Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 113: Sư tôn rất rảnh

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:34:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Từ hôm nay trở , các ngươi tạm thời ở thiên viện , ở bên trong quyển sách đưa hướng dẫn cách dẫn khí nhập thể.”

“Bước đầu tiên của tu luyện chính là dẫn khí nhập thể, chờ các ngươi thể thành bước , thì thể tiến hành bước tu luyện kế tiếp.”

Ngự Đan Liên khi mang theo con Thạch Đầu tới trong cung của Lạc Bằng Kiêu, Lạc Bằng Kiêu liền mang theo bọn họ tới trong sân của Ngũ Thải Kim Kê.

Ngũ Thải Kim Kê trong nháy mắt thấy Ngự Đan Liên, nó hận thể vùi cái đầu của trong ổ gà.

Mà con dê cùng với hai con ch.ó , tựa hồ như sớm thương lượng với nó, trong chớp mắt cùng tụ ở bên cạnh ổ gà, đem cái ổ gà vây kín mít.

Thạch đại nương cùng Thạch Đầu đến cung điện xa hoa tráng lệ, trong mắt đều là một mảnh kinh diễm.

Thì nơi ở của tiên nhân là cái dạng !

Lạc Bằng Kiêu đưa cuốn sách ở trong tay cho Thạch đại nương từ bi : “Còn tên họ của các ngươi…”

Thạch đại nương lập tức : “Thiếp họ Lý, tên là Lý Thục Liên.”

Ánh mắt của Lạc Bằng Kiêu về phía Thạch Đầu.

Thạch Đầu tức khắc ngượng ngùng gãi gãi đầu : “Ta thì gọi là Thạch Đầu, sách trong thôn chúng bao nhiêu, đó Thôn trưởng đặt tên , nhưng cũng quen gọi là Thạch Đầu , cái tên đặt quá khó , cũng quên mất .”

Ngự Đan Liên bỗng nhiên : “Nói như là các ngươi đều chữ?”

Thạch Đầu cùng Lý Thục Liên đều gật gật đầu.

Lạc Bằng Kiêu trầm tư một lát : “Biết chữ chính là nền tảng cơ sở của tu luyện, một đường tu tiên nếu là chữ thì một bước cũng khó .”

“Vậy thì cuốn sách các ngươi tạm thời dùng .”

Ngự Đan Liên : “Đại sư , thì ?”

Lạc Bằng Kiêu trầm tư một lát, từ bi : “Ngọn núi của Chưởng Môn mở một lớp học vỡ lòng, chuyên môn dạy học cho t.ử chữ, nhưng chờ đến khi Cửu Huyền Kiếm Môn khai sơn thu đồ , thì các ngươi mới thể ."

Ngự Đan Liên : “Cửu Huyền Kiếm Môn ba năm mới thu đồ một , năm nay mới nhận xong, bọn họ chẳng đợi thêm ba năm nữa ?"

Tu tiên đương nhiên là tuổi càng nhỏ thì càng .

Thạch Đầu bây giờ vẫn thể chờ , nhưng Lý Thục Liên nhất định là chờ .

Rốt cuộc thì Đại sư đều đem bọn họ về đây , nếu như ném bọn họ ở chỗ ba năm nữa, thì cũng quá thích hợp.

Tổng cũng đến mức là đưa bọn họ trở về nhà .

Ngự Đan Liên lộ vài phần buồn rầu.

Lạc Bằng Kiêu tâm tình của Ngự Đan Liên, tức khắc ngẩn một chút.

Mục đích mang theo hai cái phàm nhân về tiên môn cũng điểm hóa để cho họ tu tiên.

Cho dù bọn họ tu tiên , thì sống ở linh mạch của Cửu Huyền Kiếm Môn lâu ngày, cũng thể kéo dài tuổi thọ.

Chủ yếu là Tiểu sư thích ăn bánh.

Tiểu sư bây giờ giống như thật tình suy nghĩ cho hai bọn họ.

Lạc Bằng Kiêu suy tư một lát, bỗng nhiên nụ từ bi càng tươi hơn : “Tiểu sư , sư tôn rảnh.”

Ngự Đan Liên sửng sốt một chút: “Sư tôn?”

Lạc Bằng Kiêu khẳng định gật đầu một cái, từ bi : “ , sư tôn.”

Ngự Đan Liên nụ càng ngày càng từ bi mặt Lạc Bằng Kiêu, bỗng nhiên lĩnh ngộ ý tứ của Lạc Bằng Kiêu.

Nàng tức khắc đầu với hai con Thạch Đầu:

“Các ngươi theo , lẽ sư tôn của thể dạy học chữ cho các ngươi.”

Lý Thục Liên cùng Thạch Đầu đều lộ biểu tình mờ mịt.

“Tiên nhân, để cho sư tôn của tiên nhân dạy chữ cho chúng , cái quá…”Lý Thục Liên cũng nên hình dung thế nào, dù cũng cảm thấy hợp lý cho lắm.

Ngự Đan Liên tức khắc : “Thử một chút!”

Nàng phất phất tay với Lạc Bằng Kiêu, đó liền mang theo hai truyền tống về Dưỡng Tâm Điện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-113-su-ton-rat-ranh.html.]

