Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 120: Thơm sư huynh một cái

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:34:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một từ ‘lăn’ tuy rằng cực kỳ ôn nhu, nhưng âm cuối chút dồn dập, ý vị gấp chờ nổi mà quyết tâm tiễn khách.

Ngự Đan Lien tức khắc cũng tò mò.

Lục sư cái gì mà khiến một ôn nhu hiền lành như sư tôn đối xử với như ?

Khanh Vân Đường bất đắc dĩ : “Bỏ , chúng vẫn là nên đến chỗ Đại sư báo bình an thôi.”

Tô Minh Yến dùng lỗ mũi hừ nhẹ một tiếng.

Mà Ngự Đan Liên nhạy bén phát hiện , Khanh Vân Đường khi bất đắc dĩ báo bình an cho Đại sư , gương mặt khó phân biệt nam nữ đều lập lòe ánh sáng hưng phấn.

Mà lúc , Tô Minh Yên một nữa vươn tay về phía Ngự Đan Liên.

Tay của Tô Minh Yên lớn, gân xanh nổi từng đường đặc biệt rõ ràng ở mu bàn tay, thoạt cảm giác an .

Lần Ngự Đan Liên do dự chút nào, trực tiếp nắm lấy ngón trỏ của .

bàn tay to của bỗng như căng thẳng, c.h.ặ.t chẽ bọc lấy bàn tay nho nhỏ của Ngự Đan Liên.

Tiếp theo trong nháy mắt, bọn họ tới cửa cung điện của Lạc Bằng Kiêu.

Khanh Vân Đường đến liền trực tiếp vọt bên trong.

Chỉ là khi mới lao tới cửa, một đạo kết giới kim sắc chặn , gương mặt xinh tràn đầy hưng phấn tức khắc suy sụp xuống.

Mà Tô Minh Yên nắm tay Ngự Đan Liên, một đường hề sự ngăn trở thẳng tiến .

Nhìn , một tầng kết giới chỉ vì ngăn cản Khanh Vân Đường mà .

Bọn họ mới tiến , Lạc Bằng Kiêu từ bên trong chủ điện .

Trên mặt treo lên nụ từ bi về phía Ngự Đan Liên và Tô Minh Yến.

Tô Minh Yến buông tay Ngự Đan Liên , nhẹ nhàng gật đầu với Lạc Bằng Kiêu : “Đại sư , chúng trở .”

Lạc Bằng Kiêu từ bi : “Trở về là , chuyến thu hoạch ?”

Tô Minh Yến giống như nghĩ đến cái gì đó, gương mặt chán đời đen một chút, đó chậm rãi lắc đầu :

“Đệ thu hoạch gì, nhưng Lục sư chút thu hoạch.”

Lạc Bằng Kiêu Lục sư thu hoạch, nụ từ bi trong nháy mắt chút cứng đờ, nhưng nhanh khôi phục bình thường: “Không thu hoạch gì cũng , bình an trở về là .”

“Bên cạnh là Tiểu sư mà sư tôn mới thu, các ngươi hẳn là quen với .”

Tô Minh Yến gật đầu: “ .”

Lạc Bằng Kiêu từ bi : “Vậy thì , Tiểu sư tu vi cao, tuổi còn nhỏ, cùng là sư môn với , các ngươi quan tâm đến nhiều hơn.”

Tô Minh Yến Lạc Bằng Kiêu , nghĩ đến thời điểm khi bọn họ trở về thấy một mảnh đất thật lớn trồng đầy đủ các loại đồ ăn của phàm tục.

Hắn bỗng nhiên như lĩnh ngộ cái gì đó, thẳng: “Đại sư yên tâm, sẽ phụ sự gửi gắm của , sẽ chăm sóc cho Tiểu sư thật .”

Lạc Bằng Kiêu từ bi Tô Minh Yến, thật ý tứ của chính là để cho bọn họ khi ở trong tông môn thấy Tiểu sư , thì quan tâm thất , cũng phó thác luôn cho .

cảm thấy, lẽ là Tô Minh Yến đang hiểu sai ý của , mà là Tô Minh Yến đang khách khí với thôi.

Hắn cũng giải thích gì thêm, chỉ vẫy vẫy tay : “Đi .”

Lạc Bằng Kiêu vẫy tay xong, phát hiện kết giới ở bên ngoài sắp Khanh Vân Đường phá vỡ, tức khắc nhanh ch.óng bước chân về trong nội điện của chính .

Trước khi đóng của , còn quên treo lên một tấm bảng: Đang bế quan.

Ngay lúc Khanh Vân Đường phá vỡ kết giới mà xông , chỉ thấy ba chữ ‘đang bế quan’ ở cửa.

Khuôn mặt tức khắc suy sụp về phía Tô Minh Yến.

Gương mặt của xinh đến cực điểm, khi đôi mắt cùng khóe miệng đều rũ xuống, tư thái thấy mà thương, nhưng ở gương mặt tuấn tú của cảm giác gượng ép nào, ngược còn cực kỳ tự nhiên, giống như vốn dĩ nên là như thế.

Quả nhiên là mỹ nhân phân biệt nam nữ, tùy tiện đều thể khiến cho kinh diễm đến đáy lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-120-thom-su-huynh-mot-cai.html.]

Ngự Đan Liên sắp cảm thấy nàng sắp an ủi Lục sư vài câu, thì Tứ sư lãnh đạm : “Về chỗ của ngươi , đừng theo .”

“Tiểu sư , vươn tay đây.”

