Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 119: Tiểu sư muội bị bỏ đói

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:34:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khanh Vân Đường xong, giận giữ trừng mắt liếc Tô Minh Yến một cái sắc lẹm, thời điểm đầu về phía Ngự Đan Liên, nụ tươi tắn trở gương mặt.

Gương mặt của vốn khố phân nam nữ, cố tình nở nụ ôn nhu như , khiến trong đầu Ngự Đan Liên lập tức xuất hiện một câu: Điên đảo chúng sinh.

“Tiểu sư thích mặt của ?” Khanh Vân Thường thấy Ngự Đan liên nhìm chằm chằm khuôn mặt của , tức khắc cúi đem gương mặt của tiến đến gần phía Ngự Đan Liên, khanh khách : “Vậy tiểu sư cứ xem đến khi nào chán thì thôi nhé?”

Hắn dứt lời, cổ một bàn tay túm lấy nhấc lên, cả của xách cách Ngự Đan Liên một .

“Thu liễm một chút.”Gương mặt lãnh đạm chán đời của Tô Minh Yến tăng thêm vài phần kiên nhẫn.

Sau khi kéo Khanh Vân Đường lưng, rũ mắt đ.á.n.h giá cẩn thận Ngự Đan Liên, thần sắc hòa hoãn.

“Tiểu sư , xem linh đài thanh minh, ánh mắt thông thấu, hơn nữa cũng là Luyện Khí kỳ tầng một, là cùng Đại sư tu Phật ?”

Ngự Đan Liên gật gật đầu, chút muộn màng giới thiệu: “Xin chào hai vị sư , tên là Ngự Đan Liên.”

Tô Minh đ.á.n.h giá nàng trong chốc lát, mày gần như thể thấy nhíu một chút, nhẹ giọng nỉ non một câu gì đó.

Khanh Vân Đường vốn đang ở trong tay Tô Minh Yến giãy giụa, khi câu nỉ non của , tức khắc giãy giụa nữa.

Ngự Đan Liên cũng câu nỉ non , Tứ sư chính là ‘mới Luyện Khí kỳ tầng một, quá chậm’.

Mỹ nhân sư Khanh Vân Đường phụ họa : “ chút chậm, Phật tu dựa ngộ đạo, còn tu công đức, thật sự là cái tiền đồ gì đáng .”

“Tiểu sư , ở chỗ trồng trọt nhiều thứ linh tinh như ? Là Đại sư và sư tôn cho ăn ?”

Khanh Vân Đường cùng Tô Minh Yến đều lộ ánh mắt thương hại dành cho nàng.

Tô Minh Yến sờ sờ đầu Ngự Đan Liên: “Tiểu sư chịu khổ , sẽ tìm đồ ăn ngon cho .”

Ngự Đan Liên khi bọn họ về tu vi của , vẫn luôn dám mở miệng.

Nàng khẳng định lời của bọn họ là đúng, ngay đó sẽ kết luận là ‘dối’, công sẽ rớt xuống.

nếu như nàng phủ định lời của bọn họ, thực tế bây giờ Trúc Cơ, chẳng là cô phục một phen dặn dò của Đại sư ?

Cho nên nàng liền ngoan ngoãn chằm chằm bọn họ, vẫn luôn hé răng.

bọn họ càng càng thái quá, nàng vội vàng : “Không , những thứ đều là nguyên liệu để bánh nướng áp chảo, đó cùng với Đại sư tới Nam Thủy Châu, Đại sư mang theo hai tư chất tu tiên trở về tông môn, một vị đại nương trong đó bánh nướng áp chảo ngon.”

Khanh Vân Đường tức khắc giận giữ : “Sư tôn cùng Đại sư thế mà lệ với đến nông nỗi ! Keo kiệt đến mức chỉ đến Nam Thủy Châu đưa một phàm nhân về đây ngày ngày bánh áp chảo cho ăn, đây là cái thứ gì? Khó trách Tiểu sư nhỏ gầy như que củi, thì là ăn uống đói kém đến mức !”

Tô Minh Yến cũng tức khắc nhíu nhíu mày, ánh mắt Ngự Đan Liên càng thêm thương hại, nàng cũng thật cảm giác trở thành một tiểu đáng thương .

Ngự Đan Liên: “Ta thật sự là chút khó giải thích, đừng suy đoán lung tung!

“Lục sư , Tứ sư , các hiểu lầm , sư tôn và Đại sư đều đối xử với , bọn họ cũng bỏ đói , cái bánh là do thích ăn mà thôi.”

Khanh Vân Đường bỗng nhiên duỗi tay xoa xoa tóc của nàng, khẳng định : “Tiểu sư đừng sợ, cần bao che cho bọn họ gì, nếu như bọn họ trách nhiệm của sư tôn cùng một thì thôi, bây giờ và Tứ sư trở về, tuyệt đối sẽ để cho khổ sở ăn những đồ ăn của phàm tục .”

“Nơi của mấy con Huyền Điểu, đợi chút nữa Tứ sư đem hầm bồi bổ cơ thể cho .”

Hử? Hầm Huyền Điểu?

Chỉ cần nướng là .

Ngự Đan Liên theo bản năng gật đầu, vặn cách đó xa truyền đến một giọng lãnh đạm:

“Tiểu sư là Phật tu, thể ăn thịt.”

Ngự Đan Liên sắp buột miệng thốt một tiếng ‘ mắc ở cổ, nàng yên lặng cúi thấp đầu xuống.

