Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 115: Lâm Thâm Yên Tĩnh chi Huyễn Thế

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:34:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi dẫn Thạch Đầu cùng Thạch đại nương đến chỗ ở sắp xếp đó, Ngự Đan Liên : “Sư tôn , Ẩn Tức Phù thể lặp sử dụng bảy bảy bốn mươi chín ngày, các ngươi giữ cho cẩn thận, ngày mai đến đưa các ngươi học, thẳng cho đến khi các ngươi học mới thôi.”

Thạch Đầu và Lý Thục Liên lập tức gật gật đầu: “Đa tạ tiểu tiên nhân.”

“Nghỉ ngơi cho thật , .”

Ngự Đan Liên khỏi cung điện nơi bọn họ ở, lập tức thở một , đó về phía cung điện của Đại sư .

Vừa nàng thưởng thức cảnh về đêm của Thanh Liên Phong.

Thanh Liên Phong ở phía Thiên Tuyền Phong, cao hơn nữa là ngọn núi mà hai lão tổ Phản Hư Kỳ của Cửu Huyền Kiếm Môn cư ngụ.

Này liếc mắt một cái xuống , tiên khí lượn lờ, mây mù mênh mang, dõi mắt trông về phía xa, một vầng trăng thật lớn treo ở trung, phảng phất như là với tay cũng thể với tới.

Nàng ngắm trong chốc lát mới trở bên trong thiên điện.

Sau khi xuống đệm hương bồ, nàng móc Băng Linh mà đó Bạch Trì đưa cho, đặt ở trong lòng bàn tay chằm chằm.

Băng Linh cái chăm chú của nàng, vốn dĩ đang dựng thẳng như xiên nhọn bỗng nhiên nghiêng một chút, giống như là chút thẹn thùng.

Băng Linh tựa hồ thể chuyện, nàng nên giao lưu với nó như thế nào để thể hỏi tàn hồn của tên Ma Thần ở trong thần thức đang ở chỗ nào đây?

Bỗng nhiên, Tịnh Phạn tâm Liên từ trong thần thức của nàng nhảy , mềm mại :

“Ngươi hỏi tàn hồn của cái tên nam nhân xinh yếu đuối ở chỗ nào ?”

Ngự Đan Liên đáp: “ , ngươi thể hỏi ?”

Tịnh Phạn Tâm Liên gật gật đầu, đôi mắt vàng rực về phía Băng Linh, đó bọc lấy bộ Băng Linh trong.

Rất nhanh, Tịnh Phạn Tâm Liên nhảy lên đầu vai Ngự Đan Liên : “Nó , ở phía nam Tây đại lục – Lâm Thâm Yên Tĩnh chi Huyễn Thế”

“Lâm Thâm Yên Tĩnh chi Huyễn Thế?”

Chẳng lẽ là một cái bí cảnh?

Cái bí cảnh tên là một cái bí cảnh cấp thấp !

“Vị trí cụ thể ngươi hỏi ?”

“Hỏi , thể chỉ đường cho ngươi.”

Ngự Đan Liên khen : “Cảm ơn ngươi, nhất hỏa xinh tuyệt vời trời đất , nếu ngươi thì cũng nên thế nào mới .”

Tịnh Phạn Tâm Liên sửng sốt một chút, hình thể trong suốt mạ viền vàng bỗng trở nên hồng hồng, đó hóa hai cánh tay bưng kín lấy mặt.

“Không, cần khen như , tuy rằng thật sự xinh , nhưng thể thẳng như , sẽ ngượng ngùng.”

Ây dô, nó còn thẹn thường nữa ?

Ngự Đan Liên cảm thấy hứng thú, :

“Không, khen ngươi chứ, ngươi xứng đáng khích lệ, ngươi chỉ vẻ ngoài xinh , mà còn đáng yêu, phẩm tính cao khiết, dịu dàng nhu thục, cho dù là bất cứ ai thấy, đều sẽ cực kỳ thích ngươi!”

Tịnh Phạn Tâm Liên nhỏ giọng mềm mại : “Ngươi, ngươi cũng , thích ngươi, ánh mắt đầu tiên khi thấy ngươi cùng ngươi lập khế ước .”

“Bây giờ , phát hiện ngươi thêm một cái ưu điểm, đó là ánh mắt của ngươi !”

Tịnh Phạn tâm Liên càng hồng hơn, nó vội vàng : “Ta, tiêu hóa những ma vật !”

Nói xong, nó liền chui trong thần thức của Ngự Đan Liên.

Ngự Đan Liên , nhưng nghĩ đến công đức, nàng thể nở một nụ đầy vẻ từ bi.

“Từ từ nha, còn một Thủy Linh ngươi hỏi giúp.”

“Vậy ngươi nhanh một chút, buồn ngủ quá, sắp chịu đựng nổi .”

Nghe thanh âm của Tịnh Phạn Tâm Liên, Ngự Đan Liên nhớ tới nó nuốt xong đám ma vật cũng ngủ li bì nhiều ngày.

Nàng vội vàng mang theo Băng Linh gian của bí cảnh, bước chậm tới bên cạnh ao cá.

Thời điểm nàng tiến , bên trong ba con Quỷ Vương cùng với mấy chục con Sương Hàn Thú đang đ.á.n.h .

Trong đó một con Quỷ Vương, tay nó còn nắm một đóa hoa Sương Nhung.

Hai con Quỷ Vương khác cũng ngắt hoa, nhưng Sương Hàn Thú cản , chỗ để .

Bọn họ táo bạo hóa thành công kích, nhưng bộ công kích chắn xuống .

Mà Ngự Đan Liên xuất hiện, nhóm Quỷ Vương cảm nhận thở của nàng, trong nháy mắt liền trở nên vô cùng hoa hòe lèo loẹt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-115-lam-tham-yen-tinh-chi-huyen-the.html.]

