“Tiểu đồ , cái thịt mềm nhiều nước, ăn trong miệng thanh ngọt, con nhất định sẽ thích.”
Lý Thục Liên cùng Thạch Đầu đều bắt đầu chịu khống chế mà ăn lên, nhưng Ngự Đan Lại động tác gì.
Vị của thịt Huyền Điểu nướng đối với nàng sớm phai nhạt, nàng hiện tại đến thịt nướng Huyền Điểu chỉ nhớ rõ đến lúc Tạ Thanh Dư đốt trụi .
Tuy là Tạ Thanh Dư c.h.ế.t, nhưng hình ảnh đó vĩnh viên lưu giữ ở trong tâm trí nàng.
Thật sự là chút thèm ăn nào.
Mắt thấy Ninh Triều đưa đến một loại quả màu xanh lục, còn to hơn cả cái đầu của nàng nữa.
Nhan sắc thiên về tươi , nhưng thế nào cũng vẻ như là sắp hỏng đến nơi .
Thịt mềm nhiều nước, ăn thanh ngọt?
Ngự Đan Liên khi một tiếng cảm ơn, ôm quả trong l.ồ.ng n.g.ự.c, vẻ mặt tràn đầy hoài nghi.
Nhìn bên ngoài quả t.ử đều tản tiên khí, thấy chính là vật phàm.
Nàng đang cân nhắc nên cắt một khối ăn , thấy Ninh Triều cũng lấy một quả khác giống y như đưa cho nàng, trực tiếp đưa lên miệng c.ắ.n một ngụm, c.ắ.n xong miếng thứ hai liền về phía Ngự Đan Liên.
Thật sự là sư tôn thần tiên mà, là nàng ăn, còn trực tiếp mẫu cho nàng nữa!
Ngự Đan Liên cũng lo lắng quả nàng sắp hỏng , trực tiếp c.ắ.n xuống một ngụm.
Vị ngọt thanh mắt trong miệng, thịt quả mềm mại giống như bánh gạo nếp, vòng quanh đầu lưỡi trôi xuống yếu hầu.
“Ngọt quá!” Ánh mắt Ngự Đan Liên sáng lên, trực tiếp c.ắ.n thêm mấy ngụm nữa.
Rất nhanh, cả quả to hơn cái đầu của nàng cũng chỉ còn dư một nửa.
Mà lúc , trong cơ thể nàng linh khí tràn đầy, ‘ba’ một tiếng, nàng nhận thấy Hỏa Linh căn của đột phá lên Luyện Khí kỳ tầng sáu.
Nàng sửng sốt một chút, đó bắt đầu gặm một nửa quả còn sót .
Loại quả đến hạt cũng , gặm xong còn lưu dư vị lâu, khiến cho ăn thêm một quả nữa.
Ý niệm tới, mặt nàng xuất hiện thêm một quả, đang cầm lấy nó là một cánh tay thon dài trắng trẻo.
“Cảm ơn sư tôn!”
Ngự Đan Liên ôm lấy quả gặm, một đôi mắt linh động cũng chằm chằm nó, nghiêm túc đến .
Hai cái má của nàng phồng lên, đảo qua đảo .
Động tác ăn thịt Huyền Điều của Ninh Triều bỗng nhiên chậm một chút, đó, bất động thanh sắc đem thịt Huyền Điểu còn sư ném sang một bên, vươn ngón chỏ đến gần khuôn mặt của Ngự Đan Liên.
“Ưm?”
Một bàn tay đột nhiên báo đẩy quả t.ử nàng đang ăn về phía , thịt quả va chạm với hàm răng của nàng, nàng giương mắt về phía bàn tay đang loạn của Ninh Triều.
“Sư chun, chọc càm kỳ?”
Ngự Đan Liên nhanh ch.óng nuốt đồ vật ở trong miệng xuống, chút vui về phía Ninh Triều.
Sau khi nụ từ bi của Đại sư vấn đề, ánh mắt về thế giới của nàng liền đổi, nàng tuyệt đối sẽ cho rằng Ninh Triều chỉ là đang trêu chọc nàng!
Ninh Triều đối mặt với ánh mắt như vấn đề của Ngự Đan Liên, bình tĩnh giơ ngón tay lên cho nàng xem.
“Có con sâu…”
Ngự Đan Liên chằm chằm đầu ngón tay thon dài , quả nhiên đang dính lấy t.h.i t.h.ể của một con sâu.
“…”
Ngự Đan Liên cũng vạch trần sư tôn tiện nghi , nàng đành giậm chân xuống mặt đất, đó dựa lực đẩy chiếc ghế của xa.
Cách xa một chút.
Lớn lên đáng yêu thật sự là quá nhiều phiền não !
Chờ Ngự Đan Liên ăn xong quả thứ hai, Lý Thục Liên và Thạch Đầu cũng mỗi ăn xong một con Huyền Điểu, Ninh Triều cũng ưu nhã mà gặp xong bốn con Huyền Điểu cộng với một quả t.ử.
Ninh Triều cuối cùng cũng từ ghế bập bênh dậy.
Hắn móc bốn tấm bùa chú, tiên dán cho một tấm, đó đưa ba tấm còn cho Ngự Đan Liên : “Đây là Ẩn Thân Phù, Đan Liên, con mau dán cho bọn họ .”
