Mấy thứ đều là Đại sư đặt bên trong gian ở khóa vàng cho nàng.
Trừ bỏ liềm với cuốc , còn cào cùng sọt đựng đồ.
Hơn nữa đều giống như là đồ mới, thấy chính là đồ dùng nhiều năm .
Hẳn là đồ mà Đại sư dùng qua.
Đám t.ử ngoại môn đến nông cụ trải đầy mặt đất, cả đều ngây ngẩn.
Bọn họ từ khi tiến tiên môn, bao lâu thấy những nông cụ ?
Hoặc là , bọn họ từ đến nay đều tự dùng qua nào.
Có thể tới Bồng Lai Châu tu tiên, nhà ai mà là nhà giàu ?
“Tiểu tôn giả, đây là… trồng trọt ?”
Một t.ử ngoại môn dò hỏi.
Ngự Đan Liên : “ , , đem những hạt giống đều rắc lên.”
Đệ t.ử khi xem xét hạt giống, lật lật xem .
“Tiểu tôn giả, những hạt giống đều là hạt giống bình thường…..
Chúng là tu tiên, nếu như Trúc Cơ thì thể ăn Tích Cốc Đan, những hạt giống trồng cũng tác dụng gì.”
“Hơn nữa ngũ cốc bình thường ở trong cơ thể sẽ tạo tạp chất, đối với tu tiên sẽ hại.”
?
Ngự Đan Liên hạt giống trầm tư trong chốc lát, nhưng vẫn : “Các ngươi cứ trồng .”
Có vài tên t.ử ngoại môn lộ thần sắc vui, bọn họ là tu tiên, cũng trồng trọt, nhưng nghĩ đến linh thạch phong phú mà Ngự Đan Liên đưa , vẫn là ngoan ngoãn cầm nông cụ lên.
Đối với bọn họ mà , trồng trọt tuy là quá mặt, nhưng là một việc cực kỳ nhẹ nhàng, khen thưởng cũng đặc biệt phong phú, như mà thôi.
Ngự Đan Liên cho bọn họ tự chọn khu vực, hơn nữa còn dặn dò bọn họ thể loạn, đó liền lôi một cái ghế dựa đặt ở một bên xuống trông coi.
Tiêu Lạc cũng cầm một cái cuốc lên, chờ cho t.ử khắc cắt cỏ xong, liền hừng hực khí thế chạy tới xới đất.
Có một ít t.ử ngoại môn bỏ xuống sự kiêu ngạo của tu tiên, khi thấy t.ử nội môn là Tiêu Lạc đều bình dân như , bọn họ cũng sôi nổi nghiêm túc lên.
Ngự Đan Liên thuê bọn họ hai ngày, từng mảng lớn cỏ dại đều loại bỏ, hơn nữa đều rắc xong hạt giống.
Sau khi xong xuôi, Ngự Đan Liên tới chỗ tuyên bố nhiệm vụ tìm Quản sự để đổi nhiều linh thạch trung phẩm, thêm cho một khối linh thạch thượng phẩm khen thưởng nhiệm vụ.
Tiêu Lạc : : “Sư thúc tổ cũng thật là hào phóng, ngày nếu như Thanh Liên Phong cái nhiệm vụ gì, tiên cho , nhất định sẽ nhận!”
Những t.ử khác cũng theo phụ họa.
“Được nha, đến lúc đó nhất định sẽ thông báo.”
Buổi tối, đám t.ử ngoại môn nào đó đều vui vẻ cầm linh thạch rời .
…
Ngự Đan Liên vốn tưởng rằng những thứ mới trồng cầm ít nhất ba tháng mới trưởng thành, nghĩ tới mới chỉ trôi qua một tháng mà hoa kết quả.
Trên tiên sơn linh khí đầy đủ, hơn nữa còn côn trùng gây hại, mấy thứ phát triển cực kỳ tươi .
Nàng ở trong ruộng ngô xem xét, đột nhiên kịp phòng ngừa một âm thanh từ bên ngoài truyền tới.
“Đây là ai trồng? Đại sư khi nào tâm tình rảnh rỗi như ?”
Một thanh âm khác trầm thấp lãnh đạm trào phúng :
“Dùng ngón chân nghĩ cũng Đại sư sẽ khả năng trồng, từ đến nay đều nhiễm những tức trần tực như , lúc nào cũng là bế quan.”
“Nếu là Đại sư , thì chẳng lẽ là sư tôn?”
“Đầu óc của ngươi con gà của Đại sư mổ ? Sư tôn là thể thì sẽ , thể thì tuyệt đối , lấy tâm tình mà trồng trọt hả?”
“Vậy ngươi xem, là ai trồng? Chẳng lẽ là Chưởng Môn chạy đến đây chồng chắc?”
“Ngươi quên , sư tôn truyền âm thông báo, sư môn chúng mới thu một Tiểu sư nóng hổi đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-118-my-nhan-su-huynh.html.]
Âm thanh đặc biệt khinh bỉ phản bác : “Ngươi mới là ngu xuẩn thì , Tiểu sư mới chín tuổi, hơn nữa còn linh căn, nàng thể chạy tới đây trồng trọt ? Thanh Liên Phong của chúng còn tụt dốc đến mức .”