Dưỡng Tâm Điện đóng cửa, nàng mới mang truyền tống đến bên ngoài ngửi mùi thịt nướng của chim Huyền Điểu.

Liếc mắt một cái , bên trong biệt viện đặc biệt rộng rãi đang đặt một cái ghế bập bênh, bên ghế bập bênh một đang .

Người nọ hình thon dài, một trang phục nguyệt bạch nạm viền vàng trông càng xuất trần vô song.

Bên cạnh đặt một cái bàn , bên bày biện một ấm , một cái chén, cùng với bốn con Huyền Điểu nướng chín.

Bàn nhỏ, nhưng bày biện đến tràn đầy, đó còn từng đợt linh khí trôi nổi tỏa .

nom đặc biệt xuất trần vô song đang ghế bập bênh, lảo đảo lắc lư, một bàn tay còn ưu nhã cầm lấy một cái đùi chim, nhẹ nhàng nhai kỹ nuốt chậm.

Lý Thục Liên và Thạch Đầu đều xem đến ngây .

Ngự Đan Liên cũng chút ngây ngốc, nghĩ thầm sư tôn quả hổ là sư tôn, đúng là giàu tiếc của, tiêu sài hoang phí đầy ưu nhã như .

Ninh Triều nhận thấy tới, cũng dậy, chỉ vung tay lên, bàn liền nhiều hơn ba cái chén cùng ba cái ghế dựa.

“Ngồi .”

Ngự Đan Liên chạy tới, kéo chiếc ghế dựa ở bên cạnh Ninh Triều , xuống Ninh Triều ăn thịt Huyền Điểu nướng.

“Sư tôn, đó là bế quan nghỉ ngơi, bế quan là nhàn nhã như ?”

Ninh Triều xoa xoa miệng, đó nở một nụ ôn nhu với Ngự Đan Liên: “Ta các ngươi tới đây là vì cái gì, ăn .”

Nói xong, động tác ăn của ăn cũng tăng lên, ưu nhã mà nhanh ch.óng.

Thái độ chính là tiên đừng quấy rầy ăn uống.

Ngự Đan Liên cũng hiểu , tức khắc phất phất tay với hai con Thạch Đầu đang ở một bên do dự nên quỳ .

“Mau tới ăn !”

Lý Thục Liên cùng với Thạch Đầu đều chút mộng bức.

Tiên nhân là nên tiên khí phiêu phiêu ?

Càng đừng là sư tôn của tiên nhân.

vị sư tôn của tiên nhân thoạt giống như một công t.ử nhà giàu, chính là cái loại công t.ử bột .

Trong nháy mắt, bọn họ cảm thấy bản giống như là đến tiên sơn, mà là tới hậu viện của một nhà phú hào nào đó.

Bây giờ tiểu tiên nhân gọi bọn qua ăn đồ ăn, bọn họ vẫn là lời qua, nhưng dám xuống.

kế bập bênh thò một cánh tay, ở giữa trung quơ quơ.

“Ăn , ăn xong liền mang các ngươi đến địa phương học chữ.”

Ngự Đan Liên cũng với hai con Thạch Đầu: “Đây là thịt của Linh thú cửu giai Huyền Điểu, khi ăn thể….Cường kiện thể.”

Thật nàng cũng thịt Huyền Điểu hiệu quả gì, nhưng đều thịt của Linh thú khi nấu lên sẽ mất bộ công dụng, nàng cũng dám bừa.

Có lẽ thịt Linh thú dùng để luyện đan thì sẽ giá trị lớn hơn, nhưng trực tiếp ăn thì cũng tác dụng.

Giống như Lộ Cá nhất giai , đối với tiên nhân thì tác dụng gì, thậm chí đối với loại tài liệu cấp thấp còn cảm thấy chướng mắt, nhưng đối với phàm nhân mà , Lộ Cá thể trị liệu bệnh Độc nhọt.

Huyền Điểu gì cũng là Linh thú Cửu giai, phàm nhân ăn hẳn là cũng thể cường kiện thể.

Thạch Đầu sửng sốt một chút kích động :

“Là Linh thú cửu giai ? So với Lộ Cá suýt chút nữa lấy mạng của chúng còn cao hơn tám cấp đúng ?”

Ngự Đan Liên : “ .”

Lý Thục Liên , tức khắc quỳ xuống dập đầu một cái thật vang: “Đa tạ tiên nhân, nhưng chúng chỉ là trần mắt thịt, thật sự xứng đáng ăn đồ vật trân quý như .”

Thạch Đầu cũng vội vàng quỳ xuống.

Giây tiếp theo, một đôi tay thon dài từ bên trong chiếc ghế bập bênh vươn phẩy một cái.

Thạch Đầu cùng Lý Thục Liên đều cảm giác một lực đạo kéo bọn họ lên, ngay đó, lực lượng trực tiếp khống chế thể của bọn họ.

Bọn họ chịu khống chế xuống ghế, đôi tay cũng chịu khống chế mà chộp tới hai con Huyền Điểu nướng ở bàn.

 

Loading...