Mà Khanh Vân Đường cùng Tô Minh Yến chú ý đến ánh mắt của nàng, càng như là đang một tiểu đáng thương.

Nghe Tiểu sư linh căn, thời điểm nhập môn nàng thẳng mặt chỉ trích khác đào linh căn của nàng, đó thiếu chút nữa ném xuống núi.

Nghĩ đến cuộc sống đó của nàng ở Nam Thủy Châu chắc là cũng quá .

Nhìn cái thể nhỏ bé , chỗ nào giống một đứa trẻ chín tuổi chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-119-tieu-su-muoi-bi-bo-doi.html.]

Nói nàng sáu tuổi cũng đầy tin!

Bỗng nhiên, Tô Minh Yến : “Tiểu sư , theo .”

Ngự Đan Liên nghi hoặc ngẩng đầu, nàng thật sự là thể chịu đựng nổi ánh mắt của hai vị sư , nhưng nàng thể trực tiếp thẳng thắn , trong lòng nghẹn đến cực kỳ khó chịu.

Tô Minh Yên vươn một bàn tay về phía nàng, gương mặt lạnh nhạt đầy vẻ chán đời xuất hiện vài tia mềm lòng.

Khanh Vân Đường bỗng nhiên tát một cái lưng Tô Minh Yên, lặng lẽ truyền âm cho : “Ngươi cho nàng cái ? Chỉ là một đứa nhỏ mới nhập môn, ngươi điên ?”

Tô Minh Yên để ý đến , tay vẫn như cũ giơ ở phía Ngự Đan Liên.

Ngự Đan Liên cánh tay , trong lòng chút nghi hoặc.

Vị Tứ sư mang nàng ?

Nàng thể cảm giác tu vi của hai vị sư mặt đều phía Kim Đan kỳ,

của Thanh Liên Phong đều là phế vật ?

Hơi thở Kim Đan bọn họ hề che giấu chút nào, thậm chí còn cố tình thèm che giấu.

Bọn họ…thật sự là sư của nàng, mà là bọn buôn chứ?

thì nàng cũng gặp qua Tứ sư cùng với Lục sư bao giờ.

Tô Minh Yên nàng đang do dự, nhợt nhạt thở dài một .

Hắn xổm xuống : “Tiểu sư sợ lạ là chuyện , nếu ngại thì thể dẫn chúng đến chỗ của sư tôn và Đại sư , để họ xác nhận một chút phận của chúng ?”

Ngữ khí của bằng phẳng mà nghiêm túc, tuy rằng gương mặt luôn hiện lên vẻ mặt chút chán đời, nhưng cho lý do gì mà vẫn an tâm.

Khanh Vân Đường thấy thế, trong lòng đối với sư đau lòng thêm vài phần.

Đứa nhỏ đáng thương, tuổi còn nhỏ tính cảnh giác với lạ cao như , khẳng định là ăn ít đau khổ, giống như lão Tứ đưa cho nàng đồ vật , về tình về lý cũng thể tha thứ.

Hắn tức khắc cũng : “ , đến mặt sư tôn với Đại sư , để cho bọn họ nhận mặt một chút, dù chúng cũng đang bái phỏng.”

Ngự Đan Liên ngẩn một chút, lập tức : “Vậy để dẫn đường cho hai vị sư !”

Nàng chủ động bước lên Truyền Tống Trận, Khanh Vân Đường cùng Tô Minh Yến cũng nhấc chân theo nàng.

Truyền Tống Trận phát một trận ánh sáng ch.ói mắt, bọn họ liền tới cửa Dưỡng Tâm Điện.

Cánh cửa của Dưỡng Tâm Điện vẫn như cũ mở toang hoác, xa xa cũng thể thấy Ninh Triều đang phơi nắng ở trong sân.

Rất xa, Khanh Vân Đường hô to một tiếng: “Sư tôn! Chúng về !”

Khanh Vân Đường dứt lời, tư thế sẵn sàng chuẩn lao tới, nhưng cổ áo của Tô Minh Yến túm .

“Chú ý ngôn hành cử chỉ! Tiểu sư còn đang ở đây đó.”

Khanh Vân Đường lập tức thẳng, theo hai bọn họ bước về phướng Ninh Triều.

Thời điểm bọn họ mới đến gần cửa Dưỡng Tâm Điện, một trận gió bỗng nhiên thổi tới đóng .

Một đạo âm thanh vội vàng truyền từ bên trong:

“Các ngươi trở về là , vi sư hôm nay mệt nhọc quá độ cần lập tức bế quan nghỉ ngơi, việc gì trọng đại thì chớ quấy rầy, đợi chút nữa nhớ đưa Tiểu sư của các ngươi đến chỗ Đại sư bên đó, chớ bắt nạt nàng.”

Khanh Vân Đường cạn lời cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t, nhịn xuống xúc động đang phá cửa, khuôn mặt suy sụp về phía Tô Minh Yến: “Lão Tứ, hazzz, ngươi sư tôn thích như .”

Tô Minh Yến: “…Tự hỏi bản xem.”

“Lòng của Trúc cơ ngũ linh căn thật là đoán .”

Ngay đó, Ngự Đan Liên bên trong Dưỡng Tâm Điện truyền một đạo âm thanh cực kỳ ẩn nhẫn cố giữ độ ôn nhu nhẹ nhàng.

“Lăn.”

 

Loading...