Người nọ mới xong, một cái đầu nho nhỏ liền từ trong ruộng bắp xông , âm thanh thanh thúy non nót :
“Là trồng.”
Hai đạo ánh mắt đột nhiên cùng về phía cái đầy nhỏ xuất hiện, đ.á.n.h giá.
Ngự Đan Liên cũng đang đ.á.n.h giá bọn họ.
Hai đều khoác lên trường bào nguyệt bạch nạm viền bạc, ở hai bên trái .
Bên trái là một thoạt cao ngang bằng với Thất sư , chỗ khác chính là màu da của là loại khỏe mạnh, liếc mắt một cái qua liền cảm thấy sức sống, gương mặt lớn lên cũng tuấn tú, chỉ là biểu tình đang đặc biệt cao hứng.
Mà bên , một đầu tóc đen, vấn lên b.úi cao ở đỉnh đầu, một đôi mắt đào hoa như chứa đựng cả một hồ nước thu, vài sợi tóc bay bay sượt qua bả vai, sống mũi cao thẳng, đôi môi tô mà đỏ đang nở một nụ lay động lòng .
Nếu vùng n.g.ự.c bằng phẳng của , Ngự Đan Liên cũng sắp cho rằng là một nữ nhân.
“Là hai vị sư ?”
Toàn Ngự Đan Liên chui khỏi ruộng bắp.
Nàng phủi phủi một ít lá vụn cùng râu ngô ở , niệm một cái Tẩy trần quyết, đó ngửa đầu hai vị sư ở mặt.
“Muội chính là Tiểu sư !”
Vị mỹ nhân sư ở bên dùng khuỷu tay chạm chạm vị ở bên trái, hưng phấn :
“Đừng cái mặt cá c.h.ế.t đó, đợi chút nữa dọa tiểu sư !”
Ngự Đan Liên lời của , tức khắc mếu máo: “Oa ô ô ô ô ô ô ô!”
Nháy mắt, hai đều hoảng sợ, tư thế chuẩn cãi trong nháy mắt cũng sụp đổ, bọn họ cùng về phía Ngự Đan Liên.
Sau khi đưa mắt qua, bọn họ mới phát hiện nàng chẳng qua là đang gào khan mà thôi, cặp mắt to tròn trắng đen rõ ràng, bên miệng còn treo một nụ tươi.
“Tiểu sư , thật .”
Mỹ nhân sư thò qua tới, chọc chọc má của nàng, đó chỉ chỉ vị sư đang ‘ cao hứng’ ở bên cạnh : “Tiểu sư , hàng thứ mấy ?”
Ngự Đan Liên lắc đầu : “Đại sư cùng với sư tôn giới thiệu các cho .”
Mỹ nhân sư chậc một tiếng, chút đáng tiếc : “Vậy thì cũng là ai nhỉ? Muội ngại thì đoán một cái thử xem, , là, ai?”
Nói xong, còn nghịch ngợm chớp chớp mắt, một bộ như xem Ngự Đan Liên là đứa trẻ ba tuổi mà đùa dỡn.
nàng cũng thích khác hỏi đố mà còn hỏi dễ như , so với Đại sư thì đẳng cấp quá thấp.
Ngự Đan Liên châm chước một lát, ánh mắt chằm chằm mỹ nhân sư lóe lên, nàng bỗng nhiên :
“Huynh khẳng định là Lục sư ?”
Mỹ nhân sư sửng sốt: “Dùng cái gì thấy ?”
“Bởi vì qua trêu đùa*.” Vừa lên sân khấu liền trò hề, đoán cũng chỉ thể là lão lục.
(*): Pinyin của chữ là “liu”: nhưng một cái nghĩa là sáu, còn một cái nghĩa là giỏi, chơi đùa.
Ngự Đan Liên thần sắc của liền đoán đúng , mặt nàng cấm lộ vài phần đắc ý.
biểu tình mới lộ , nàng liền :
“Không đúng đúng, tiểu sư , đoán sai nha, là Tứ sư Tô Minh Yến.”
Nói xong, duỗi một ngón tay chọc chọc vị sư ‘ cao hứng’ , khanh khách : “Đây mới là Lục sư Khanh Vân Đường của .”
Ngự Đan Liên sửng sốt một chút, trong lòng thở dài, thế mà đoán sai , nàng chuẩn một nữa bắt đầu chào hỏi hai vị sư , thấy ‘Lục sư Khanh Vân Đường’ nâng tay lên, chút khách khí mà vỗ gáy của ‘Tứ sư Tô Minh Yến’.
Âm thanh cực kỳ vui trách mắng: “Thân phận của ngươi khiến ngươi mặt mũi gặp , một hai cứ đổi với .”
“Tiểu sư , đoán đúng , chính là Lục sư , mới là Tứ sư .”
Khanh Vân Đường che cái gáy, giận mà dám gì, chỉ trừng mắt liếc một cái về phía Tô Minh Yến, phẫn nộ : “Ngươi giỡn !”
“Không .”