Con Quỷ Vương cầm đóa Sương Hoa Nhung ở tay vội vàng bỏ trong miệng, đó mới bắt đầu biến hình, là xinh đến diêm dúa lòe loẹt.

Ngự Đan Liên cũng lười quản bọn họ, nàng vội vàng phi mang theo Băng Linh tới bên cạnh Nhược Thủy.

Băng Linh khi cảm nhận thở của Thủy Linh liền từ trong tay Ngự Đan Liên bay , rơi xuống bên cạnh Thủy Linh đang ngủ say.

Đầu nhọn của Băng Linh đ.â.m Thủy Linh đang trôi nổi ở bên trong Nhược Thủy.

Chỉ một thoáng, một trận Thủy linh khí nồng đậm từ bên trong Thủy Linh phát , tràn ngập bộ bí cảnh.

Thủy Linh tỉnh.

Nó ‘phốc’ một chút bọc lấy Băng Linh bên trong giọt nước của nó, đó bắt đầu ở bên trong làn nước bơi qua bơi .

Ngự Đan Liên gọi Tịnh Phạn Tâm Liên dò hỏi nơi cất chứa tàn hồn.

Tịnh Phạn Tâm Liên : “Nó , phía nam Đại lục – Lâm Thâm Ồn Ào Náo Động Chi Huyễn Thế(*).”

Tịnh Phạn Tâm Liên khi xong liền trở bên trong thần thức của nàng, tiếng động ngủ say ở giữa biển công đức vàng rực mênh m.ô.n.g.

Ngự Đan Liên liếc Thủy Linh cùng Băng Linh lâm trầm tư.

Lâm Thâm Yên Tĩnh Chi Huyễn Thế.

Lâm Thâm Ồn Ào Náo Động Chi Huyễn Thế.

Đều là phía nam bên trong rừng rậm của Tây đại lục.

Cho nên đây là một cái bí cảnh là hai cái bí cảnh?

Ngự Đan Liên yên lặng thở dài một .

Tên Ma Thần hận đến mức nào mà mảnh nhỏ tàn hồn phân nhiều nơi như .

Nàng về phía Toan Nghê vẫn luôn nhúc nhích, đó một loạt thần thú khắc cực kỳ sống động như thật ở cánh của bằng đồng.

Đã nhiều manh mối như , nàng đại khái cũng thể xâu chuỗi chuyện phát sinh từ đầu cho đến bây giờ.

Hẳn là Ma Thần ở trong đầu nàng đại chiến một trận với Thần Vương Hi Vô, nhưng thần thú cùng với Tịnh Phạn Tâm Liên đều tham dự cuộc chiến tranh đó, nhưng Ma Thần quá cường đại, đem Hi Vô g.i.ế.c c.h.ế.t.

Vì thế đám Thần Thú cùng Tịnh Phạn Tâm Liên liên hợp tách thần hồn của Ma Thần khắp nơi trấn áp.

Toan Nghê tự trấn áp một mảnh tàn hồn ở trong chính phủ của , hơn nữa phủ của còn trở nên rách nát như , đủ để thấy lúc Ma Thần tay mạnh mẽ đến nhường nào.

Mà Toan Nghê bởi thì thời gian trải qua hàng vạn năm dài đằng đẵng đem những chuyện phía quên sạch sẽ, căn bản là còn nhớ rõ bản còn thủ một cái tàn hồn của Ma Thần, bởi vì thời gian trôi qua quá lâu, thuật pháp trấn áp tàn hồn cũng mất hiệu lực, vì thế nàng liền dễ như trở bàn tay bắt tàn hồn của Ma Thần.

Còn cái cánh cửa đồng , hẳn là khi gom đủ thần thú thì sẽ thể mở .

đằng cánh cửa gì?

Lúc Thần Vương Hi Vô hôi phi yên diệt ?

Có lẽ khi mở cửa liền thể cho Thần Vương Hi Vô sống ?

mà, Ngự Đan Liên cảm thấy, cái bên trong thần thức của , thì như ôn nhu bình thản, phát hiện một tí thở thô bạo tàn ác nào, cũng ma khí tản khiến cho nàng khó chịu.

Hắn càng giống Thần Vương Hi Vô hơn.

Nếu như là Thần Vương Hi Vô mà , thì tàn hồn của lẽ sẽ trấn áp, mà bảo hộ.

những tàn hồn bảo vệ của , một cái so với một cái t.h.ả.m hơn nhiều…..

Những thứ liên quan đến Thần Vương Hi Vô một ít thì c.h.ế.t, một ít trấn áp, nhưng giao diện giống như là Ma Thần hơn.

Mà càng quan trọng hơn là, thuật pháp trấn áp từ đến nay đều là chính đạo sử dụng, tàn hồn trấn áp bên trong sương mù , khi nàng chạm cũng chỉ cảm nhận thở của chính đạo, nửa phần tà khí nào.

Cho nên, vị ở bên trong thần thức của nàng , khẳng định là Ma Thần.

Mà nàng đang Ma Thần thu thập tàn hồn để bổ khuyết…..

Đính ở lập trường là chính đạo, nàng nên như .

Ma Thần , liên tiếp cứu tính mạng của nàng, tuy là vì chính , nhưng ân huệ là hàng thật giá thật.

Ngự Đan Liên lắc lắc đầu, xua những suy nghĩ .

Bỏ , tiên nghĩ nữa, dù nàng hiện tại tu vi thấp, chuyện quan trọng bây giờ nàng cần là mau ch.óng nâng cao tu vi.

Đến lúc đó .

Nàng còn nhiều thời gian lựa chọn.!

 

Loading...