Ngự Đan Liên tiếp nhận Ẩn Thân Phù, cảm nhận Ẩn Thân Phù thở của Đại sư , khóe miệng nàng tức khắc giật giật.
Không thể nào thể nào, sư tôn khẳng định là loại mà nàng đang nghĩ tới!
Nàng dán Ẩn Thân Phù lên hai con Thạch Đầu, ảnh của hai bắt đầu trở nên trong suốt, thẳng cho đến khi biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-114-su-dang-yeu-phien-nao.html.]
Sau đó, Ngự Đan Liên cũng chỉ thanh âm của Ninh Triều.
“Kế tiếp, tới Truyền Tống Trận.”
“Đi lên hết ?”
Khuôn mặt Ngự Đan Liên biểu tình gì: “Lên đây.”
Lý Thục Liên cùng Thạch Đầu lộ vẻ mặt mờ mịt: “Bẩm báo tiên nhân, chúng lên .”
“Tốt lắm.”
Giây lát, Ngự Đan Liên phát hiện bản truyền tống đến địa phương cực kỳ quen thuộc, chính là nơi đó bọn họ thiếu chút nữa gặp nạn .
Thiên Tuyền Phong!
Ngọn núi của Chưởng Môn!
Trong đầu nàng ẩn ẩn hiện lên thanh âm của Đại sư : “Ngọn núi của Chưởng Môn mở một lớp học vỡ lòng, chuyên môn dạy học cho t.ử chữ, nhưng chờ đến khi Cửu Huyền Kiếm Môn khai sơn thu đồ , thì các ngươi mới thể .”
Ngự Đan Liên tức khắc nhỏ giọng : “Sư tôn, chỉ sợ lắm ?”
Bên cạnh truyền đến thanh âm ôn nhu của Ninh Triều: “Không cần lo lắng, yên tâm .”
“Bây giờ theo phía đông, thẳng về phía ba cây Thúy Tùng …Sau đó rẽ sang hướng tây, đến gần một một tượng đá hình rẽ trái là đến nơi.”
Ngự Đan Liên dựa theo chỉ đường của Ninh Triều mà , nhanh liền âm thanh sách lanh lảnh vang lên.
Phía một cái tiểu viện nho nhỏ, phía treo một tấm bảng gỗ ba chữ: Vỡ Lòng Đường.
Ninh Triều mở miệng , mà là dùng truyền âm:
“Ta để các ngươi dán Ẩn Tức Phù Lên , Phản Hư Kỳ ai thể phát hiện sự tồn tại của các ngươi, bây giờ hãy cùng giảng thôi.”
…
Nửa đêm.
Ngự Đan Liên theo sự phân phó của Ninh Triều, tới Vỡ Lòng Đường của Thiên Tuyền Phong.
Toàn bộ để t.ử ở nơi đều trở về, chung quanh một mảnh trống rỗng yên tĩnh.
“Thạch Đầu, Thạch đại nương, hai còn ở đây ?”
“Ta ở đây.”
“Ta cũng đang ở đây.”
Hai thanh âm một nam một nữa đồng thời vang lên.
Ngự Đan Liên khi tới Truyền Tống Trận dò hỏi thêm một nữa xem bọn họ còn ở đó .
Chờ khi nhận câu trả lời, nàng mới khởi động Truyền Tống Trận, về Thanh Liên Phong.
Qua một lúc là tới Thanh Liên Phong, nàng gỡ tấm Ẩn Tức Phù ở xuống.
Mà Lý Thục Liên cùng Thạch Đầu cũng một tay gỡ xuống theo, nhưng vẻ mặt của bọn họ thoạt chút kỳ quái.
Thạch Đá nhịn , trực tiếp hỏi: “Tiên nhân , chúng mỗi ngày đều như thì là đang học trộm ?”
Hắn cảm giác bản thật sự nghẹn khuất.
Lý Thục Liên vội vàng : “Tiểu tiên nhân chớ trách, Thạch Đá cũng là thiếu kiên nhẫn, để cho chúng lặng lẽ giảng bài khẳng định là sư tôn của tiểu tiên nhân đang khảo nghiệm chúng ?”
Khóe miệng Ngự Đan Liên giật giật, nàng cảm thấy nàng cũng nên giải thích như thế nào, đành theo ý của Lý Thục Liên:
“ , sư tôn là đang khảo nghiệm sức chịu đựng cúa các ngươi, chỉ cần cá ngươi thể kiên trì học chữ cho thành thạo, để khác phát hiện , thì liền tính là thông qua khảo nghiệm.”
Mới câu đó xong, Ngự Đan Liên lập tức cảm giác công đức ở trong thần thức của ‘xoạt’ một cái thiếu một mảnh nhỏ.
Ngự Đan Liên: “…” A a a a a a a!
Sự phụ quá hố !
Thạch Đầu cùng Lý Thục Liên khi Ngự Đan Liên giải thích cho , tức khắc đều tràn ngập nhiệt tình.
“Tiểu tiên nhân yên tâm, chúng nhất định thể thông qua khảo nghiệm !”
“Tiên nhân yên tâm, nhất định sẽ nghiêm túc học chữ!”
“Cùng nỗ lực!”