Tô Minh Yến thèm phản ứng Khanh Vân Đường đang giận mắng là sư quan tâm đến sư , chỉ cúi đầu về phía Ngự Đan Liên.

Tuy là cái gì, nhưng khi xác nhận xong phận thì tín nhiệm cũng nâng lên, Ngự Đan liên ngửa tay duỗi về phía .

Ngón cái của Tô Minh Yến ấn ở trong lòng bàn tay nàng, ngón giữa cùng ngón trỏ đỡ lấy ngón trỏ của nàng, tay lấy một cây ngân châm, đột nhiên đ.â.m giữa.

Một giọt m.á.u đỏ tươi nháy mắt trào .

Mà Ngự Đan Liên cũng thu tay , chỉ nghi hoặc Tô Minh Yến.

Giọt m.á.u mới thấm lập tức Tô Minh Yến dùng linh lực khống chế chuyển trong một cái bình sứ.

Khanh Vân Đường ở bên cạnh dừng miệng, nhanh ch.óng niệm một cái pháp thuật trị liệu lên đầu ngón tay của nàng, lỗ nhỏ kim châm nháy mắt khép .

“Tứ sư ?”

Tô Minh Yến cất bình sứ , đó mới : “Tiểu sư , mỗi ngày đều sẽ đến lấy một giọt m.á.u , một tháng sẽ quà tặng cho .”

Ngay lúc Ngự Đan Liên hỏi cái gì đó, Khanh Vân Đường bỗng nhiên nhéo một chút thịt mặt nàng, khẽ : “Tiểu sư thật dễ lừa, cứ dễ dàng để cho lấy m.á.u như .”

Tô Minh Yến , gương mặt chán đời xuất hiện vài phần nghiêm túc, trịnh trọng : “Tiểu sư , ba loại m.á.u thể dễ dàng cho , một là m.á.u đầu tim, hai là m.á.u đầu lưỡi, ba là m.á.u đầu ngón tay.”

“Máu đầu tim là nơi mạch m.á.u, nếu tu tà thuật lấy , cho dù cách xa ngàn dặm cũng thể tùy thời lấy mạng của .”

“Máu đầu lưỡi là nơi thề ước, nếu mượn m.á.u của ở chỗ , hạ một lời thề cho , hậu quả dám tưởng tượng.”

“Máu ở đầu ngón tay là chỗ khế ước, cái dễ khiến cho ký kết khế ước với những thứ lung tung rối loạn.”

Ngự Đan Liên khi xong lập tức sửng sốt, lực chú ý cũng phóng đến danh từ nàng từng qua.

“Thề ước?”

Khanh Vân Đường đáp: “Tiểu sư , thề ước chính là lấy tính mạng cùng tu vi của bản thề, nếu vi phạm thì sẽ chịu trừng phạt của Thiên Đạo.”

đây đều là truyền thuyết từ mấy ngàn năm , bây giờ cho dù là thề, nếu vi phạm thì cũng thấy ai trừng phạt cả.”

Tô Minh Yến cũng : “Vậy cũng thể tùy tiện lấy m.á.u đầu lưỡi thề , đại đạo ba ngàn thế giới, nào nhiều năm phi thăng lên Thượng giới thì sẽ chịu trừng phạt chứ?”

“Thề ước một khi tồn tại, bất luận là thật giả thì đều thể tùy ý thử.”

“Tiểu sư hiểu ?”

Ngự Đan Liên ngoan ngoãn gật gật đầu : “Muội hiểu .”

Tỗ Minh Yến cũng gật đầu : “Ngày mai đến tìm .”

Hắn xong liền chuẩn rời , nhưng Khanh Vân Đường hình như lưu chỗ , cặp mắt hoa đào của giờ phát về phía Ngự Đan Liên, cả cũng nhích dần về phía nàng.

Chợt, Tô Minh Yến vươn tay trực tiếp túm lấy cổ áo của : “Ngươi cũng với .”

Khanh Vân Đường sửng sốt một chút, cực lực giãy giụa hô to: “Buông , gì cũng là sư của Tiểu sư , ngươi cứ ở mặt động tay động chân với , thật sự là giữ chút mặt mũi nào cho hết.”

Khanh Vân Đường đặc biệt nhấn mạnh mấy chữ động tay động chân, nhưng thanh âm êm tai phân biệt là nam là nữ, âm cuối còn đặc biệt lưu luyến triền miên, tai cảm giác như là đang chút nũng .

Ánh mắt Ngự Đan Liên đảo qua đảo giữa Tô Minh Yến và Khanh Vân Đường, bỗng nhiên lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.

Tô Minh Yến chú ý tới biểu tình của Ngự Đan Liên, cả tức khắc cương một chút, bàn tay giống như phỏng mà buông Khanh Vân Đường , nghiến răng nghiến lợi : “Ai thèm động chân động tay với ngươi, chú ý đến ngôn hành cửa chỉ cho , Tiểu sư mới chín tuổi !”

Khanh Vân Đường thả , tức khắc hừ nhẹ một tiếng, đó liền cúi xuống, đem mặt để sát mặt Ngự Đan Liên, chọc chọc của nàng: “Tiểu sư , sư sắp , mau tới thơm sư một cái.”

 

 

P/S: Mỗi ngày 10c ~~~

Mọi 5k 10k gì đó thì thể ủng hộ để thêm động lực chương nhanh nha ~~~~

BIDV – 4250696688 – NGUYEN THI GIANG

Loading...