Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 117: Nhiệm vụ của môn phái

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:34:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Bằng Kiêu nhận tâm tình của Tiểu sư d.a.o động, nàng giống như là dọa tới.

nên cửa phòng cửa tiểu cô nương như .

Trong mắt xuất hiện một tia xin , cúi đầu đem một cái bình sứ đưa cho Ngự Đan Liên, đó mới từ bi :

“Tiểu sư , bên trong Tích Cốc Đan, cứ cách ba ngày dùng một viên.”

Thì là tới đưa Tích Cốc Đan!

Nhìn bàn tay thon dài trắng nõn đang cầm bình sứ trong tay, Ngự Đan Liên đột nhiên thở dài nhẹ nhõm một .

“Vâng! Muội sẽ chuyển cho bọn họ.”

“Đại sư , vẫn luôn ở chỗ chờ ?”

Lạc Bằng Kiêu đáp: “Rảnh rỗi việc gì, đợi một chút cũng đáng kể.”

Vậy cũng là đợi một đoạn thời gian.

Đại sư mạnh như , cũng Thất sư rời kiểu gì mà thần quỷ .

phát hiện là .

Ngự Đan Liên thở dài nhẹ nhõm một .

Lạc Bằng Kiêu trở về phòng, chân trời cũng lộ một mảng sắc trắng.

Thời điểm nàng cầm theo Tích Cốc Đan tới sân cách vách, con gà mới bắt đầu gáy lên tiếng đầu tiên.

con Thạch Đầu ăn mặc chỉnh tề từ sớm chờ ở trong sân.

Ngự Đan Liên đưa Tích Cốc Đan cho bọn họ, đó mới dẫn bọ tới Vỡ lòng đường.

Dọc theo đường , Lý Thục Liên với Ngự Đan Liên rằng một ít hạt giống cây nông nghiệm, là bản nếu rảnh rỗi việc gì thì trồng một ít rau củ quả.

Ngự Đan Liên , lập tức nghĩ tới bánh nướng thơm ngào ngạt, tức khắc : “Lần xuống núi sẽ tận lực mang về.”

Sau khi đưa bọn họ đến Vỡ Lòng Đường, Ngự Đan Liên rời khỏi Thiên Tuyền Phong tới ngoại môn.

Bên trong Cửu Huyền Kiếm Môn, chỉ t.ử ngoại môn là thường xuyên ngoài.

Bởi vì Cửu Huyền Kiếm Môn cũng là phí công nuôi dưỡng nheiefu t.ử như .

Chỉ t.ử nội môn mới thể nhận tài nguyên mỗi tháng, mà t.ử ngoại môn khác, bọn họ cần ngừng ngoài nhiệm vụ của tông môn mới thể nhận tài nguyên để tiến hành tu luyện.

Ngự Đan Liên một danh sách những thứ Lý Thục Liên cần, trực tiếp tới địa phương tuyên bố nhiệm vụ của môn phái.

Nàng ngẩng đầu, thoáng qua danh sách nhiệm vụ thật dài ở phía .

Có hái t.h.u.ố.c, chăm sóc linh d.ư.ợ.c, cũng chọn mua đồ vật, vân vân…

Quản sự ngoại môn thấy Ngự Đan Liên, chỉ liếc mắt một cái nhận nàng.

Nhận nàng liền nghĩ tới trận tỷ thí tông môn đó kiếm mấy vạn khối linh thạch, cùng với tin tức mà các t.ử lén thảo luận rằng Thanh Liên Phong tài nguyên phong phú.

Ánh mắt Quản sự tức khắc sáng ngời.

Hắn cũng là cái đám chỉ cắm đầu nhiệm vụ, rảnh rỗi liền khinh bỉ Thanh Liên Phong là phế vật.

Tuy rằng Thanh Liên Phong thực lực, nhưng tài nguyên phong phú của họ là hành thật giá thật, ngay cả Chưởng Môn cũng khả năng danh chính ngôn thuận cướp .

Nếu nào đoạt , thì tài nguyên vẫn là của bọn họ.

Có tiền chính là đạo lý, cái hiểu!

“Lại là tiểu tôn giả của Thanh Liên Phong đại giá quang lâm, mau mời , mau mời .”

Quản sự nhiệt tình tiếp đón, khuôn mặt lộ nụ tươi rói:

“Ngài là tuyên bố nhiệm vụ gì ?”

Ngự Đan Liên nghi hoặc thoáng qua Quản sự.

Nàng vốn tưởng rằng tới nơi sẽ tất cả chế nhạo khinh bỉ một lúc, thậm chí là nhiệm vụ cũng thể phát , nghĩ tới cũng tất cả đều là lỗ mũi hướng lên trời.

Nàng tức khắc gật gật đầu : “ một ít hạt giống cây nông nghiệp, còn nồi niêu bát đũa đồ dùng cho sinh hoạt, đây là danh sách.”

Nàng đưa danh sách qua, quản sự lập tức nghiêm túc xem.

Sau khi trong chốc lát, Quản sự : “Đây đều là nhiệm vụ đơn giản, tính bộ gộp thì chỉ cần một khối hạ phẩm linh thạch, nhưng mà…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-117-nhiem-vu-cua-mon-phai.html.]

Quản sự nở nụ .

Ngự Đan Liên lập tức hiểu Quản sự nhiệt tình như .

Nàng cũng keo kiệt, trực tiếp móc một khối linh thạch thượng phẩm đưa cho Quản sự.

