mắt lạnh băng như rắn độc dừng ở Ngự Đan Liên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-2-su-phu-la-truc-co-ky-su-huynh-deu-la-phe-vat-2.html.]
Nàng ngẩng đầu, lúc đối diện với ánh mắt của một bé gái đang ở bên cạnh vị Hóa Thần đức cao vọng trọng .
Hai ánh mắt gặp , sát ý của bé gái lập tức biến mất, nhu nhược nghẹn ngào :
“Đan Liên , hiện tại cũng là t.ử của Cửu Huyền Kiếm Môn, cũng cần ghen ghét mà tới vu oan cho cướp linh căn, cũng nên bôi nhọ sư môn của chúng như .”
“Cha mất sớm, từ nhỏ lớn lên ở nhà , cũng sớm coi như ruột thịt. Có thể thấy cũng Cửu Huyền Kiếm Môn, cũng thật tâm mừng cho !”
Đây là vị đồ của Hóa Thần mà nguyên chủ đắc tội khi nàng tới, tên là Tạ Thanh Dư.
Vốn dĩ là biểu tỷ của nguyên chủ!
Vốn dĩ nguyên chủ là Hỏa hệ Thiên Linh căn, là linh căn đỉnh cấp!
Sau đó vị biểu tỷ âm mưu cướp mất.
Mà nguyên chủ khi đào mất linh căn, giãy giụa lên từ trong vũng m.á.u.
Nàng hao hết sức chín trâu hai hổ, tiếc giao dịch với ma tu, tới Đệ nhất tiên môn Tu Tiên giới mà Tạ Thanh Dư .
Ý đồ vạch trần tội ác của Tạ Thanh Dư ở mặt , để cho Đệ nhất tiên môn nàng chủ, giúp nàng lấy linh căn về.
nàng đến đúng lúc, Tạ Thanh Dư thời điểm tu sĩ Hóa Thần kỳ Bạch Trì trong môn phái thu đồ .
Mà những lời chỉ trích tràn ngập phẫn uất của nàng.
Lại trở thành trò trong mắt ở Đệ nhất tiên môn của Tu Tiên giới .
Bởi vì, từ cho tới nay, từng nào thành công cướp linh căn của khác cho chính dùng cả.
Tất cả đều cho là nguyên chủ đang dối.
Vị sư tôn Hóa Thần của Tạ Thanh Dư là Bạch Trì cũng cho rằng tiểu đồ mới thu của vu khống.
Cho nên ông nổi giận, ném nguyên chủ khỏi Cửu Huyền Kiếm Môn.
Nguyên chủ vội giận, nhất thời đầu óc choáng váng, mắt tối sầm.
Mà vốn đang ăn bạch tuộc nướng là Ngự Đan Liên thể hiểu xuyên qua.
Chải chuốt rõ ràng suy nghĩ trong đầu, Ngự Đan Liên ngẩng đầu về phía Tạ Thanh Dư.
Tạ Thanh Dư năm nay mười bốn tuổi, đúng là độ tuổi thiếu nữ xinh như hoa.
Dung mạo thanh tú khả nhân, bờ vai hẹp hình gầy yếu, một bộ dáng rưng rưng nghẹn ngào khiến thấy liền nhịn mà đau lòng.
Tu Tiên giới xác thực loại truyện kinh thế hãi tục là đào linh căn của khác cho bản sử dụng.
Tạ Thanh Dư thật sự đào Hỏa Linh Căn của nguyên chủ.
Thân thể của Ngự Đan Liên ký ức.
Sống sờ sờ m.ổ b.ụ.n.g lấy linh căn, sự thống khổ tột cùng khiến thể của nàng khắc sâu.
Thậm chí chỉ cần nghĩ đến một màn kinh khủng , cơ thể liền nhịn mà run rẩy.
Mổ xẻ cơ thể, móc linh căn!
Tạ Thanh Dư giả vờ đến vô tội đáng thương!
Giống như nguyên chủ bởi vì ghen ghét cho nên vu oan cho nàng !
Cái thể nhịn ?
Tuyệt đối thể!
vị sư tôn Bạch Trì của Tạ Thanh Dư, thật sự hổ thẹn với cái tên của !
*Pinyin hai chữ “ngu ngốc” giống với hai chữ “Bạch Trì”
Nếu bây giờ nàng vẫn kiên trì buộc tội Tạ Thanh Dư.
Không chỉ thể lấy linh căn về như mong .
Thậm chí còn thể hại đến sư phụ mới bái xong của nàng – Ninh Triều.
Quân t.ử báo thù, mười năm muộn!
Ngự Đan Liên đầu , phớt lờ Tạ Thanh Dư.
một giọng vang lên bên cạnh nàng.
“Hiện tại Cửu Huyền Kiếm Môn của chúng thật sự là còn phân biệt tôn ti nữa ?”
“Ninh Triều tuy là Trúc Cơ Kỳ, nhưng là đồ của Lăng Vân tôn thượng.”
“Cho dù là Bạch Trì ngươi, cũng gọi một tiếng sư thúc!”
“Đồ của tự nhiên cũng là sư thúc của đồ ngươi.”
“Gọi sư thúc là ?”
“Là ai dạy quy củ cho ngươi?”
Ngự Đan Liên ngửa đầu, về phía Ninh Triều.
Ninh Triều lúc khác so với vị sư phụ ôn nhu .
Ánh mắt sắc bén, biểu tình nghiêm túc răn dạy Tạ Thanh Dư.
Ngự Đan Liên sửng sốt.
Trước đó đều nhạo , chế giễu , xa lánh , đều chẳng quan tâm.
bởi vì một câu đầy mùi giả dối của Tạ Thanh Dư mà lên chủ cho nàng?
Đây là loại sư tôn thần tiên gì!
Tạ Thanh Dư răn dạy, sự khinh miệt tràn đầy trong mắt.
Một kẻ hèn Trúc Cơ mà thôi, bối phận cao thì thế nào?
Nàng hề sợ hãi mà đầu về phía Bạch Trì, mắt rưng rưng:
“Sư tôn, con hiểu, con cố ý, hơn nữa, rõ ràng là đó vu oan cho con…”
Bạch Trì từ cho đến nay đều thích Ninh Triều, nhưng bất đắc dĩ Ninh Triều bối phận cao.
Hắn rõ đám tiểu bối trong môn phái đều xem Ninh Triều gì.
là tu sĩ Hóa Thần kỳ, thanh danh vẫn là .
Tất nhiên là thể giống đám lâu la danh vọng , thể để ý đến lễ nghĩa liêm sỉ.
Huống hồ, nha đầu chín tuổi còn mắng Cửu Huyền Kiếm Môn bọn họ màng lễ nghĩa liêm sỉ.
Hắn tự nhiên thể đúng theo ý của nha đầu , ngay lúc ném thanh danh của .
Hắn chướng mắt Ninh Triều, nhưng cũng lười lãng phí thời gian lên tiểu nhân vật như .
Để cho đồ lời xin , những thể hiện sự khoan dung độ lượng của , mà còn càng thể hiện sự tôn trọng đối với sư trưởng của , khiêm tốn chính trực.
“Một đứa trẻ chín tuổi thể là sự thật ? chúng là danh môn chính phái cần quy củ rõ ràng. Thanh Dư, mau xin sư thúc của con.”