“Ta nơi chỉ linh thạch thượng phẩm, tương đương với một vạn khối linh thạch hạ phẩm, ngươi thể lấy một nửa, nửa còn thì phần thưởng cho nhiệm vụ với một ít nhiệm vụ khác.”

Thời điểm Quản sự tiếp nhận khối linh thạch thượng phẩm , trong lòng cũng vui vẻ đến điên .

Hắn ngay mà, đây chính là chỗ lợi của Thần tài mang đến!

Nửa khối linh thạch thượng phẩm đó, tương đương với năm nghìn khối linh thạch hạ phẩm!

Đủ để cho ăn thịt trong hai tháng!

“Tiểu tôn giả mời !” Quản sự càng trở nên cung kính.

Ngự Đan liên suy nghĩ một lát : “Nhiệm vụ khác chính là đến Thanh Liên Phong nhổ cỏ, một ngày một khối linh thạch trung phẩm .”

Quản sự tức khắc sửng sốt: “Chỉ…chỉ nhổ cỏ thôi ?”

Ngự Đan Liên gật gật đầu : “ , chỉ cần nhổ hết cỏ dại ở xung quanh là .”

Cung điện ở Thanh Liên Phong tráng lệ huy hoàng, nhưng cỏ dại ở bên ngoài mọc um tùm ai quản, lúc để cho lên dọn dẹp một chút.

Quản sự vội vàng : “Tiểu tôn giả, nếu chỉ là nhỏ cỏ mà , nửa tháng một khối linh thạch trung phẩm cũng sẽ nhận.”

Ngự Đan Liên lộ một nụ nhẹ nhàng: “Còn mong ngươi với , Thanh Liên Phong thiếu nhất chính là linh thạch, một ngày một khối trung phẩm linh thạch chính là tìm thành tâm vì Thanh Liên Phong việc.”

Quan hệ vĩnh viễn là một bước đặc biệt quan trọng gắn bó với địa vị của từng .

Có tiền sử ở đó, nàng các t.ử của Cửu Huyền Kiếm Môn cái mới đối với Thanh Liên Phong.

Đến lúc đó, cho dù là Chưởng Môn cùng đám Phong chủ cái gì đó với Thanh Liên Phong, thì sẽ là tất cả các t.ử đều sẽ ủng hộ cho bọn họ.

Tuy rằng Đại sư cùng với sư tôn ở đây, bọn họ cũng cái gì.

thanh danh thì vẫn luôn cho thoải mái hơn một chút, về việc gì cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Không đến mức đến chỗ nào cũng nhảy mấy thứ mắt chỉ chỉ chỏ chỏ.

Sau khi xong chuyện, Ngự Đan Liên ánh mắt nhiệt tình của Quản sự rời .

Trở về Thanh Liên Phong liền đến sân của Ngũ Thải Kim Kê, cùng nó chơi trong chốc lát, trở về phòng tu luyện một lúc.

Chờ đến khi sắc trời tối đen, nàng mới dán Ẩn Tức Phù lên Thiên Tuyền Phong đón .

Ngày hôm , hai con Thạch Đầu cự tuyệt nàng đưa đón, bọn họ tự tới Vỡ Lòng Đường.

Ngự Đan Liên rảnh rỗi liền tới nơi tuyên bố nhiệm vụ.

Quản sự mới thấy nàng, lập tức mang theo hai mươi t.ử tới, trong đó còn hai xách theo đồ đạc mà nàng .

“Tiểu tôn giả, đồ vật mà ngài đều , còn những t.ử đều là tiếp nhận nhiệm vụ nhỏ cỏ .”

Ngự Đan Liên liếc mắt qua một lượt, ánh mắt dừng một gương mặt chút quen thuộc trong hai mươi .

“Ngươi là cái…cái gì Tiêu nhỉ?”

Người thanh niên lập tức , cao hứng : “Sư thúc tổ còn nhỡ rõ ! Ta là Tiêu Lạc!”

Tiêu Lạc chính là t.ử đó ở cùng một trận tuyến với nàng đặt cược cho Tạ Thanh Dư thắng.

“Ngươi tự nội môn ?”

Tiêu Lạc lập tức : “ vật, nhưng tài nguyên mỗi tháng phát cho t.ử nội môn cũng hạn, chúng cũng thường xuyên đến đây nhận nhiệm vụ, chẳng qua ngày thường đều nhận một ít nhiệm vụ như là tìm nội đan của linh thú với thảo d.ư.ợ.c linh tinh, đều là những nhiệm vụ khó khăn.”

“Hôm nay bỗng nhiêm đến nhiệm vụ của Thanh Liên Phong phát , nhất thời tò mờ nên nhận luôn!”

Ngự Đan Liên bộ dáng đặc biệt cao hứng của , tức khắc lộ một nụ đầy từ bi.

Rất , một t.ử tiên phong đầu như vật, con đường xoay chuyển thanh danh của Thanh Liên Phong đang hy vọng thành công.

“Mọi đều theo .”

Nàng dẫn theo Tiêu Lạc cùng mười chín còn đưa tới Thanh Liên Phong, chỉ từng khu đất lớn ở xung quanh cung điện: “Chính là mảng cỏ dại ở chỗ , các ngươi nhổ cỏ xong thì rắc chỗ hạt giống xuống.”

“Khen thưởng một ngày một viên linh thạch trung phẩm.”

Ngự Đan Liên xong, lấy hơn chục cái cuốc cùng liềm, phân phát cho tất cả t.ử ngoại môn đang ở đây.

 

Loading...